Mục Thần Ký

Chương 289: Quyết định bởi tâm tưởng




Ngày thứ năm sau khi Phạn Vân Tiêu đi khỏi, trên đảo nhỏ lại xuất hiện rất nhiều người ăn mặc kì quái, nam nữ già trẻ đều có cả
Người đầu tiên tới cắm một chiếc cờ lớn lên đảo, sau đó "soạt soạt soạt" hàng loạt luồng ánh sáng lóe lên, trên đảo liền xuất hiện rất nhiều lá cờ
Cờ được thu lại, trên đảo có hàng trăm người ngồi xuống quanh đảo
Vị trí của mỗi người đều không giống nhau, ngồi san sát không nhúc nhích
Tuy nhiên, qua hai canh giờ những người này liền đứng dậy, thay đổi vị trí, quy luật không thay đổi từ đầu tới cuối
Dưới bóng râm, Long Kiều Nam liên tục rùng mình, vội vàng nhích người vào giữa đảo
Tư Vân Hương thì rất vui mừng nấu cơm cho mọi người, không để họ đói
Linh Dục Tú vẻ mặt lo lắng quan sát xung quanh, nàng ta nhận ra đây là một đại trận, nhốt bọn họ ở trong đảo, không cho họ có cơ hội rời đi
Nếu như cố tình phá trận, trận pháp sẽ khởi động, diễn biến thành sát trận, biến hòn đảo này thành chiến trường tu la
Khi đại trận này khởi động chắc chắn sẽ vô cùng khủng khiếp
Hơn nữa, nàng nhận ra những người kì quái này có một số ăn mặc triều phục, là quan viên trong triều, còn có một số là người bán thịt trong chợ, đao phủ chém đầu, còn có cả quốc tử giám của Thái Học Viện, thật kì quặc
Kì lạ nhất là những người này sẽ thay đổi vị trí sau mỗi hai canh giờ, là thay đổi trận pháp, chắc dùng để đề phòng Đạo Chủ phá giải được biến hóa của trận pháp
"Thiên Ma giáo quả không hổ là đệ nhất đại phái ma đạo, làm gì cũng rất kín kẽ
Lão Đạo Chủ quan sát sát trận, trong lòng không khỏi khen ngợi, nói:
"Ta có thể tính toán được biến hóa của trận pháp trong hai canh giờ và đúng khi đó bọn họ thay đổi trận pháp, đường chủ Trận Đường quả nhiên rất ranh mãnh
Đường chủ Trận Đường là quốc tử giám Trấn Nguyên Điện của Thái Học Viện, được Duyên Phong Đế phong là hàn lâm học sĩ, vô cùng ân sủng, thường triệu hắn vào cung hỏi về quốc gia đại sự
Mặc dù hắn xuất thân Thiên Ma giáo, hoàng đế không giao thực quyền cho hắn nhưng trận pháp trong quân đội phần lớn đều do hắn thiết kế
Rõ ràng đường chủ Trận Đường tính toán hết được mọi suy nghĩ của Đạo Chủ, chỉ cần Tần Mục gặp nạn sẽ không để cho ông ta sống sót rời khỏi đây, cho dù rời đi cũng phải chết xong rồi đi
Thời gian cứ thế trôi qua tới ngày thứ mười bốn, Tần Mục nhắm mắt, một lát sau liền mở ra
Hắn đứng dậy từ dưới phiến đá, hành lễ với Đạo Chủ:
"Đa tạ sư huynh đã cho phép ta lĩnh ngộ Đạo Kiếm
Đạo Chủ đứng dậy đáp lễ, nói:
"Không dám
Nhân Hoàng có tư cách lĩnh ngộ Đạo Kiếm, ta cho ngươi xem Đạo Kiếm, Như Lai cũng sẽ cho ngươi xem Như Lai Đại Thừa Kinh
Nhân Hoàng xứng đáng được như vậy
Tần Mục nói:
"Ta đã xem Như Lai Đại Thừa Kinh rồi
Đạo Chủ sững người, một lát sau mới lắc đầu cười nói:
"Lão ta thật tinh ranh, đi trước ta một bước
Đồ nhi, trả lại Đại Dục Thiên Ma Kinh cho Nhân Hoàng
