Chương 63: Trương Huyền dùng lực hiệu triệu! Mở khóa!
Thông qua một chút thông báo của Triệu Hoán Kim.
Việc Trương Huyền tiểu sư thúc ngày mai bắt đầu giảng tọa đã được truyền đi.
Một đồn mười, mười đồn trăm.
Chưa đến nửa canh giờ.
Tất cả đệ tử trên dưới Thiên Sư phủ đều đã biết chuyện này.“Ta đi!? Ngày mai Trương Huyền tiểu sư thúc bắt đầu giảng tọa!?”“Ta nhất định phải đi rồi!”“Có thể ở khoảng cách gần nhìn thấy tiểu sư thúc, có chút khẩn trương làm sao bây giờ?”“Khẩn trương cái gì chứ, tiểu sư thúc là người khiêm tốn lắm, yên tâm đi.”
Trong lúc nhất thời, các đệ tử bắt đầu nhao nhao thảo luận về chuyện này.
Trương Linh Ngọc đang tu hành, Lúc này cũng nghe được tin tức ấy.
Thời gian ba năm trôi qua, chiều cao của hắn đã cao lên không ít, đạt tới 1m79.
Hắn xuyên qua khung cửa sổ, nhìn về phía căn phòng của Trương Huyền một cái.“Đã lâu không gặp tiểu sư huynh rồi.”
Trong miệng hắn lẩm bẩm một câu.
Ngày thường, hai người không có nhiều cơ hội giao tiếp.
Lần trước hắn đến bái phỏng tiểu sư huynh, để hắn hỗ trợ chỉ điểm công pháp, vẫn là vào năm ngoái.“Ngày mai đi xem thử một chút đi.”
Hắn đưa ra quyết định trong lòng.
Vừa có thể ôn chuyện cũ với tiểu sư huynh, vừa đúng lúc xem đối phương đã phát triển đến tình trạng nào.
Những năm này trôi qua.
Trương Huyền vẫn là mục tiêu hắn theo đuổi.
Hoặc có lẽ là, tận đáy lòng hắn, Trương Huyền đã trở thành động lực để hắn tiến tới.
Còn việc có thể đuổi kịp hay không, đó lại là một chuyện khác.
Bên kia Triệu Hoán Kim và Vinh Sơn.
Sau khi biết tình hình này, hai người họ đã kể cho sư phụ Lão Thiên Sư nghe về việc các đệ tử Thiên Sư phủ biết được tin tức.“Sư phụ, lực hiệu triệu của Trương Huyền tiểu sư đệ trong tông môn, đã sắp bắt kịp người rồi!”
Hai người có chút cảm khái nói.
Bọn họ biết, việc mình nói như vậy về tiểu sư đệ sẽ không khiến sư phụ cảm thấy không vui.
Dù sao, từ khóe miệng cong lên của sư phụ, hai người họ đã nhìn ra sư phụ bây giờ rất vui mừng.“Vậy thì cứ để các đệ tử chờ mong bài giảng của Tiểu Huyền vào ngày mai đi.”
Lão Thiên Sư khẽ cười một tiếng nói.“Sư phụ, chúng ta muốn hỏi người một vấn đề.”
Triệu Hoán Kim ngước mắt nhìn về phía Lão Thiên Sư, nhỏ giọng hỏi.
Nghe vậy, Lão Thiên Sư gật đầu, ra hiệu hắn nói tiếp.“Sư phụ, ngày mai tiểu sư đệ định giảng nội dung gì ạ?”“Nếu phù hợp, chúng ta cũng muốn nghe một chút.”
Hai người kẻ xướng người họa hỏi.
Bọn họ biết thiên phú yêu nghiệt của tiểu sư đệ, đối với sự lĩnh ngộ công pháp càng là điều người thường khó có thể tưởng tượng.
Nhưng.
Tiểu sư đệ dự định tọa đàm với quy mô lớn như vậy.
Nói không chừng, chỉ là nói một chút những thứ cơ bản.
Như vậy, đối với họ mà nói, tác dụng sẽ không lớn.
Lão Thiên Sư nghe vậy.
Lắc đầu, “Nội dung Tiểu Huyền muốn giảng, ta cũng không rõ.”
Vừa rồi Tiểu Huyền đứa nhỏ này, sau khi quyết định vui vẻ đã bỏ lại một câu rồi chạy đi mất.
Hắn còn chưa kịp hỏi.
Triệu Hoán Kim và hai người thấy sư phụ cũng không biết.
Đành chịu vậy.
Hai người bàn nhau, ngày mai cùng nhau đi nghe một chút.
Nếu thấy tác dụng không lớn, đến lúc đó rời đi cũng không sao.
Dù sao cũng không chậm trễ mất bao nhiêu thời gian.......
Sáng sớm hôm sau.
Trương Huyền đi về phía đại điện Long Hổ Sơn.
Bạch Lộc Kim Hầu, đi bên cạnh hắn.
Đi tới bậc thang, Trương Huyền nghe thấy tiếng ồn ào náo động của các đệ tử.
Trong lòng hắn hơi cảm thấy một chút ngoài ý muốn.
Hắn vốn tưởng mình đến rất sớm.
Không ngờ, những đệ tử này còn hăng hái hơn.
Tới còn sớm hơn cả hắn.
Không bao lâu.
Trương Huyền bước lên bậc thang.“Trương Huyền tiểu sư thúc tới rồi!”
Không biết là ai hô lên một tiếng.
Trong lúc nhất thời, tiếng ồn ào dừng lại đột ngột, mọi người nhao nhao quay người nhìn về phía hắn.“Ta đi! Tiểu sư thúc còn soái hơn cả trong ảnh ký tên!”“Đây chính là khí tức của cường giả sao?”“Cuối cùng cũng đã nhìn thấy tiểu sư thúc bằng xương bằng thịt!”
