Tần Mục và Tiểu Độc Vương thay đổi đơn thuốc bảy tám lần
Hai người đều có chút luống cuống, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hợp tác nên khó tránh có điểm không vừa ý, phối hợp không được hoàn hảo
Huống hồ cả hai đều có ý định chèn ép đối phương, thuốc bổ trong viên hồng hoàn Tần Mục đưa cho Tiểu Độc Vương không chỉ là bốn năm chục lần mà là gần sáu mươi lần còn độc dịch mà Tiểu Độc Vương đưa cho Tần Mục cũng đã được tăng liều lượng
Hai người khảo sát bản lĩnh đối phương nhưng hoàng đế và quốc sư Duyên Khang thì vô cớ chịu hậu quả, bị hai người bọn họ giày vò cho chết đi sống lại, ấy vậy lại còn không thể cử động, giãy giụa cũng không được, kêu gọi cũng không xong
Cơ thể hoàng đế bắt đầu thu nhỏ, không bao lâu đã trở lại bình thường nhưng vẫn đang tiếp tục thu nhỏ, chả mấy chốc đã nhỏ như đứa trẻ mới chào đời
"Trẫm nên mai phục đao phủ khắp nơi trong đại điện, chém chết hai tên thần y ác ôn này..
Hoàng đế bị lông tóc bao phủ trong lòng nhủ thầm
Bên kia cơ thể quốc sư Duyên Khang đang to lên, không những to lên quốc sư Duyên Khang còn cảm thấy mông mình hình như có cái gì đó đang mọc ra giống như một chiếc đuôi đầy lông
Dưới nách ông ta cũng vô cùng nhột, cảm giác xương cốt phần vai mọc thêm mấy chiếc xương đâm ra ngoài răng rắc giống như mọc thêm hai chiếc cánh
Nếu như mọc ra hai chiếc cánh lớn cũng đành, đằng này chỉ nhú ra một đoạn sau đó không mọc nữa
Hai người lúc nóng lúc lạnh, có lúc giống như rơi xuống địa ngục núi đao, có lúc rất dễ chịu giống như trở thành tiên thành thần, đó chính là hồn phách của họ đang tan ra
Có lúc lại là những cơn đau đớn từ các bộ phận trên cơ thể đổ tới, đau đớn gấp hàng trăm ngàn lần
Có lúc lại giống như hàng vạn mũi kim đâm toàn thân, có lúc giống như bị ngâm trong hũ dấm vô cùng chua xót
Trong đại điện, Tần Mục ngồi trên đống lông tóc phủ khắp mặt đất, một tay cầm bút, một tay chống cằm đăm chiêu suy ngẫm
Cách đó không xa, Tiểu Độc Vương nhíu mày, lo lắng đi đi lại lại, không ngừng tính toán xem nên chữa trị thế nào
Hai người đều gặp phải vấn đề khó giải quyết, Tần Mục mấy lần nhấc bút lên song lại đặt xuống, Tiểu Độc Vương cũng có mấy lần cầm bút lên rồi lại hạ bút xuống
Ngoài điện, Linh Dục Tú thò đầu vào nhìn thấy hai người mặt mày sầu não, nàng nói khẽ:
"Chăn trâu, sao vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục không trả lời, Tiểu Độc Vương cười hì hì:
"Ngươi là lục công chúa phải không
Linh Dục Tú nghĩ ngợi, nói:
"Anh trai ta giờ là đại hoàng tử, vậy thì ta đúng là đứng hàng thứ sáu
"Đại hoàng tử, cũng chính là thái tử Ngọc Thư hiện tại
Tiểu Độc Vương giọng nói đanh thép:
"Chúc mừng lục công chúa, theo cách chữa trị của tên lang băm kia, anh trai của công chúa sẽ nhanh chóng có thể đăng cơ xưng đế rồi
Linh Dục Tú giật nảy mình tròn mắt nhìn Tần Mục, giọng nói có phần nức nở:
"Gã chăn trâu, lẽ nào ngươi sắp chữa chết phụ hoàng của ta
"Đừng sợ, không chết được
Tần Mục an ủi nàng ta một câu:
"Trước khi ta làm chết hoàng đế, quốc sư đã bị tên ngốc này làm chết rồi
Không có quốc sư phò trợ anh trai nàng cho dù có làm hoàng đế thì cũng không được mấy ngày sẽ bị lật đổ thôi
Linh Dục Tú sắp sửa bật khóc:
"Các ngươi đừng dọa ta nữa có được không
Tiểu Độc Vương khinh miệt nói:
"Mặc dù quốc sư chết trong tay ta nhưng là do thuốc bổ của ngươi hại chết
Tần Mục nhạo báng nói:
"Hoàng đế bị ta làm chết nhưng là do trúng độc của ngươi mà chết, ngươi sẽ không thể sống sót rời khỏi hoàng cung được
Hai người trừng mắt nhìn nhau, ánh mắt như tóe lửa, chỉ muốn ngay lập tức đầu độc chết đối phương
Linh Dục Tú nổi giận, quát lên:
"Hai người các ngươi chữa trị làm chết phụ hoàng và quốc sư thì đều đừng hoàng sống sót ra khỏi cung
Đao phủ đâu rồi
Đao phủ
Duyên Phong Đế và quốc sư Duyên Khang đều thở phào, trong lòng nhủ thầm:
"Cũng may Dục Tú hiểu chuyện, nếu không hai tên khốn này tiếp tục đấu tiếp, chúng ta sẽ chết chắc
Đại nội thị vệ trong hoàng cung xông tới bảo vệ ngoài điện
Linh Dục Tú sát khí đằng đằng, tay chống hông nói với hai người:
"Đao phủ đã ở sẵn ngoài điện, các ngươi đều phải nghe ta
Ngươi không trấn áp được thuốc bổ của hắn, ngươi không trị được độc dược của hắn, vậy thì hai ngươi hãy đổi chỗ cho nhau
Gã xấu xí kia, ngươi tới chữa cho phụ hoàng, còn gã chăn trâu kia, ngươi tới chữa cho quốc sư
Tần Mục đứng dậy nhìn Tiểu Độc Vương, trầm giọng nói:
"Đổi bệnh nhân
Tiểu Độc Vương mắt vụt sáng, nói:
"Ngươi chữa cho quốc sư, ta chữa cho hoàng đế, nói không chừng lại có hiệu quả kì diệu
Hai người lập tức đổi bệnh nhân, kiểm tra bệnh tình của hoàng đế và quốc sư
Sau khi kiểm tra, hai người đều thở phào, đưa mắt nhìn nhau
Vừa rồi suýt chút nữa Tần Mục định dẫn Long Kỳ Lân về Đại Khư để trốn, Tiểu Độc Vương cũng định trốn khỏi hoàng cung mai danh ẩn tính
Còn những cao thủ đại nội ngoài điện muốn giữ họ lại cũng có phần miễn cưỡng, chẳng qua chỉ là vấn đề của một liều độc dược
Tuy nhiên, sau khi đổi bệnh nhân, bọn họ phát hiện ra rằng mình vừa hay có thể thu dọn tàn cuộc của đối phương, như vậy sẽ không phải lo lắng chạy trốn vì chữa trị làm chết hoàng đế và quốc sư nữa
Tần Mục và Tiểu Độc Vương lại cầm bút viết đơn thuốc, sai thái y đi bốc thuốc theo đơn
Hai người chữa trị tỉ mỉ, không ngừng thay đổi đơn thuốc
Sau hai ba ngày, tóc và lông trên người hoàng đế đã rụng, vỏ kén trên người quốc sư cũng đã ẩn vào trong cơ thể
Thương tích trên người quốc sư cũng đã giảm nhẹ, uy lực tàn dư thần thông của thần cũng càng ngày càng nhỏ, quốc sư Duyên Khang cũng có thể dần dần điều động một chút tu vi
Thần tạng của hoàng đế vẫn bị phá hủy nhưng Tiểu Độc Vương dùng vô số nhện độc để vận chuyển nguyên khí và sức sống, tái tạo lại thần tạng kèm thêm sức sống cực mạnh trong đan dược của Tần Mục hóa thành năng lực tự phục hồi
Vấn đề cũng không quá nghiêm trọng
Thương tích của hai người hồi phục chỉ là vấn đề thời gian
Linh Dục Tú gọi một vài thái giám tới, sai bọn họ quét dọn cung điện
Những thái giám này chất lông tóc rụng xuống đầy mấy chục chiếc xe; Đuôi, cánh và chân tay dư thừa rụng ra của quốc sư cũng chất được đầy một xe
"Về cơ bản đã không vấn đề gì rồi
Tần Mục nhìn Tiểu Độc Vương, Tiểu Độc Vương cũng vừa hay đang nhìn hắn, hai người cười nhạt một tiếng
Linh Dục Tú rất căng thẳng giống như đối mặt với cường địch, vội vàng nói:
"Không được đấu nữa
Tần Mục viết một đơn thuốc sai thái y đi bốc thuốc, sau đó vươn vai cười nói:
"Ta không đấu với hắn
Mấy ngày này chữa bệnh cho hoàng đế và quốc sư, ta mệt rồi, phải về nghỉ ngơi đây
Tiểu Độc Vương giọng nói nham hiểm:
"Ta cũng mệt rồi, phải về ngủ bù
Những việc khác hãy để đám lang băm ngoài cửa làm
Linh Dục Tú nhìn Tiểu Độc Vương, nói:
"Chăn trâu, ta đưa ngươi về Thái Học Viện
Tần Mục chần chừ, lắc đầu nói:
"Không cần, hai ngày nay nàng cũng không nghỉ ngơi rồi
Linh Dục Tú dứt khoát nói:
"Nhất định phải đưa
Tần Mục thấy nàng ta kiên quyết đưa mình về đành phải gật đầu
Hai người đợi một lát thì thái y đưa thuốc tới
Tiểu Độc Vương hít mạnh mùi thuốc trong không khí, chỉ là mấy ngày này hắn dùng nhiều dược liệu, tới hàng trăm hàng nghìn loại linh dược, khắp nơi trong đại điện đều là mùi dược liệu xen lẫn vào nhau, rất khó phân biệt
Tần Mục cầm dược liệu đi ra ngoài, Linh Dục Tú vội vàng chạy theo
Tiểu Độc Vương cũng theo sau hai người đi ra khỏi đại điện, khi đi qua sông Ngọc Đới trong hoàng cung thì đột nhiên nhảy ùm xuống sông, sau đó không nổi lên nữa
Linh Dục Tú nhìn xuống sống, ngạc nhiên nói:
"Hắn chạy mất rồi
Chăn trâu, lẽ nào hắn sợ ngươi
Tần Mục lắc đầu nói:
"Không phải hắn sợ ta mà là sợ thái hậu nương nương
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên sông Ngọc Đới bay lên, nước sông bắc ngang trên không trung giống như một con cự mãng màu trắng bạc
Hai cung nữ cầm đèn lồng bước tới chiếu về phía dòng sông, ngọn lửa trong đèn lồng phòng ra vô số luồng kiếm quang cắm vào sông Ngọc Đới
"Khởi bẩm thái hậu nương nương, gã đó không có ở trong sông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai cung nữ thu đèn lồng về, hành lễ về phía tòa lầu cao ở bên cạnh
Tần Mục và Linh Dục Tú vội vàng quay đầu nhìn về tòa lầu đó, chỉ thấy thái hậu nương nương và mấy cung nữ đang đứng trên lầu
Một tay của thái hậu nương nương đang nhấc lên, sau đó từ từ hạ xuống
Nước sông Ngọc Đới lập tức ào ào đổ xuống, lấp đầy lòng sông
Tần Mục hành lễ về phía tòa lầu, thái hậu nương nương cười nói:
"Tiểu thần y, bệnh của hoàng đế đã được chữa khỏi chưa
Tần Mục nói:
"Còn cần tĩnh dưỡng thêm, mấy năm nữa có thể hồi phục lại như thời kì đỉnh cao
Thái hậu nương nương gật đầu nói:
"Dục Tú, ngươi dẫn theo hai cung nữ này thay ai gia tiễn tiểu thần y
Linh Dục Tú cười nói:
"Con đang định cùng hắn về lại Thái Học Viện
Thái hậu nương nương bước vào trong lâu, hai cung nữ cầm đèn lồng thì đi theo Tần Mục và Linh Dục Tú
Họ ra khỏi hoàng cung, Tần Mục đột nhiên dừng bước nói với hai cung nữ:
"Hai ngươi về đi, đoạn đường phía trước không cần hai ngươi nữa
Hai cung nữ là một cặp song sinh giống hệt nhau, đều xinh đẹp nhanh nhẹn
Cả hai lắc đầu đồng thanh nói:
"Thái hậu đã sai chúng ta hộ tống thần y về Thái Học Viện
Tần Mục khẽ nhíu mày nói với Linh Dục Tú:
"Công chúa, nàng hãy về cùng họ đi
Linh Dục Tú lắc đầu nói:
"Có ta ở bên cạnh ngươi, Tiểu Độc Vương không dám ra tay với ngươi
Tần Mục thở dài nói:
"Đối với những dược sư chúng ta, không có ai không thể đầu độc chết
Ta vốn chỉ cần bảo vệ bản thân là được, giờ phải bảo vệ thêm các người nữa, e rằng sẽ hơi khó khăn
Hai cung nữ mỉm cười nói:
"Tiểu thần y thật vui tính
Ngươi là cảnh giới Ngũ Diệu, Tiểu Độc Vương và tỉ muội chúng ta là cảnh giới Thất Tinh
Huống hồ thái hậu nương nương ban cho chúng ta bảo vật để đối phó với Tiểu Độc Vương
Có tỉ muội chúng ta ở đây, Tiểu Độc Vương nếu dám tới chắc chắn sẽ bị tỉ muội chúng ta bắt được
Tần Mục lắc đầu, không tiếp tục khuyên nhủ họ rời đi nữa mà chỉ nói:
"Dược sư giết người không phân biệt cảnh giới
Mọi người quá ngây thơ rồi
Chỉ mình ta muốn đầu độc chết mấy cao thủ cảnh giới Thiên Nhân cũng không có gì khó huống hồ là Tiểu Độc Vương
Các người nếu đi theo ta cũng được, hãy cảnh giác một chút, ta sợ sẽ không lo liệu được cho các người
Hai cung nữ cười khúc khích không thôi
Người trên đường rất đông, hai cung nữ một người đi trước một người đi sau xách đèn lồng
Đèn lồng đi giữa ban ngày rất gây sự chú ý, tuy nhiên họ ăn mặc trang phục trong cung nên không có ai dám tới hỏi
Thái Học Viện cách hoàng cung khá xa, họ đi được sáu bảy dặm đường vẫn bình an vô sự
Tần Mục vừa đi vừa luyện dược suốt dọc đường, luyện xong mấy bọc dược liệu đang xách, sau đó lại cho tay vào túi Thao Thiết, chỉ thấy cánh tay và vai hắn khẽ rung nhẹ, không nhìn thấy tay hắn thi triển thủ pháp luyện dược gì trong túi Thao Thiết cũng không biết hắn luyện ra thuốc gì trong đó
Hai cung nữ rất cảnh giác, dọc đường đi tới côn trùng cũng bị họ dùng kiếm quang trong đèn lồng giết chết, không để chúng lại gần
Đang đi, đột nhiên gió lạnh nổi lên, hai cô gái lập tức vận nguyên khí
Ánh sáng của đèn lồng đột ngột trở lên sáng hơn, ánh sáng hình thành hai chiếc lồng tròn cực lớn, bao trùm họ ở bên trong khiến gió không thể thổi vào
Một cung nữ cười nói:
"Tiểu Độc Vương chỉ có chút thủ đoạn này thôi sao..
Vừa nói tới đây gương mặt xinh đẹp của nàng ta bỗng trở lên đen sì rồi ngã thẳng xuống, cung nữ phía sau lưng cũng ngã rầm xuống đất không thể cử động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Linh Dục Tú kinh hãi vội nhìn xung quanh, nói:
"Tại sao ta không sao..
Rầm
Nàng cũng ngã ngửa xuống đất
Sau khi ba cô gái ngã xuống, dưới mặt đất xuất hiện mấy xúc tu đen sì
Trên xúc tu mọc đầy gai nhọn, họ bị xúc tu dưới đất đâm vào chân nên mới trúng độc
Tần Mục búng ngón tay, những xúc tu kia uốn lượn và tan chảy hóa thành các đống nước
Mặt đất rung chuyển, dưới lòng đất giống như có một sinh vật khổng lồ lẩn trốn, chạy về phía xa
Tần Mục lấy ra ba viên linh đan khống chế độc tính cho ba cô gái, giúp họ tỉnh lại
Đột nhiên ở xa vọng lại giọng nói:
"Ngươi cho bảo bối của ta ăn thuốc bổ
Bùm
Mặt đất rung chuyển, nứt toác, nhà cửa đổ vỡ ngả nghiêng, một con quái trùng toàn thân mọc đầy xúc tu cao hơn mười trượng, dài hơn ba mươi trượng bò lên từ dưới lòng đất
Đây chính là trùng vương mà Tiểu Độc Vương nuôi
Tiểu Độc Vương vừa gọi độc trùng về lại bên người, con độc trùng này bị Tần Mục tẩm bổ khiến cơ thể to lên đột ngột khiến hắn không thể ép xuống
Lúc này Tiểu Độc Vương đang bò trên lưng trùng vương, dáng vẻ nhếch nhác
"Còn không ra tay
Tần Mục nói với hai cung nữ bên cạnh
Hai cung nữ vẫn còn đang mơ hồ, nghe vậy lập tức truyền toàn bộ nguyên khí vào trong đèn lồng
Ánh đèn giống như những lưỡi kiếm chiếu về phía trùng vương, vô số kiếm quang đâm qua người trùng vương khiến nó giống như một chiếc sàng nát
Tiểu Độc Vương cũng bị một số kiếm đâm trúng, hắn vội hóa thành một làn khói độc chui xuống lòng đất
Hai cung nữ vội vàng cầm đèn lồng chiếu xuống dưới đất, chỉ thấy mặt đất bị ảnh đèn chiếu rọi trở lên trong suốt, ánh đèn có thể tìm được ở sâu mấy chục trượng dưới lòng đất
Tuy nhiên chất độc trong người hai cung nữ chưa được giải mới chỉ bị Tần Mục khống chế, chả mấy chốc liền cảm thấy độc tính trong người phát tác, không dám dùng pháp lực nữa
Tần Mục nói:
"Không cần đuổi theo hắn nữa, hắn đã thua thiệt một vố
Nếu ép hắn quá, hắn nổi máu ác lên sẽ đầu độc chết hết người trong kinh thành
Chất độc các ngươi trúng phải ta sẽ nhanh chóng giúp các ngươi chữa trị, chậm trễ sẽ muộn mất
Tần Mục lấy ba giọt máu của ba người, thấy máu đã chuyển thành màu đen, cho dù cùng là một con độc vương đốt họ nhưng độc tính lại hoàn toàn khác nhau, cần giải lần lượt
Trên đường đi, Tần Mục giúp họ lần lượt giải độc
Về tới Sĩ Tử Cư, độc tính của ba cô gái mặc dù đã được giải nhưng vẫn còn một số độc tính còn dư lại chưa loại bỏ hết
Họ vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, chưa tới được phòng của Tần Mục đã ngã khuỵu hết
Tần Mục nhíu mày kéo ba cô gái về chỗ ở của mình, đẩy Linh Dục Tú và hai cung nữ lên giường, sau đó quay người đi đóng cửa
Ngoài cửa, Long Kỳ Lân nói:
"Giáo chủ yên tâm, ta sẽ không để ai vào đâu
Trong lòng ta hiểu rất rõ..
"Ngươi làm rất tốt..
Tần Mục khen ngợi một tiếng, mấy ngày nay hắn thực sự rất mệt mỏi
Hắn vừa về lại phòng liền nằm lăn ra ngủ say sưa giữa ba cô gái
Đang ngủ bỗng nhiên hắn thấy mũi hơn buồn, không biết là tóc của cô nào chui vào trong lỗ mũi hắn, Tần Mục đưa tay ra hất, cũng không biết cô gái nào bị hất rơi xuống giường.