Mục Thần Ký

Chương 380: Hái dưa xanh, bao ngọt




Đồ tể nói:
- Người mù chết tiệt, ngươi tự chủ trương, đã hỏi chủ ý của Mục nhi chưa
- Ta không cần hỏi
Hài tử ta nuôi lớn, ta có thể tự chủ trương
Người mù dứt lời, hắn kéo tay Tần Mục rời khỏi cung điện, một đám Giao Long vội vàng chạy theo Tần Mục ra ngoài
Trưởng thôn cau mày, nói:
- Lão Đồ không cần đuổi
Bản thân người mù sẽ nghĩ thông
Đồ tể lắc đầu nói:
- Lão gia hỏa này tính khí táo bạo hơn ta, hắn sẽ nổi giận
Trong điện, Thanh U sơn nhân bùi ngùi mãi thôi, nhìn ba người Vương Mộc Nhiên nói:
- Nhân Hoàng mời chúng ta xuống núi, muốn ta tính toán tu bổ mô hình không gian thuật số thần kiều
Bây giờ mô hình không gian thuật số đã xây xong, chúng ta không cần thiết lưu lại nơi thị phi như Duyên Khang quốc
Các ngươi theo ta quay về Tiểu Ngọc Kinh chứ
Long Du và Mộ Thanh Đại do dự, Long Du muốn về Tiểu Ngọc Kinh, nhưng hắn ít chủ ý, ánh mắt nhìn sang Vương Mộc Nhiên
Ba sư huynh đệ Tiểu Ngọc Kinh bọn họ, Vương Mộc Nhiên có nhiều chủ ý nhất
Mộ Thanh Đại có tâm chơi đùa quá nặng, từ Tiểu Ngọc Kinh hạ giới mấy tháng qua đã gặp nhiều thứ đặc sắc, nàng rất muốn lưu lại
Vương Mộc Nhiên trầm lặng một lát, nói:
- Đệ tử vừa mới gặp được Duyên Khang quốc sư
Thanh U sơn nhân cau mày, Vương Mộc Nhiên tiếp tục nói:
- Hắn không nhận ra ta
Thanh U sơn nhân thở dài, nói:
- Hắn là quốc sư, đương nhiên sẽ không nhớ ngươi
Vương Mộc Nhiên nói:
- Duyên Khang quốc sư nắm giữ cải cách chính trị, cải cách thiên hạ, sáng tạo ra bố cục mới
Đạo pháp thần thông của hắn biến chuyển từng ngày, tiến bộ thần tốc
Ta lưu lại bên trong Tiểu Ngọc Kinh chuyên cần khổ luyện, cho dù chăm chỉ hơn hắn gấp trăm lần, chỉ sợ đời này không thể vượt qua
Huống chi, hắn cũng cực kỳ chăm chỉ
- Ngươi muốn lưu lại
Thanh U sơn nhân hỏi
Vương Mộc Nhiên khom người nói:
- Đệ tử muốn tiến vào trong thời kì hắn cải cách chính trị, trong cải cách chính trị này lộ ra rất nhiều đầu mối
Kiếm tam thức của Duyên Khang quốc sư, Lục Hợp nguyên thần của Tần Nhân Hoàng, còn có Xạ Nhật Thần pháo, thiên tượng thần thông, nói rõ đạo pháp thần thông đã biến hóa
Ta lưu lại Tiểu Ngọc Kinh, bỏ lỡ thời đại này, Duyên Khang quốc sư vĩnh viễn không nhớ ta
Lúc ta muốn tìm hắn báo thù, sau khi hắn dùng một kiếm giết ta cũng không nhớ ta là ai
Thanh U sơn nhân thở dài, nói:
- Như vậy ngươi ở lại đây đi
Thanh Đại, Long Du, các ngươi thì sao
Mộ Thanh Đại cười nói:
- Ta cũng lưu lại, tránh tiểu sư đệ không ai chăm sóc
Long Du do dự, nói:
- Sư đệ sư muội đều lưu lại, ta làm đại sư huynh phải chăm sóc bọn họ
Thanh U sơn nhân đau đầu, nói:
- Tốt lắm
U Hà sư huynh, chúng ta quay về Tiểu Ngọc Kinh
Ba lão tiên nhân Tiểu Ngọc Kinh đứng dậy, cũng thi lễ cáo từ trưởng thôn, người câm và đồ tể
Ba người bay lên không trung, Thanh U sơn nhân nói với U Hà cùng Du Vân:
- Ta không yên lòng ba đệ tử này, các ngươi về Tiểu Ngọc Kinh trước, ta ngầm theo dõi bọn họ
U Hà vội vàng nói:
- Hoàng đế bắn giết thần linh của Thượng Thương, dẫn tới hậu quả khó lường, chỉ sợ ngươi lưu lại sẽ dính líu vào
Nơi thị phi, không nên ở lâu
Thanh U sơn nhân cười nói:
- Các ngươi yên tâm, ta sẽ để ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta đã sớm không có tâm hồng trần, sẽ không bị thế giới phồn hoa ngăn cản
Dứt lời, hắn tiềm tung mà đi
Tần Mục ngồi trên lưng Long Kỳ Lân, không nhanh không chậm đi theo người mù
Tần Mục bảo người mù đi lên, người mù không lên, chống gậy tự mình đi về Đại Khư
Qua thật lâu, đột nhiên người mù dừng bước
Tần Mục bảo Long Kỳ Lân dừng lại, rất nhiều Giao Long bên người cũng dừng lại
Sau một lát, người mù buồn vô cớ thở dài, nói:
- Mục nhi, lão Đồ phu bảo ta hỏi ý kiến của ngươi, ta vẫn không hỏi ngươi
Hiện tại ta hỏi ngươi, ngươi mong muốn lưu lại hay quay về Đại Khư
Tần Mục cười nói:
- Mù gia gia bảo ta trở về, như vậy ta sẽ trở về
Ta nói ta muốn lưu lại, Mù gia gia cho phép sao
- Không cho phép
Tần Mục chuyển hướng đề tài, nói:
- Trưởng thôn không hỏi Đồ gia gia chuyện nhật nguyệt tinh thần là giả sao
- Tự mình đi hỏi mổ heo
Tần Mục không nói thêm gì nữa
Hai người tiếp tục lên đường, sắc trời dần dần tối lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục nhóm lửa nấu cơm, hai người ăn cơm tối, người mù cầm gậy trúc vẽ vòng tròn quanh Tần Mục, nói:
- Ngươi chờ ở nơi này, không nên ra khỏi vòng tròn
Dù sao ngươi chạy không thoát
Ta đi đoạt nàng dâu cho ngươi, trở lại trong thôn sẽ bái đường thành thân sinh thằng nhóc con
Tần Mục giật nảy mình, người mù mang theo gậy trúc tung người nhảy vào không trung, biến mất không thấy gì nữa
- Đoạt nàng ở đâu
Sinh thằng nhóc con
Đầu óc Tần Mục như nổ tung, hắn vội vàng đi ra ngoài vòng, đột nhiên nghe một tiếng "ông" vang lên
Người mù vẽ vòng tròn sinh ra hào quang, cũng ngăn cản hắn ra ngoài
- Cấm chế của Mù gia gia rất lợi hại, nhưng Què gia gia truyền Thâu Thiên Thần Thoái cho ta, không sợ bất kỳ cấm chế gì
Chân Tần Mục phát lực, hắn vừa thôi thúc Thâu Thiên Thần Thoái cũng bị bắn ngược trở về
Vòng tròn của người mù rất ảo diệu, vòng tròn lớn nhỏ vừa vặn ngăn cản Thâu Thiên Thần Thoái phát huy tốc độ
Thâu Thiên Thần Thoái của người què cần dùng tốc độ cực hạn phá tan trói buộc không gian, như vậy mới có thể bỏ qua cấm chế
- Mù gia gia truyền cho ta Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn pháp, không phải dùng để phá cấm hay sao
Mở mắt
Trong đồng tử Tần Mục xuất hiện từng trận văn xoay tròn, hắn mở Bích Tiêu Thiên nhãn, ngưng mắt nhìn và cảm thấy chán nản
Hắn xem không hiểu
Với tư cách là người khai sáng Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn pháp, người mù được xưng là Thần nhãn Thần Thương
Thần nhãn cường đại là vì cấm chế, trận pháp cao sâu khó lường
Tần Mục có vận dụng Cửu Trọng Thiên nhãn tới cực hạn cũng không thể phá giải
- Chỗ ta còn có hai tròng mắt, Thái Dương Ngọc nhãn và Thái Âm Ngọc nhãn, nói không chừng có thể phá tan cấm chế của Mù gia gia
Nhưng mà..