Trương Huyền nghe bọn hắn nhỏ giọng trò chuyện, không khỏi bị bọn hắn chọc cười.“Tiểu sư đệ!”
Lúc này, giọng Triệu Hoán Kim từ một bên truyền đến.
Trương Huyền nghe tiếng nhìn lại.“Tiểu sư đệ, bục giảng ngay tại trung tâm, ngươi trực tiếp đi lên bắt đầu là được rồi!”
Cái bục giảng kia, là hắn hôm qua cùng Vinh Sơn cùng nhau dựng tạm.
Không thể nói là hoa lệ.
Nhưng ít ra có thể có một chỗ đứng vững chân.“Đa tạ sư huynh.”
Trương Huyền nghe vậy, hướng về phía hắn hành lễ nói tạ.
Tiếp đó quay người đi về phía đám đông.
Các đệ tử đến nghe giảng cũng chủ động nhường lại một lối đi cho hắn.
Bước lên sân khấu, Trương Huyền ánh mắt nhìn lướt qua các đệ tử dưới đài.
Có người quen mặt, có người lạ mặt.
Bất quá, ánh mắt những đệ tử này nhìn về phía hắn.
Đều không ngoại lệ, đều mang vẻ kính nể.
Trong đám người, hắn còn nhìn thấy tiểu sư đệ Trương Linh Ngọc.
Hắn hướng về phía Linh Ngọc gật đầu cười.
Tiếp theo, hắn tụ khí ở cổ họng, nói.“Các vị đệ tử, kế tiếp ta sẽ thi triển Kim Quang trận mà gần đây ta lĩnh ngộ được.”“Nó được lĩnh ngộ từ Kim Quang Chú.”“Thi triển trận pháp này, có thể làm cho uy lực của Kim Quang Chú tăng gấp bội, đồng thời cũng có thể dùng để phòng thủ và công phạt.”
Theo những lời này của hắn nói ra.
Thần sắc của các đệ tử dưới đài lập tức nghiêm túc!
Từng người dựng thẳng lỗ tai lên lắng nghe.“Tiểu sư huynh quả nhiên là tiểu sư huynh, thông qua Kim Quang Chú lĩnh ngộ được Kim Quang trận.”
Trong lòng Trương Linh Ngọc kinh ngạc, tự lẩm bẩm.“Kim Quang trận này nghe uy lực rất mạnh a!”“Không tệ! Có thể công có thể thủ, quan trọng nhất là, còn có thể làm cho uy lực Kim Quang Chú tăng gấp bội!”
Triệu Hoán Kim và Vinh Sơn nhìn nhau.
Hai người đều từ ánh mắt đối phương thấy được vẻ kinh ngạc.
Bởi vì Trương Huyền mới ngày hôm trước giao tâm đắc về tam đại trận pháp cho Triệu Hoán Kim.
Cho nên tam đại trận pháp, bây giờ còn chưa được ra mắt trước mọi người.
Tiếp theo, Trương Huyền lại đơn giản nói một phen tâm đắc nhập môn Kim Quang trận.“Kế tiếp, các vị hãy cảm thụ thật kỹ! Có thể lĩnh ngộ được hay không, thì tùy vào ngộ tính của các ngươi!”
Nói xong.
Trong sự chăm chú của một đám đệ tử.
Trương Huyền điều động bản nguyên linh khí, thi triển ra Kim Quang Chú!
Để các đệ tử dễ dàng lĩnh ngộ hơn.
Hắn cố ý làm chậm tốc độ một chút.“Lên!”
Theo hắn khẽ quát một tiếng.
Ngay sau đó, vô số Tử Kim Tiên phóng lên trời!
Bây giờ, các đệ tử nhìn thấy mà ngỡ ngàng!
Bọn họ ngơ ngẩn nhìn những sợi Tử Kim Tiên bên người này, đáy mắt sinh ra một vòng sợ hãi!
Những sợi Tử Kim Tiên này, là cái gì được chôn ở dưới chân mình!?
Tại sao bọn họ một chút cũng không hề phát giác được!?“Đừng thất thần! Cảm thụ thật kỹ nguyên lý trong trận pháp.”
Trương Huyền thấy bọn họ từng người ngây người, thế là mở miệng nhắc nhở một câu.
Nghe vậy, bọn họ lúc này mới phản ứng lại.
Vội vàng tụ khí bình thần, cảm thụ lấy chỗ huyền diệu của Kim Quang trận.
Trương Linh Ngọc cùng Triệu Hoán Kim và những người khác.
Bây giờ cũng bị cảnh tượng bên cạnh này làm cho chấn động!“Này...... Đây vẫn là Kim Quang Chú sao?!”“Không! Đây phải coi là thuật pháp Diễn Sinh của Kim Quang Chú, bất quá muốn thi triển thuật pháp này, phải lấy Kim Quang Chú làm cơ sở mới được.”“Tiểu sư huynh đã lĩnh ngộ được bằng cách nào?!”
Ba người tràn đầy kinh ngạc trò chuyện với nhau.
Bọn họ căn bản không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc Trương Huyền đang trong trạng thái như thế nào.
Mới lĩnh ngộ được trận pháp khủng bố đến vậy!“Đừng thảo luận, nắm bắt thời gian lĩnh ngộ đi.”
Triệu Hoán Kim nhắc nhở một câu, tiếp đó là người đầu tiên bắt đầu tìm hiểu.
Một đám đệ tử không hề phát hiện, phía sau bọn họ, còn đứng một người.
Người này chính là Lão Thiên Sư!
