Ninh Hoài nhìn Ôn Đình Phong, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói, "Chuyện này thì... Dẫn cha ta đi thì được, mang Ôn bá phụ theo, sợ là không ổn.""Vì sao?" Ôn Đình Phong hỏi, mặt đầy vẻ không cam lòng."Vị kia không thích ồn ào. Hắn chỉ thích yên tĩnh nhậu nhẹt thôi." Ninh Hoài vừa nói, vừa nhớ lại trước kia muốn mang Vân Tiếu đi uống rượu ở nơi pháo hoa náo nhiệt, vẻ mặt hắn đầy ghét bỏ."Hôm nay hắn ở hậu viện uống rượu cũng là vì người ở đây quá nhiều, hắn cảm thấy quá ồn ào lại phiền phức.""Nếu không chào hỏi, tùy tiện mang bá phụ đến, sợ vị đại ca kia không vui thì sao." Ninh Hoài nói thẳng.
Sắc mặt Ôn Đình Phong rất lúng túng.
Trong tình huống bình thường, với kiểu này, hắn tự khắc biết ý không nói nhiều nữa, dù sao Trữ gia phụ tử đối đãi với hắn cũng là rất khách khí.
Chỉ có điều... Lúc này Ôn Đình Phong thật sự rất muốn làm quen với vị đại lão kia!
Ninh gia có thể nhờ kết giao với vị đại lão đó mà nhảy một bước thành thế lực hàng đầu Đan Thành, ngay cả tên chất tử vô dụng như Ninh Hoài cũng biến thành thành chủ Đan Thành.
Nếu Ôn gia cũng có thể kết giao được...
Đây nhất định là một cơ duyên hiếm có!
Nghĩ đến đây, Ôn Đình Phong thực sự không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Liền quay đầu, khẩn cầu nhìn về phía Ninh Viễn, "Ninh Viễn lão đệ, ngươi xem đây..."
Ninh Viễn thấy Ôn Đình Phong vẻ mặt khẩn cầu thì có chút không đành lòng.
Hắn mở miệng.
Nhưng còn chưa kịp nói ra thì đã nghe Ninh Hoài nói, "Nếu ta không báo trước mà mang Ôn bá phụ đến, nhỡ vị kia không vui thì sợ ngay cả ta cũng bị liên lụy."
Nói vậy thôi, chứ thực ra Ninh Hoài không lo lắng mình bị giận chó đánh mèo.
Vì Vân huynh căn bản sẽ không vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà giận hắn. Ninh Hoài chỉ cảm thấy người khác muốn mình tiến cử Vân huynh, kiểu gì cũng phải được Vân huynh đồng ý trước đã.
Không thì cứ tùy tiện dẫn đến thì thật sự thất lễ.
Đồng thời nghe Ninh Hoài nói, Ninh Viễn cũng lập tức ngậm miệng, không nói thêm lời nào.
Phải biết rằng, nhà hắn trước kia luôn dựa vào Ninh Cẩm, mọi tài nguyên đều dồn vào bồi dưỡng Ninh Cẩm. Hôm nay Ninh Cẩm đã chết, dựa vào một mình Ninh Hoài gánh vác toàn bộ Ninh gia thì quả thật hơi khó.
Cho nên hôm nay vị đại lão kia ban cho cơ hội, nhà hắn tuyệt đối không thể để mất.
Nên nếu không nhẫn thì Ninh Viễn cũng không có ý định nhiều lời giúp Ôn Đình Phong.
Chỉ thở dài, bất đắc dĩ nói, "Đình Phong huynh, không phải đệ không muốn giúp huynh, hắn đã nói rất rõ ràng rồi.""Tình cảnh nhà chúng ta huynh cũng biết, thật không dễ có được cơ hội tốt, sao có thể tùy tiện đánh mất được?"
Dứt lời, Ôn Đình Phong cũng không tiện nài nỉ người khác dẫn mình đi nữa, đành thở dài một tiếng, "Haizz.""Đến cả các ngươi cũng không giúp Ôn gia, xem ra Ôn gia ta nhất định phải suy tàn rồi."
Nghe những lời than vãn như vậy, Ninh Hoài cũng có chút không đành lòng.
Dù sao Ôn bá phụ cũng xem như là người nhìn hắn lớn lên.
Hắn ngừng một chút, rồi mở miệng nói, "Hay là vậy đi, ta với cha ta qua đó rồi tìm cơ hội nói lại, nếu hắn bằng lòng gặp ngươi thì chúng ta sẽ dẫn ngươi tới. Nếu không muốn thì thôi vậy."
Vừa nghe thấy có cơ hội xoay chuyển, mắt Ôn Đình Phong sáng lên."Đa tạ, đa tạ!" Hắn chắp tay hướng về Ninh Hoài, bày tỏ sự cảm kích sâu sắc.
Rất nhanh, Ninh Hoài liền dẫn Ninh Viễn đi về phía hậu viện.
Hậu viện phủ thành chủ rất lớn, đi vòng qua đình viện rồi qua một hành lang chín khúc mới tới một cái đình.
Ninh Viễn đi sau lưng Ninh Hoài, đứng lại ở bên ngoài đình, không dám manh động, chờ đợi phản ứng của con trai.
Ai ngờ giây tiếp theo, Ninh Hoài đã bước thẳng vào trong đình, một tiếng cười sảng khoái truyền ra, "Vân huynh, rượu thịt này thế nào?""Cũng không tệ lắm."
Ninh Viễn nghe thấy một giọng nam trong trẻo, không kìm được ngẩng đầu lên.
Liền thấy trong đình, một chàng trai trẻ tuổi cực kỳ anh tuấn, phong thần tuấn lãng đang ngồi thẳng.
Lúc này một chân co lên, một chân duỗi ra, ngồi trên bồ đoàn, tay cầm bầu rượu, bên cạnh là một mỹ nhân tuyệt sắc đang rót rượu.
Người kia cũng phát giác ánh mắt Ninh Viễn, liền nhìn lại.
Ánh mắt kia tuy lạnh lùng, nhưng không hiểu sao, Ninh Viễn run lên. Cảm giác như một khí thế dời non lấp biển ập đến khiến hắn khó thở."Vị này là?"
Ninh Viễn nghe thấy tiếng này, còn chưa đợi Ninh Hoài lên tiếng đã "Phù" một tiếng quỳ xuống."Bẩm đại nhân, tiểu nhân tên Ninh Viễn!"
