"Nhã Nhi, lấy cho ta cái sáo ocarina kia." Ôn Như Ý nói.
Nha hoàn thị nữ bên cạnh tỏ vẻ nghi hoặc, "Cái sáo ocarina nào ạ?""Cái mà ta định tặng cho Khanh Khanh ấy." Ôn Như Ý nói.
Khanh Khanh mà Ôn Như Ý nhắc đến, chính là cô bạn thân ham thơ ca Lý Khanh Khanh của nàng.
Nha hoàn lộ vẻ kinh ngạc, "Tiểu thư sao đột nhiên lại muốn đến cái sáo ocarina đó? Không phải nói là để tặng cho Lý tiểu thư sao?"
Ôn Như Ý nhẫn nại giải thích, "Dọc đường đi toàn cảnh hoang vu, khó khăn lắm mới thấy cảnh tượng hiếm có ở đây, Vân công tử còn hứng khởi vịnh cảnh thành thơ, ta cũng muốn thêm chút phong nhã, mới xứng với cảnh đẹp này chứ."
Nha hoàn cười đáp, "Ra là tiểu thư nổi hứng, tiểu thư đợi một lát."
Nói xong, nha hoàn nhanh chóng mang đến một cây sáo ocarina màu hồng đào.
Ôn Như Ý nhận lấy sáo ocarina, đặt lên môi, một âm thanh huân linh hoạt kỳ ảo nhẹ nhàng vang lên, âm cuối chuyển nhẹ, chính là một khúc nhạc êm dịu phù hợp với khung cảnh.
Mọi người xung quanh nghe đều nhắm mắt lại, vẻ mặt sung sướng.
Vân Tiếu nghe cũng thầm khen ngợi trong lòng.
Tiếng huân mà Ôn Như Ý thổi, còn hay hơn làm thơ của nàng nhiều.
Một khúc kết thúc, mọi người đều thấy vẫn còn dư vị.
Ôn Như Ý hạ sáo huân, nhìn về phía Vân Tiếu, "Vân công tử thấy khúc này thế nào?""Không tệ."
Vân Tiếu gật đầu, khen ngợi.
Ôn Như Ý nghe Vân Tiếu khen thì cười, "Bài hát này ta mới nghĩ ra thôi, Vân công tử đoán thử xem, ta lấy ý tứ đâu ra để viết thành bài này?"
Vân Tiếu lắc đầu.
Hắn sao biết được."Bài hát này được viết từ cảm hứng câu từ 'tân lá sen mỏng manh sương sớm' của công tử."
Vân Tiếu chớp mắt, thì ra là vì tân lá sen mà viết nhạc.
Hắn hồi tưởng lại giai điệu vừa rồi, suy nghĩ một lát, mở miệng nói: "Vậy thì ở đoạn giữa của khúc này, có một chỗ hơi sai ngữ điệu."
Vân Tiếu nói thẳng, "Câu 'lầu gác nước quanh co, hùng vĩ vạn trượng' vốn phải uyển chuyển, uyển chuyển rồi đi lên, thì mới hợp với bài nhạc, còn trong bài này thì lại vòng xuống, nó làm đoạn sau bị cụt, chỗ này của bài hát hơi khiên cưỡng."
Ôn Như Ý kinh ngạc nhìn Vân Tiếu."Vân công tử còn hiểu về nhạc lý sao?!"
Phương tổng quản ôm kiếm đứng bên cạnh, khinh bỉ hừ một tiếng, "Một nam nhân, không biết cầu tiến, không tu luyện bản thân, lại suốt ngày làm thơ làm từ, đúng là đồ đàn bà, chẳng nên trò trống gì.""Phương tổng quản!"
Ôn Như Ý cau mày, trừng mắt nhìn Phương tổng quản.
Phương tổng quản quay đầu né tránh ánh mắt cảnh cáo của Ôn Như Ý, vẫn không quên hừ một tiếng qua kẽ mũi.
Thể hiện sự khinh bỉ của mình.
Vân Tiếu thì chẳng để ý, mấy lời mát mẻ của Phương tổng quản hắn nghe cả quãng đường cũng không ít rồi. Đã sớm miễn nhiễm.