Đạo Tử Lâm Hiên tỉnh lại từ trong lĩnh ngộ, vội vàng thu lại Đại Dục Thiên Ma Kinh, hóa thành một cuộn dây, hai tay dâng lên trả lại cho Tần Mục
Tần Mục cười nói:
"Ngươi và ta tuổi tác ngang nhau, không cần đa lễ như vậy
Lâm Hiên Đạo Tử lắc đầu nói:
"Hành lễ với giáo chủ là lẽ đương nhiên
Ta còn chưa trở thành Đạo Chủ, vẫn là vãn bối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục không nói sao, nói:
"Đạo Chủ tuy không xem Đại Dục Thiên Ma Kinh nhưng câu tồn tại thiện ý, ác ý đúng là đã nói lên ý nghĩa của Đại Dục Thiên Ma Kinh
Ngươi lĩnh ngộ Đại Dục đã thấy được bao nhiêu thiện ác ở trong đó
Đạo Tử Lâm Hiên do dự, Đạo Chủ cười nói:
"Tần giáo chủ là chuyên gia của phương diện này, ngươi cứ nói đi
Lâm Hiên Đạo Tử nói:
"Có thể là do ấn tượng ban đầu nên khi ta mới xem Đại Dục Thiên Ma Kinh chỉ cảm thấy câu nào cũng là những lời hại người nhưng xem tới phần giữa thì thấy có chút thú vị, trong đầu đã không có suy nghĩ chính ma
Đợi xem tới phần cuối thì thấy rằng những nội dung xem được lúc trước có thể đã hiểu sai, vì vậy ta xem lại từ đầu và cảm giác lại hoàn toàn khác biệt
Tần Mục cười hỏi:
"Vẫn còn mấy phần là ma
"Còn có hai phần
Đạo Tử Lâm Hiên thành thật trả lời
Tần Mục nói:
"Đạo tâm của ngươi vẫn còn hai phần là ma
Tuy nhiên ngươi đã khá hơn Phật Tử rất nhiều, Phật Tâm Phật Tử xem Đại Dục Thiên Ma Kinh, tất cả đều là ma
Hắn có phật tướng nhưng trong lòng thì là ma, không thể cứu chữa được
Đạo Tử Lâm Hiên sững người, bừng tỉnh:
"Thì ra là vậy
Trong lòng hắn có phần không phục, ánh mắt lấp lánh nhìn Tần Mục, nói:
"Nhân Hoàng xem Đại Dục Thiên Ma Kinh có mấy phần là ma
Tần Mục nói:
"Tất cả các phần của Đại dục Thiên Ma Kinh đều là chính đạo, cũng đều là ma đạo, chỉ là xem ta dùng thế nào thôi
Đạo Tử Lâm Hiên đờ người:
"Việc này..
Tần Mục nói đầy thâm ý:
"Đạo thánh nhân dùng trong đời sống bách tính, câu đầu tiên của Đại Dục Thiên Ma Kinh đã nói rõ điều này
Ngươi và ta đều là bách tính, trong lòng tồn tại chính đạo thì Đại Dục Thiên Ma Kinh sẽ là chính đạo, trong lòng tồn tại ma đạo thì Đại Dục Thiên Ma Kinh sẽ là ma đạo
Ta có thể dùng nó làm công pháp chính đạo cũng có thể dùng nó làm công pháp ma đạo
Vận dụng linh hoạt quyết định bởi tâm tưởng
"Vận dụng linh hoạt quyết định bởi tâm tưởng
Đạo Tử Lâm Hiên sững sờ, cảm thấy rất có lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Đạo Chủ vội vàng nói:
"Không được nghe theo giáo nghĩa của hắn, toàn là những đạo lý sai trái tự nhiên thuần túy
Ngươi là Đạo Chủ đời kế tiếp, cẩn thận bị lời lẽ của hắn mê hoặc, gia nhập ma giáo của hắn
Đạo Tử Lâm Hiên bừng tỉnh, bất giác vã mồ hôi, toàn thân ướt đẫm, nhủ thầm:
"Hắn lợi dụng việc chỉ điểm ta để thảo luận giáo nghĩa của ma giáo, nhân cơ hội này để mị hoặc ta
Lí lẽ tự nhiên thuần túy của hắn không giống với đạo pháp tự nhiên của Đạo Môn ta
Lão Đạo Chủ nghiêm mặt nói:
