Chương 589: Ngươi lại nói một lân nữaChương 589: Ngươi lại nói một lân nữa
Đám người đồ tể, câm điếc và người mù đi theo phía sau đại quân Thần Ma công kích
Rất nhiều Ma tộc tổ dẫn theo yêu ma quỷ quái của U Đô điên cuồng bỏ chạy về phía sau
Đợi truy sát ba, năm mươi dặm, đại quân Thân Ma ngừng lại
Người què cõng dược sư vẫn đang vùi đầu xông về phía trước, đột nhiên phát giác xung quanh không có bóng người chỉ còn lại có hai người bọn họ, không khỏi run rẩy mấy cái, quay đầu lại, chạy về đội quân lớn, trong lúc này mới yên tâm
Tư bà bà nhìn về phía hẳn nói nhỏ:
- Nơi này là cực hạn của người điếc, không thể đi thêm về phía trước, lại đuổi giết nữa sẽ lộ ra
Người què oán giận nói:
- Các ngươi cũng không thông báo trước một tiếng, làm hại ta còn xông về phía trước..
Dược sư từ trên lưng hắn xuống, hai đùi còn có chút run rