"Thiếu tông chủ, chúng ta có cần lặng lẽ lấy hai món mang về không?"
Hộ pháp áo đen cầm đầu khẽ hỏi Lăng Thiên.
Lăng Thiên lập tức tát một cái."Ngu xuẩn!""Long là loài tham lam nhất, bọn nó không bao giờ cho phép kẻ khác nhòm ngó bảo vật của mình!""Nhìn thôi cũng không được!""Ngươi lấy hai món, muốn cả đám chúng ta chết theo sao?"
Hộ pháp áo đen bị tát sưng nửa mặt, vội vàng giải thích: "Nhưng mà, thiếu tông chủ, cái thằng Vân Tiếu kia đang có ý đồ với bảo vật đó!""Ha ha!"
Lăng Thiên nghiến răng nói."Không thể nào!""Đây đúng là cơ hội của chúng ta, trước mặt bao nhiêu của cải, Vân Tiếu chắc chắn không nhịn được, chỉ cần hắn lộ chút ý đồ không an phận, Tẩu Địa Long Vương nhất định sẽ trở mặt với hắn!""Đến lúc đó Vân Tiếu bị xé xác, chúng ta cứ đứng bên chờ, làm người tốt, lừa gạt lấy ký ức của Vân Tiếu Đại Đế."
Hộ pháp áo đen gật đầu liên tục: "Thiếu tông chủ kế này chim sẻ rình sau, thật là cao minh!"
Quả là một cái tát không oan!
Vừa dứt lời, liền thấy Long tộc thủ lĩnh mà Lăng Thiên vừa kiêng kỵ vừa sợ hãi đang hùng hục theo sau một người đàn ông đi tới. Mấy người định thần nhìn lại, chính là Vân Tiếu.
Chỉ thấy, đầu kim long năm màu lớn tiến sát bên Vân Tiếu.
Nó ngoan ngoãn: "Lão đại, năm vạn năm qua ta tích cóp bao nhiêu của cải, toàn bộ đều ở đây, sau này tất cả là của ngài!"
Hộ pháp áo đen: "!!!".
Lăng Thiên: "Cái này...""Thế này thì không ổn rồi!"
Vân Tiếu thu hết mấy chục vạn món bảo vật chất cao như núi, hào quang rực rỡ vào nhẫn trữ vật, biến thành của riêng mình.
Sau đó xem nhiệm vụ hệ thống, vẫn báo là chưa hoàn thành, mời ký chủ tìm đá giáng trần.
Vân Tiếu lắc đầu: "Hình như không có."
Lăng Thiên nghe thấy thì nghiến răng run lên.
Thế này... hoàn toàn khác những gì hắn nghĩ!
Không chỉ không giống...
Long Vương mà lẽ ra phải xé xác Vân Tiếu, giờ lại biến thành chó săn rồi!"Không đủ sao?" Lúc này, Long Vương hỏi.
Tiểu Ngũ hoảng hốt, chẳng lẽ chủ nhân lại muốn ăn thịt rồng sao?
Nó vội biến thành hình dáng tiểu nam hài, quát lớn đám Tẩu Địa Long xung quanh: "Mấy vạn năm qua các ngươi toàn gom thứ gì thế hả, còn không mau đem ra dâng cho lão đại!"
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hơn 300 con Tẩu Địa Long, đồng loạt phun hết đồ mình tích trữ.
Xung quanh linh trì lại một lần nữa rực rỡ ánh hào quang.
300 con Tẩu Địa Long "đầu tư cổ phiếu", đồ tích trữ của chúng cộng lại cũng tương đương của Tiểu Ngũ, tầm mấy chục vạn món.
Vân Tiếu lần nữa thu hết bảo vật vào nhẫn trữ vật, thành của riêng.
Hệ thống: Kiểm tra thấy ký chủ đang ở trong bí cảnh giáng trần, mời ký chủ tiếp tục cố gắng, sớm tìm được đá giáng trần...."Lão đại, vẫn chưa đủ sao?"
Tiểu Ngũ cẩn thận hỏi.
Rồi lớn giọng, tiếp tục gầm lên với đám Tẩu Địa Long: "Đi tìm hết cho ta, mang hết bảo bối nhìn thấy được về đây, góp không đủ một món, hôm nay ta cùng lão đại sẽ ăn thịt rồng!""Hống hống hống..."
Hơn 300 con Tẩu Địa Long lập tức tản ra tứ phía, đào xới ba thước đất.
Vân Tiếu nhìn lực phá hoại kinh người của đám Tẩu Địa Long, thở dài: "Thôi được rồi, tự chúng ta đi tìm."
Theo lời Đạm Đài Dao, cứ đi thẳng theo hướng linh trì, sẽ đến trung tâm bí cảnh, nơi có kính linh ở."Nga nga!"
Tiểu Ngũ gật đầu liên tục: "Các ngươi ngoan ngoãn ở trong linh trì, chờ ta với lão đại trở về!"
Nó hiện nguyên hình kim long năm màu, ngoan ngoãn bò đến trước mặt Vân Tiếu, chờ Vân Tiếu cưỡi lên.
Thấy bộ dạng "chân chó" của Tẩu Địa Long Vương.
Lăng Thiên vừa mắng trăm lần vừa ghen tỵ trăm lần."Vì sao? !""Rốt cuộc là tại sao? !"
Vân Tiếu bước lên, đứng trên cổ rồng: "Tiểu Ngũ, ngươi có thật sự không suy nghĩ nhận bạn bè của ta không?"
Vừa rồi dưới đáy nước, Tiểu Ngũ tỏ thái độ: chỉ Vân Tiếu mới được cưỡi trên đầu nó.
Vân Tiếu cũng thấy tiếc nuối, ngồi cổ rồng thoải mái như vậy, một mình hắn ngồi sao hết chứ?"A... bạn của lão đại!"
Tiểu Ngũ chớp chớp mắt to: "Bạn của lão đại, chính là bạn của ta! Ta coi hắn là bạn, thì sao hắn có thể cưỡi ta chứ?"
Vân Tiếu nghĩ một hồi, cũng thấy hợp lý."Đáng tiếc!""Ta có thể gặp được Tiểu Ngũ trong bí cảnh giáng trần bao la này, còn phải cảm ơn người bạn này! Trở về nhất định ta sẽ dặn nhà bếp Huyền Thiên Tông làm nhiều món ngon, để Lăng Thiên lão đệ cũng được nếm thử hương vị quê nhà ta!""Vâng!"
Tiểu Ngũ nghiến răng: thì ra ngươi tên Lăng Thiên, "Ta cũng cảm ơn hắn nha!"
Nhân loại đáng ghét!
Nhân loại ti tiện!
Phun lửa đốt chết ngươi!
Nó có thể cảm nhận được, cái người bạn của lão đại đó, vẫn trốn ở đằng xa không chịu đi!
Lại một con hỏa long lớn, gầm thét xông về phía Lăng Thiên."Là vì ta..."
Huyết áp của Lăng Thiên tăng vọt, hối hận không thôi."Nếu không phải ta đưa Vân Tiếu đến linh trì, hắn đã không gặp phải Tẩu Địa Long, mà Tẩu Địa Long Vương cũng không xuất hiện.""Tẩu Địa Long Vương không xuất hiện, sẽ không trở thành chó săn của Vân Tiếu..."
Giờ thì xong rồi, càng khó đối phó hơn rồi.
Càng nghĩ, Lăng Thiên càng đấm ngực dậm chân...
Ngực cũng sưng đỏ lên.
Ngay lúc Lăng Thiên đang hoảng hốt, con hỏa long giương nanh múa vuốt lao tới trước mặt hắn."Thiếu tông chủ cẩn thận!"
Mười tên hộ pháp áo đen kinh hãi, chắn trước người Lăng Thiên.
Chỉ trong chớp mắt liền bị thiêu rụi.
Quần áo tóc tai Lăng Thiên bén lửa, trong khoảnh khắc tiếp theo, một ngụm máu vì tức giận mà phun ra, ngất đi luôn.
Cũng trong lúc đó, Tiểu Ngũ chở theo Vân Tiếu."Ha ha ha, lão đại, chúng ta xuất phát thôi, đi tìm đá giáng trần!"
Tiểu Ngũ vội chở Vân Tiếu bay lên trời, chuyển hướng sự chú ý của Vân Tiếu: "Nói đến bí cảnh giáng trần, bọn Tẩu Địa Long chúng ta chắc chắn là một phương bá chủ, hiểu biết về bí cảnh cũng xếp thứ ba!""Nếu trong bí cảnh giáng trần này, còn có thứ gì mà chúng ta không biết, mà người khác biết!""Thì chỉ có người phụ nữ đó!""Nàng hiểu rõ mọi sự trong bí cảnh, nhất định cũng biết về đá giáng trần!"
Nghe có liên quan đến đá giáng trần, Vân Tiếu hăng hái."Ồ, kể nghe xem!"
Tiểu Ngũ rung rung đầu lớn, nói một cách hãnh diện: "Chỉ là có điều nàng không ở hướng mà lão đại phải đi..."