"Tâm tính của Tần giáo chủ đúng là cao hơn ngươi một bậc, tương lai sẽ dùng thân phận Ma giáo chủ đối địch với ngươi
Ngươi phải cẩn thận, không thể chỉ nhớ hắn là Nhân Hoàng mà quên đi hắn cũng là Thiên Ma giáo chủ
Tần Mục dở khóc dở cười, lão Đạo Chủ coi hắn như nước lũ và thú dữ, khi chỉ điểm đệ tử cũng phải đề phòng cẩn thận, tránh bị hắn lôi kéo tới Thiên Ma giáo
Lão Đạo Chủ nói:
"Nhân Hoàng thấy Đạo Kiếm thế nào
Tần Mục nghiêm giọng nói:
"Đạo lý vô cùng kì diệu phi phàm, tới mấy chiêu cuối cùng dường như đã vượt ra khỏi đạo lý thuật số tiếp cận với đạo
Lời nói của lão Đạo Chủ cũng đầy thâm ý, mỉm cười nói:
"Đạo Kiếm của Đạo Môn ta thực ra cũng có thể xem thành việc làm thế nào để tính toán chính xác ra một đường tròn
Tỉ lệ mật độ gần như vô cùng, giữa đường kính và chu vi không thể kết thúc trống rỗng, phía sau còn có vô số đơn vị số
Đạo là vô tận, chu vi hình tròn cũng là vô tận, vì thế đạo hà tất phải sửa đổi
Pháp tắc hà tất thay đổi
Tần Mục ngạc nhiên, lão Đạo Chủ đang truyền giáo đạo nghĩa Đạo Môn với hắn
"Đạo chủ, nói tới đây thôi
Tần Mục mỉm cười nói
Đạo Chủ cười ha ha, sai Đạo Tử Lâm Hiên cất phiến đá đi, nói:
"Nhân Hoàng, thân phận của ngươi đặc biệt, sẽ có không ít kẻ thù đáng sợ, hãy sớm về lại Đại Khư thì tốt hơn
Cô nương của long vương là ta sai nàng ta tới mời ngươi, có thể để lão đạo dẫn nàng ta đi không
Tần Mục nhìn những hoàng tinh dưới chân họ, những hoàng tinh này phần đông đã mọc ra mấy chiếc lá nhưng vẫn có không ít đã chết đi
"Ngươi không cần lo lắng, lời ta nói nàng ta sẽ nghe, nàng ta sẽ không tới đây nữa
Lão Đạo Chủ mỉm cười nói:
"Ngươi cũng không tổn thất gì, ngược lại nàng ta lại tổn thất rất lớn
Tần Mục gật đầu, gọi Long Kiều Nam tới
Long Kiều Nam cố nén đau lảo đảo bước tới
Tần Mục nói:
"Còn đối địch với ta không
Long Kiều Nam nói:
"Ngự Long môn chúng ta vì ngươi mà bị diệt môn, ta không thể không đối địch với ngươi
"Có ta hay không, Ngự Long môn các ngươi cũng bị diệt môn, đây là xu thế tất yếu
Cho dù ta không ở thành Thiên Ba, các ngươi cũng sẽ có kết cục tương tự
Tần Mục nói:
"Ta chỉ là vừa hay có mặt ở đó
Ngươi hận ta cũng là điều đương nhiên
Có điều lần sau ngươi tới giết ta, ta sẽ không nương tay
Long Kiều Nam nghiến răng nói:
"Ta cũng sẽ không nương tay
Tần Mục lắc đầu nói:
"Ngươi đã không có cơ hội đó nữa rồi
Đừng nói tới lột da, nếu lột tiếp ngươi sẽ già đi
Đi theo đạo chủ đi
Long Kiều Nam đứng bên cạnh Đạo Chủ, tâm trí mơ hồ
Mỗi lần gặp Tần Mục cô ta lại phát hiện Tần Mục mạnh hơn trước rất nhiều, lần sau gặp lại hắn, cô ta có còn là đối thủ của hắn nữa hay không
Mình đã không còn cơ hội nữa sao
Tuy nhiên tâm trí của cô ta nhanh chóng bị thù hận nhấn chìm, vứt bỏ cảm giác mơ hồ này khỏi đầu
Lão Đạo Chủ chắp tay, bên ngoài là thái cực đồ, bên trong bắt tử ngọ quyết, nói:
"Cáo từ
Tần Mục đáp lễ, đứng dậy nói:
"Xin tiễn Đạo Chủ