Hắn lộ ra vẻ làm khó, người mù vẽ vòng tròn quá nhỏ, hắn không thể bỏ tròng mắt ra ngoài
Tần Mục nhìn Long Kỳ Lân và mười mấy con Giao Long, vội vàng cầm lấy Đế điệp, thôi thúc Ngự Long quyết
Hắn thổi sáo vàng, từng con Giao Long gào thét và tấn công vòng tròn
Mặc kệ đám Giao Long cường đại, số lượng đông đảo cỡ nào, chúng vẫn không thể phá được vòng tròn của người mù
Màn sáng tụ mà không tán, không ngừng biến hóa, từ đầu đến cuối vẫn vây khốn hắn chặt chẽ
Tần Mục không dám bảo đám Giao Long dùng toàn lực
Nếu như phá vỡ vòng tròn, vạn nhất lực lượng không hết, bản thân hắn cũng bị đánh chết
Hắn không có chủ ý, đành phải thành thành thật thật ngồi bên trong vòng tròn, chờ người mù đoạt nàng dâu cho hắn trở về
Pháo đài Xạ Nhật Thần pháo to lớn đang lăng không phi hành bay về kinh thành, Duyên Phong Đế trên pháo đài nhìn thấy đan lô đang thiêu đốt thì lòng đau như cắt
Những lò luyện đan này đốt không phải dược thạch, mà là đốt từng bao tải đại phong tệ, đốt trái tim hoàng đế hắn đau đớn
Vào lúc này, đột nhiên trên đầu pháo đài có một bóng người xuất hiện và biến mất không thấy đâu nữa
- Tốc độ thật nhanh
Duyên Phong Đế sợ hãi thán phục, Duyên Khang quốc sư đi tới, nhìn ra xa và nói:
- Dường như là lão nhân mù chiến đấu với thần linh Thượng Thương, hẳn là Thần Thương năm đó
- Đáng tiếc không làm việc cho ta
Duyên Phong Đế thở dài
Đến nửa đêm về sáng, đạo thân ảnh kia chạy nhanh trở về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn lại bay ngang qua pháo đài, Duyên Phong Đế nhìn hắn, khó hiểu nói:
- Tại sao vị Thương Thần này vác bao tải to
- Không biết
Duyên Khang quốc sư cũng khó hiểu, nói:
- Thế ngoại cao nhân, có chút ham mê cổ quái
Bề trên của Tần giáo chủ có ham mê rất cổ quái, rất khó lý giải
Đến khi mặt trời lên cao, bọn họ đi tới bên ngoài kinh thành, pháo đài hạ xuống, thị vệ trong cung vội vàng chạy như bay đến gần, quỳ xuống và hô lớn:
- Bệ hạ, việc lớn không tốt
Tối hôm qua Lục công chúa bị một lão đầu cầm gậy bắt đi
Duyên Phong Đế ngớ ra:
- Lão đầu cầm gậy
Quốc sư, có phải Thần Thương cũng cầm gậy
Tần Mục thức giấc, sắc trời đã sáng rõ, người mù cũng trở về
Hắn thả bao tải xuống, trong bao tải còn có cô gái đang kêu a a
- Heo mập, tới, hiện chân thân ra đây
Người mù dắt Long Kỳ Lân tới, Long Kỳ Lân hiện ra chân thân là cự thú bốn mươi trượng
Người mù nhấc bao tải đặt lên lưng hắn, sau đó đi tới cầm gậy trúc xóa vòng tròn trên mặt đất, cười nói:
- Mục nhi, quay về thôn thành thân
Tần Mục vội vàng nói:
- Mù gia gia, hái dưa xanh, không ngọt
- Bao ngọt, bao ngọt
Người mù mang theo hắn nhảy lên lưng Long Kỳ Lân, cười tủm tỉm nói:
- Không ngọt thì trả về, bao đổi trả
Tiểu tử ngươi thật có phúc
Heo mập, nhìn thôn trấn trước mặt, mua chút mũ phượng khăn quàng vai và hoa hồng lớn
Long Kỳ Lân ừ một tiếng
Nó đã hiện chân thân, thân thể rộng lớn, chạy còn vững vàng hơn cả thuyền lớn
