Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mông Còn Chưa Nóng Lại Phi Thăng, Hệ Thống Cầu Ngươi Thăng Chậm Một Chút

Chương 88: Tràn đầy ánh sáng




Vân Tiếu vốn định từ chối, nhưng thấy cô gái kia mặt đầy mong chờ.

Hắn cũng không nỡ lòng từ chối nàng.

Dù mình không biết làm thơ viết chữ, nhưng trong đầu vẫn có rất nhiều.

Nên sau đó bất đắc dĩ nói, "Cũng được, vậy ta tùy tiện viết một bài vậy."

Cô gái kia vừa nghe, vui vẻ đáp lời, "Đa tạ công tử!"

Dứt lời, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra bút mực đưa tới.

Vân Tiếu nhận lấy, hắn đặt trên tảng đá, trải giấy mực lên, tay cầm bút gõ gõ đầu suy nghĩ một lát.

Sinh nhật, thời tiết cũng rất đẹp.

Ánh mắt sáng lên, đặt bút liền viết.

Chẳng bao lâu, một khúc từ rơi trên giấy."Cho." Vân Tiếu nói, cầm tờ giấy lớn trong tay thổi thổi, đưa cho cô gái.

Cô gái nhận lấy, nghiêm túc nhìn vào bài từ.

Đôi môi mấp máy, khẽ đọc lên."Mỏng lộ Sơ 0, dài tiêu tổng cộng, vĩnh viễn sách phân ngừng. Nhiễu nước lâu đài, cao vút vạn trượng oành doanh.""Chi Lan vì thọ, lẫn nhau huy ánh, trâm hốt doanh đình. Hoa nhu ngọc sạch sẽ, nâng thương có khác phinh đình."

Đọc xong, nàng dừng lại, mặt đầy kinh ngạc.

Cầm lấy bài từ sững sờ hồi lâu.

Rất lâu sau, mới hoàn hồn.

Cô gái tràn đầy kinh ngạc nhìn bài từ trong tay, "Bài từ này quả là tuyệt bút tinh diệu!""Mỏng lộ thêm nước, Chi Lan hoa nhu, dùng cái này chúc thọ, Vân công tử quả thật có tài văn chương!"

Vân Tiếu trả bút lại cho cô gái, "Tiểu thư quá khen, ta chỉ là viết ra thôi."

Cũng không phải là hắn tự nghĩ ra từ, chỉ là viết ra mà thôi.

Không đáng được khen ngợi như vậy.

Cô gái không nói nhiều, có vẻ thâm ý nhìn thoáng qua Vân Tiếu, "Công tử không chỉ có tài văn bút, còn khiêm tốn hơn người."

Vân Tiếu há miệng, muốn giải thích điều gì.

Nhưng cuối cùng không nói ra lời.

Âm thầm chấp nhận lời cô gái nói.

Nếu như giải thích, thì sẽ càng thêm rối rắm, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi."Vân công tử, không biết bài từ này là làn điệu gì? Và tên bài từ là gì?"

Vân Tiếu không chút nghĩ ngợi liền nói: "Tân lá sen Mỏng lộ Sơ 0.""Tân lá sen là tên làn điệu, còn Mỏng lộ Sơ 0 là tên bài từ. Thật là một cái tên hay." Cô gái chân thành nói, vừa liếc nhìn bài từ trong tay."Quay về ta sẽ khoe bài từ này, đưa cho bạn thân của ta." Cô gái nghĩ tới người bạn thân thích thơ ca, ôn hòa cười, từ tốn nói: "Nàng ấy nhất định sẽ rất vui mừng."

Dứt lời, cô gái thổi nhẹ vào bài từ, cẩn thận cuộn lại cất vào nhẫn trữ vật."Công tử, không biết chuyến này đi đâu?" Cô gái nói, "Nếu như xa, ta có thể phái người đưa công tử đi."

Bài từ này, đến những bậc thầy văn chương cũng chưa chắc có thể viết ra.

Chỉ vì người này tặng nàng bài từ này, nàng cũng nên báo đáp."Đi Đan Thành." Vân Tiếu cũng không khách khí. Vừa nghĩ tới mình không cần phải lết cái thân đi nữa, hắn rất vui vẻ."Đan Thành?" Cô gái chớp mắt, kinh ngạc nói, "Vậy công tử là cùng đường với chúng ta rồi.""Nếu không chê, công tử có thể đến nhà ta nghỉ ngơi một chút, ta cũng có cơ hội khoản đãi công tử."

Vân Tiếu suy nghĩ một lát, vừa hay lại cùng đường. Đến lúc đó đi nhà nàng cũng có thể có một chỗ dừng chân nghỉ ngơi.

Nên liền gật đầu, "Được, vậy chúng ta cùng nhau đi đường vậy."

Cô gái vui vẻ đáp lời, "Vậy thì thật là tốt."

Vừa nói chuyện, nghỉ ngơi cũng gần hết."Tiểu thư, thời gian không còn sớm, chúng ta cũng nên lên đường." Phương tổng quản bên cạnh đi tới, cung kính nói với cô gái.

Vẫn không quên trừng mắt liếc nhìn Vân Tiếu.

Những lời vừa rồi hắn nghe rõ hết cả, thằng nhãi này muốn đi cùng bọn hắn đến tận Đan Thành, còn muốn nhờ vả đến nhà nghỉ chân.

Ai biết hắn có tâm tư gì xấu không.

Xe ngựa khởi hành, Vân Tiếu trở về xe của mình.

Vừa đi được một đoạn, hắn nghe tiếng gõ vào thành xe.

Vân Tiếu vén rèm nhìn ra bên ngoài, thấy Phương tổng quản mặt đầy không cam lòng trừng mắt nhìn hắn."Thằng nhãi, tốt nhất ngươi nên an phận một chút. Ngươi có biết tiểu thư nhà ta là thân phận gì không? Loại người như ngươi cả đời cũng không có cơ hội sánh vai cùng người như nàng đâu.""Vậy nên tốt nhất ngươi nên tự biết mình, tránh xa tiểu thư nhà ta ra!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.