Rào rào, đường chủ, hộ pháp, thiên vương của Thiên Ma giáo ở xung quanh đảo lần lượt đứng dậy nhường đường
Lão Đạo Chủ dẫn Long Kiều Nam, Đạo Tử Lâm Hiên đi ra khỏi hải đảo, sau đó đứng trên một đám mây bay lên không, dẫn hai người rời đi
Tần Mục nhìn giáo chúng Thiên Ma giáo ở xung quanh, xua tay cười nói:
"Giải tán cả đi thôi
Mọi người hành lễ xong liền cuốn cờ biến mất, Ngọc thiên vương và Sư thiên vương vẫn ở lại, rõ ràng là vẫn không yên tâm về sự an nguy của Tần Mục
Tần Mục cười nói:
"Không cần phải lo lắng cho ta tới vậy, hai ngươi cũng về đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai vị thiên vương đưa mắt nhìn nhau, cả hai kéo áo che sau đó cũng biến mất
"Ta cảm thấy họ không đi xa
Tư Vân Hương nói
Tần Mục gật đầu, Linh Dục Tú rầu rĩ nói:
"Đại giáo chủ, ngươi chỉ biết ra oai trước mặt thuộc hạ, ngươi cho họ đi rồi chúng ta làm thế nào rời khỏi đảo đây
Tần Mục do dự một lát, đúng là hắn đang ra oai
Người già trong thôn từ nhỏ đã dạy hắn cho dù kém cỏi cũng không thể để người khác xem thường, không được đánh mất khí thế, vì thế hắn không để cho giáo chúng Thiên Ma giáo đưa thánh giáo chủ là hắn rời khỏi Đông Hải, tránh mất mặt trước mặt thuộc hạ
"Các ngươi có nghĩ rằng Phạn Vân Tiêu sẽ quay lại đón chúng ta không
Hắn hỏi dò
Hai cô gái cười nhạt, đồng thanh nói:
"Lúc hắn ta đi khóc lóc thê thảm như vậy cơ mà, không quay lại đâu
Tần Mục lúng túng nói:
"Hay là chúng ta đi trên biển..
"Chỉ có thể như vậy thôi..
Tư Vân Hương ngoái đầu nhìn linh tuyền, có vẻ tiếc nuối nói:
"Các ngươi nói xem, những hoàng tinh kia sau khi tỉnh lại có nhận ra chúng ta không
"Không biết
Tần Mục ngoảnh đầu lại, thấy bên cạnh linh tuyền là một màu xanh mướt, lắc đầu nói:
"Bọn họ đã chết một lần, nếu như bọn họ có hồn, hồn phách đã vào U Đô đen tối
Nhưng bọn họ lại sống lại, hồn phách, kí ức không biết có còn là hồn phách kí ức khi trước không, hay là sinh ra hồn mới trong cơ thể họ, kí ức giống như một trang giấy trắng
Điều đó không thể biết trước được
Tư Vân Hương buồn rầu, nhìn thấy Tần Mục và Linh Dục Tú đã bước đi trên mặt biển, vội vàng đuổi theo sau
Dưới chân Tần Mục xuất hiện một con sóng, giống như một chiếc đầu rồng, không ngừng trôi về phía trước đưa hắn đi về phía Tây
Ở nơi khác, Vu Tôn của Lâu Lan Hoàng Kim Cung nhận được tin từ Ban Công Thố lập tức rời khỏi Hoàng Kim Cung, đi về phía Tây
Lão ta đi rất xa, vòng qua Đại Khư bao la, xuyên qua cao nguyên Tuyết Sơn, bước vào sa mạc Hỏa Diệm, tới Tây Thổ, trèo lên đỉnh núi cao nhất Tây Thổ
Kim đỉnh của Thần Sơn này không có sinh vật nào, chỉ có một tế đàn, Vu Tôn lấy ba nén hương ra đốt, chỉ thấy hương khói vấn vít bay lên tận trời xanh
Nơi hương khói biến mất, trong không trung thấp thoáng xuất hiện một gương mặt màu xanh, gần như hòa làm một với nền trời
"Nhân Hoàng mới xuất hiện rồi
Vu Tôn thắp hương khấn vái nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.