Một người khác bên cạnh, nha hoàn của Hồng Mộng Châu rất nhanh đã tìm đến Vương đại mụ ở nhà bếp phía sau.
Vương đại mụ nghe thấy ý định của nha hoàn, cầm giấy lên xem hồi lâu.
Sau đó, thân thể mập mạp của nàng ngồi xuống cạnh lò bếp, keo kiệt nhặt da chết trên chân, rồi móc hành trong răng ra, bắt đầu đọc chữ trên tờ giấy.
Rất nhanh, nha hoàn đã ghi lại hình ảnh của Vương đại mụ vào ngọc giản.
Sau đó, cô hết sức phấn khởi chạy đến trước Bàn Long tháp, lấy thân phận nha hoàn của con gái tông chủ xin gặp Vân Tiếu.
Vân Tiếu đang ở tầng 49 xem xuân cung đồ.
Vì trong lúc vô tình hắn chợt giật mình, khi hắn nhìn những hình ảnh không phù hợp với trẻ con thì những công pháp kia liền như phát điên mà tu luyện.
Tiếng leng keng vang lên như thức tỉnh, gần như muốn lật tung đỉnh đầu hắn.
Cho nên hắn chẳng có lý do gì mà xem lướt qua mấy trang, hoàn toàn là vì công pháp trong đầu.
Lúc này hắn cũng hoàn toàn là vì tu luyện những công pháp kia mới xem những thứ này.
Không phải chính hắn muốn xem.
Tuyệt đối không phải.
Đúng lúc này, có người bẩm báo nha hoàn của con gái tông chủ đến xin gặp.
Vân Tiếu nhanh chóng cất bản vẽ trong tay.
Chớp mắt, hắn có chút bất ngờ."Nàng đến làm gì?""Không rõ, chỉ nói là có một ngọc giản muốn đích thân đưa cho tiền bối." Hạ nhân đáp lời.
Vân Tiếu lên tiếng, "Vậy dẫn nàng lên đây đi."
Rất nhanh, nha hoàn nhỏ được dẫn lên tầng 49."Gặp qua Vân tiền bối." Nha hoàn kia quỳ xuống, cung kính nói.
Trong khi hành động, cô không quên liếc trộm Vân Tiếu.
Vừa nhìn, trong mắt cô sáng lên.
Vân tiền bối đẹp trai quá đi. . .
Tiểu thư lại không muốn. . . Thật đáng tiếc."Có chuyện gì?" Vân Tiếu cắt ngang dòng suy nghĩ của nha hoàn.
Nha hoàn nhanh chóng thu lại suy nghĩ.
Cung kính nói: "Bẩm tiền bối, là tiểu thư nhà ta, sai ta đến đưa cho tiền bối một ngọc giản."
Nói xong, nàng hai tay dâng một ngọc giản lên phía trước."Tiểu thư nói, bên trong có những điều nàng muốn nói với tiền bối."
Vân Tiếu nhận lấy ngọc giản, nhìn lướt qua.
Thuận tay bóp vỡ nó ngay lập tức.
Trước mặt, một hình ảnh xuất hiện lơ lửng giữa không trung.
Ánh mắt Vân Tiếu chiếu tới, người run lên.
Trên màn hình hư không lơ lửng, một bà mập trung niên ngồi ở trên, thịt trên người trông như sắp tràn ra khỏi màn hình.
Hồng Ung trông còn không già bằng bà ta.
Bà ta vừa móc da chết trên chân, vừa móc hành trong răng, vừa nhìn chằm chằm Vân Tiếu.
«Vân tiền bối, thấy chữ như gặp người. Vãn bối là con gái của tông chủ Huyền Thiên tông, Hồng Ung. . .» Đây cmn là ma quỷ đi.
Vân Tiếu không nhịn được nghiêng đầu, che mắt lại.
Trọng điểm là lời nói, phải không.
Không cần nhìn, chỉ cần nghe nàng nói gì là được.
Sau khi nàng nói một tràng dài, Vân Tiếu mới bỏ tay xuống.
Màn hình hư không trước mặt đã biến mất.
Hắn thở hổn hển, vỗ ngực. . .
Cmn. . . Đáng sợ quá."Tiền bối?" Nha hoàn cất tiếng gọi.
Vân Tiếu lấy lại tinh thần, nhìn về phía nha hoàn."Tiền bối nói sao?" Nha hoàn dè dặt hỏi, "Ta còn phải về trả lời tiểu thư."
Vân Tiếu nhìn nha hoàn, gượng cười."Ngươi về nói với tiểu thư của các ngươi, bảo nàng yên tâm đi. Ta sẽ không ép buộc nàng."
Hắn vốn không có ý gì với con gái của Hồng Ung, nếu biết rõ đối phương đã có người trong lòng, hắn càng không thể chia rẽ người khác.
Huống chi. . .
Nói thế nào nhỉ.
Chỉ có thể nói. . . Nhan sắc của vị tiểu thư này, quả thực không phải gu của hắn."Chỉ là tông chủ sẽ ép buộc tiểu thư. Nếu có thể, tiểu thư hy vọng tiền bối có thể ngăn cản ý nghĩ của tông chủ." Nha hoàn nói thêm."Yên tâm, yên tâm." Vân Tiếu vô cùng trịnh trọng nói, "Ta nhất định sẽ chặn đứng ý nghĩ của tông chủ."
