Chương 100: Nhân cách mị lực vô địch! Dị nhân giới chân chính Mị Ma
Theo trọng tài tuyên đọc xong kết quả tỷ thí.
Lúc này, Lão Thiên Sư đang đứng trên khán đài.
Khóe miệng lão nhân nhịn không được cong lên.
Không tệ.
Sở dĩ trọng tài cứ nhất mực nói ra Trương Huyền là đệ tử xuất từ Hà môn, chính là vì Lão Thiên Sư đã dặn dò hắn từ sớm.
Tuổi tác của lão nhân đã cao, không quá thích phô trương khoa trương.
Nhưng!
Nếu không nói cho mọi người biết Tiểu Huyền là đệ tử của mình, trong lòng lão lại cảm thấy bí bách khó chịu vô cùng.
Cho nên, lão nhân đành phải dùng cách này.
Ngay giờ phút này.
Điền Tấn Trung đứng bên cạnh vô thức quay đầu nhìn về phía sư huynh.
Khi thấy đối phương không kìm nén được khóe miệng cong lên sau đó.
Hắn chợt nhớ tới nụ cười thần bí mà sư huynh vừa dành cho hắn.
A ~~ Điền Tấn Trung bừng tỉnh ngộ ra.
Thì ra là chuyện như vậy!
Bất quá nghĩ lại cũng phải, với tính cách của sư huynh, làm sao có thể không khoe khoang Tiểu Huyền một phen cơ chứ?“Sư huynh, xem ra vẫn là ngươi cao hơn một bậc.”
Điền Tấn Trung cười ha hả một tiếng, nói với Lão Thiên Sư.
Nghe vậy, Lão Thiên Sư cười sang sảng một tiếng.
Sau đó vô thức vỗ vỗ vai Điền Tấn Trung.
Ngay khoảnh khắc lão nhân vừa tiếp xúc đến bả vai Điền Tấn Trung.
Nụ cười trên mặt lão đột nhiên cứng lại.
Cái này......
Cánh tay sư đệ?!
Lão Thiên Sư luôn luôn chững chạc, lúc này trái tim bỗng nhiên căng thẳng.
Cùng lúc đó.
Điền Tấn Trung nhìn thấy thần sắc trên mặt sư huynh biến hóa sau khi.
Hắn cũng nhận ra được.
Sư huynh chắc chắn đã phát hiện điều không thích hợp.
Không được! Phía trước Tiểu Huyền nói, chuyện này tạm thời đừng nói cho sư huynh biết.
Để cho niềm kinh hỉ này lưu lại sau khi đại tái kết thúc.
Thế là, Điền Tấn Trung đưa cho sư huynh một ánh mắt.
Ăn ý nhiều năm qua, để Lão Thiên Sư lập tức hiểu ý.
Thế là, lão nhân im lặng không lên tiếng, kéo Điền Tấn Trung rời khỏi thính phòng.
Lúc này, các đệ tử Thiên Sư phủ đều đang nghênh tiếp Trương Huyền trở về.
Bọn hắn căn bản không chú ý tới Lão Thiên Sư cùng Điền Tấn Trung rời đi.“Tiểu sư thúc uy vũ!!!”“Thật sự là cho Thiên Sư phủ chúng ta hung hăng ra một ngụm ác khí a!”“Tiểu sư thúc! Thiên hạ đệ nhất!!!”
Một đám đệ tử Thiên Sư phủ nhiệt tình dâng trào.
Có vài đệ tử to gan, đứng mũi chịu sào, chen lấn ở phía trước nhất.
Bọn hắn nhìn nhau.
Tiếp đó vô cùng ăn ý, cùng nhau giơ Trương Huyền lên!
Trương Huyền thấy vậy, đầu tiên hơi sững sờ.
Tiếp đó, trên mặt lộ ra ý cười, mặc bọn hắn nâng mình lên.
Dù sao cũng là đệ tử đồng môn.
Hắn rất tin tưởng bọn hắn.
Các đệ tử thấy Tiểu sư thúc không phản kháng, thế là cùng nhau hành động.
Đem Tiểu sư thúc tung lên, rơi xuống, rồi lại tung lên.
Tiếng hoan hô của các đệ tử.
Không khỏi gây nên sự chú ý của mọi người trên khán đài.
Bọn hắn nhao nhao đứng dậy, ánh mắt hướng về nơi phát ra tiếng hoan hô, tập trung nhìn lại.
Khi nhìn thấy đệ tử Thiên Sư phủ dùng loại phương thức này để chúc mừng Trương Huyền lúc.
Nói thật, bọn hắn mơ màng.
Bởi vì trong quan niệm của bọn hắn.
Dị nhân thực lực càng mạnh, hẳn là càng phải duy trì khoảng cách nhất định với những người khác.
Chỉ có như vậy, mới không để mình bị ngoại giới quấy nhiễu.
Để cho bản thân duy trì bước chân tiến tới một cách chuyên tâm.
Thế nhưng.
Cảnh tượng tương tác giữa đệ tử Thiên Sư phủ và Trương Huyền.
Lại làm cho lòng bọn hắn cảm thấy rung động.
Dù sao, bọn hắn tuy là dị nhân, nhưng bản chất vẫn là nhân loại.
Có nhân tính vốn có của loài người.
Nhìn thấy mối quan hệ giữa các đệ tử Thiên Sư phủ hòa thuận như thế.
Không hâm mộ là giả.“Lão ba, ta cảm giác bọn hắn thật vui vẻ.”
Phong Tinh Đồng kinh ngạc nhìn Trương Huyền cùng mọi người, vẻ hâm mộ trong giọng nói, khó mà che giấu lộ ra.
Từ khi hắn sinh ra đến nay.
Liền gánh vác sứ mệnh chấn hưng Phong gia.