Tần Mục mở bao tải ra xem, bên trong lộ ra mái tóc màu đen, hương thơm quen thuộc ập vào mặt
Bao tải nhúc nhích, Linh Dục Tú ngẩng đầu lên, trong miệng đút miếng vải
Nàng kêu ô ô, vừa kêu vừa đẩy người về phía trước
Người mù đứng bên cạnh, hắn tươi cười đắc ý
Tần Mục vội vàng kéo nữ hài ra khỏi bao tải, lại thấy tay chân Linh Dục Tú đều bị dây thừng buộc chặt, không thể động đậy
Tần Mục kéo miếng vải trong miệng nàng ra, đang muốn mở dây thừng, đột nhiên nhìn thấy bao tải ngọ nguậy
Bên trong lại có một cô nương xuất hiện, nàng lộ cái đầu nhỏ ra ngoài
Tần Mục giật mình, hắn vội vàng tiến lên, cũng cứu cô nương còn lại ra khỏi bao tải
Lại là Tư Vân Hương, mái tóc tán loạn, vẻ mặt bối rối
Đầu óc Tần Mục nổ vang, cười nói:
- Mù gia gia, ngươi trói tới hai người
Trong bao tải còn có một người, gương mặt Tần Mục tối tăm, lại có tiểu nữ hài xuất hiện, nàng ngẩng đầu nhìn hắn cầu cứu
Tần Mục hoàn toàn im lặng
- Tại sao ngươi cũng bắt Linh Nhi đến đây
Hắn sợ hãi bước lên phía trước, cũng xách tiểu nha đầu sáu bảy tuổi ra ngoài
- Lúc đi bắt công chúa và thánh nữ, thuận tay bắt đến đây
Người mù cười tủm tỉm nói:
- Các nàng đều ở thần thông cư trong Thái Học viện, ở ngay sát vách
Cải lương không bằng bạo lực, buổi tối hôm nay sẽ thành thân động phòng
Ngươi ưa thích người nào
Cứ việc chọn
Tần Mục kéo miếng vải ra khỏi miệng Tư Vân Hương và Hồ Linh Nhi
Hồ Linh Nhi nở gan nở ruột, ngượng ngập nói:
- Hôm nay lấy phu quân sao
Người ta còn chưa chuẩn bị kỹ càng
Người mù cười nói:
- Bất kể công chúa hay thánh nữ, hoặc là tiểu hồ yêu, đều có thể
Cùng cưới cả ba cũng được, cũng không có gì, ta muốn ẵm cháu
Nói đi, ngươi chọn người nào
Ba người khẩn trương nhìn Tần Mục, Tần Mục không nói một lời, cởi dây thừng cho các nàng
Đột nhiên dây thừng ló đầu, ngửa đầu hé miệng, suýt chút nữa cắn vào tay hắn
Tần Mục giật nảy mình, vội vàng rút tay về
- Đây là gân rồng, không phải đồ chơi bình thường, ngươi không cởi được
Người mù cười lạnh nói:
- Gân rồng là gân Chân Long, không phải những Giao Long này
Tần Mục thở dài, nói:
- Mù gia gia, ngươi lại hồ nháo..
Bà bà, tại sao ngươi cũng tới đây
Người mù vội vàng xoay người, Tần Mục nhanh chân bỏ chạy
Hắn toàn lực thi triển Thâu Thiên Thần Thoái, nghênh ngang rời đi
Người mù nâng gậy trúc điểm vào hư không, Tần Mục đang bay giữa không trung lại mất đi tất cả lực lượng, hắn ngã từ không trung xuống đất
Bành
Nơi xa có âm thanh vật nặng rơi xuống
- Không làm người ta bớt lo
Người mù lắc đầu, lại rút một sợi dây thừng vàng ra
Dây thừng vàng bay tới, không bao lâu đã trói Tần Mục và mang hắn bay trở về lưng Long Kỳ Lân
- Mù gia gia, hái dưa xanh..
A..
A...
Người mù nhét vải vào miệng hắn và đặt chung với ba nữ hài, tự nhủ:
- Một ngày động phòng một người, bao ngọt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.