Chỉ liếc nhìn Ôn Như Ý, trả lời câu hỏi vừa nãy của nàng."Hiểu nhạc lý thì cũng không phải là quá rành, chỉ biết sơ sơ thôi."
Kiếp trước dù gì hắn cũng nghe qua nhiều bài hát, thịnh hành nhạc cổ điển, nhạc jazz, ca dao, cái gì cần có đều có.
Nghe nhiều rồi tự nhiên có sở thích và cảm thụ riêng.
Tiếp xúc thực sự với nhạc lý thì là thời đại học, khi đó gia nhập câu lạc bộ âm nhạc, đi theo các bậc tiền bối học làm sáng tác mấy năm."Đến cả ý nhạc cũng có thể chỉ ra, mà nói là hiểu chút thôi sao?" Ôn Như Ý vẻ mặt không tin, có chút không cam tâm, "Vân công tử ở trước mặt ta cũng khiêm tốn quá rồi đấy.""Không phải là ở trước mặt ngươi khiêm tốn, nó đích thực là vậy mà. . ." Vân Tiếu nói, lại thấy vẻ mặt Ôn Như Ý càng lúc càng khó chịu.
Liền không nói gì thêm nữa.
Ôn Như Ý thất vọng lên tiếng, "Vân công tử vẫn coi ta là người ngoài rồi, có thể chỉ ra được ý nhạc, thế chẳng khác gì nhạc sư? Cũng chỉ có những nhạc sư được vinh danh mới có bản lĩnh ấy.""Thừa nhận mình giỏi giang, khó khăn lắm sao?"
Vân Tiếu cạn lời.
Hắn biết rõ, giải thích thế nào cũng không ổn.
Càng giải thích, người ta lại càng thấy hắn đang giấu dốt, cảm thấy hắn không đủ thẳng thắn."Thôi được rồi, ngươi nói ta giỏi thì ta giỏi vậy." Vân Tiếu bất đắc dĩ nói.
Ôn Như Ý dịu mặt, "Như vậy mới phải chứ, ta với Vân công tử quen nhau đã lâu như vậy, giữa chúng ta không nên dùng những lời khách sáo làm gì, thẳng thắn một chút chẳng phải tốt hơn sao.""Nói phải."
Vân Tiếu chỉ có thể phụ họa.
Ôn Như Ý hài lòng cười lên, chợt nhớ đến điều gì, nhìn về phía cây sáo ocarina trong tay."Đúng rồi, vừa rồi Vân công tử nói đoạn uyển chuyển phải đổi thành đi thẳng lên, ngữ điệu nên điều chỉnh như thế nào?" Ôn Như Ý tò mò hỏi.
Âm giai hiện đại có bảy âm giai, thời này thì lại chỉ có năm âm cung, thương, giác, trưng, vũ.
Làm sao chỉnh tông thì Vân Tiếu nhất thời cũng không nói ra được, liền nói, "Ta thổi cho ngươi nghe đi, ngươi nghe ngữ điệu liền sẽ hiểu."
Nói xong, Ôn Như Ý nhìn cây sáo ocarina trong tay mình, mặt đỏ bừng.
Thổi. . . Cho nàng nghe sao?
Phải biết rằng, sáo ocarina là loại nhạc cụ để trên môi mà thổi.
Nàng do dự nghĩ ngợi một lúc, mặt ngượng ngùng.
Rồi như cố hết can đảm, đưa cây sáo ocarina trong tay mình về phía Vân Tiếu.
Chỉ thấy Vân Tiếu hái một chiếc lá bên cạnh, vò lại rồi đưa lên miệng.
Hoàn toàn không nhìn thấy cây sáo ocarina Ôn Như Ý đưa đến, ngay cả thần sắc của Ôn Như Ý cũng không thấy.
Thổi trên lá, một âm điệu vang dội.
Ôn Như Ý kịp phản ứng, nhanh chóng thừa lúc Vân Tiếu không để ý mà rút tay về.
Sau đó thì mắc cỡ đỏ bừng mặt, thầm mắng mình suy nghĩ bẩn thỉu.