Gần như có thể nói, mỗi ngày đều đang gánh nặng tiến lên.
Ngoại trừ lão tỷ Phong Toa Yến, lúc rảnh rỗi cùng hắn tâm sự, chơi đùa trò chơi.
Để hắn cảm thấy chút ít thân tình hiếm hoi.
Lúc khác, hắn căn bản không cảm giác được.
Nhưng!
Trương Huyền đạo nhân khác biệt.
Nhìn thấy hắn được các đệ tử nâng lên chúc mừng.
Phong Tinh Đồng có thể cảm nhận được.
Các đệ tử Thiên Sư phủ này, đối với Trương Huyền đạo nhân mà nói, cũng giống như tay chân đồng dạng.
Cho nên, Phong Tinh Đồng mới hâm mộ như thế.
Phong Toa Yến một bên phát giác cảm xúc của lão đệ.
Nàng tiến lên, một tay ôm hắn vào trong lòng.“Hắn có đồng môn, ngươi có lão tỷ, đều giống nhau.”
Phong Toa Yến hiếm thấy ôn nhu với hắn một lần.
Lúc này Phong Chính Hào đang đứng phía trước hai chị em bọn hắn.
Hắn vừa rồi không nghe được lời nói của con trai.
Lúc này trong đầu của hắn, chỉ có câu nói của Lão Thiên Sư lúc trước gọi điện thoại cho hắn: Tiểu Huyền đứa nhỏ này ở tông môn địa vị, hẳn là cao hơn ta.
Giờ khắc này.
Phong Chính Hào mới rốt cục hiểu rõ.
Lão Thiên Sư câu nói kia là có ý gì!
Chỉ dựa vào lực ngưng tụ tông môn như thế này.
Địa vị của Trương Huyền trong tông môn, có lẽ thật sự đã vượt qua Lão Thiên Sư!
Bên Vân Long và Vương sư đồ hai người.“Sư phụ, đệ tử Thiên Sư phủ, vẫn luôn đoàn kết như thế sao?”
Vương Dã quay đầu nhìn về phía sư phụ, lẩm bẩm hỏi.
Hắn bái sư Võ Đang nhiều năm như vậy.
Cũng ít nhiều nghe nói một chút chuyện bát quái giới dị nhân.
Trong các đại tông môn.
Thật đúng là không có tông môn nào giống như Thiên Sư phủ.
Có không khí như vậy, có lực ngưng tụ mạnh như vậy!
Lúc này, Vân Long bên cạnh nghe được lời này của hắn sau.
Trong mắt lóe lên vẻ sáng bóng.“Không, là bởi vì Tiểu sư huynh.”“Có hắn, Thiên Sư phủ mới có thể đoàn kết như bây giờ.”
Vân Long chăm chú nói.
Đây chính là nhân cách mị lực của Tiểu sư huynh.
Cho dù hắn không ở Thiên Sư phủ, mà ở bất kỳ một tông môn nào khác trong giới dị nhân.
Hắn đều sẽ làm được như thế.
Đây cũng là sức hút của hắn.
Hay là có thể gọi hắn là, ‘Mị Ma Giới Dị Nhân’.
Niềm vui nỗi buồn giữa người và người không tương thông.
Lúc này bên Vương gia.
Vương Ải cùng một đám người Vương gia, lúc này bi thương vô cùng đi đến trước mặt Vương Tịnh.
Nhìn thấy Vương Tịnh hôn mê bất tỉnh.
Vài người Vương gia, hốc mắt đỏ hoe.
Ngay cả Vương Ải luôn luôn lòng dạ độc ác.
Khi nhìn thấy tằng tôn của mình thành ra cái dạng này sau.
Hốc mắt hắn cũng hơi hơi phiếm hồng!
Tiếp đó, hắn điều động khí trong cơ thể, vận chuyển đến cơ thể Vương Tịnh.
Ngay khoảnh khắc đạo khí này của hắn, tiến vào cơ thể Vương Tịnh trong nháy mắt.
Một cỗ khí lực rất có tính phá hoại, lại cuồng bạo vô cùng.
Vọt thẳng ra khỏi cơ thể Vương Tịnh, ngược hướng, đánh tới Vương Ải!
Vương Ải thấy thế, sắc mặt đại biến!
Tiếp đó toàn lực điều động khí trong cơ thể, để tiến hành phòng ngự!
Nhưng!
Cho dù là đạo Linh Khí bản nguyên còn sót lại này.
Cũng không phải để hắn đùa giỡn!
Trực tiếp bạo lực giải khai phòng hộ của Vương Ải!
Tiếp đó chui vào trong cơ thể hắn.
Chỉ có điều, đạo Linh Khí bản nguyên còn sót lại này.
Bây giờ cũng chỉ còn lại có một tia.
Không tạo thành ảnh hưởng gì đối với Vương Ải.
Nhưng!
Sắc mặt Vương Ải lúc này, lại hoàn toàn trắng bệch!
Hắn chuyển động mắt, liếc nhìn cơ thể của mình.
Ánh mắt hắn chứa đầy vẻ hoảng sợ!
Vừa rồi, phòng ngự của hắn, trước mặt đạo khí quái dị kia.
Cứ như là không có tác dụng gì!
Căn bản không có khả năng chống đỡ!
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn không khỏi một trận hoảng sợ!
Mồ hôi lạnh đều rịn ra trên trán hắn.
Quá kinh khủng!
Nếu là hắn đối mặt đạo khí hoàn hảo không hao tổn kia.
Chẳng phải là, hôm nay chính mình sẽ trở thành tàn phế nhân!?“Phụ huynh, ngài bị sao vậy?”
Một người Vương gia, thấy sắc mặt hắn không thích hợp.
Thế là có chút bối rối hỏi.
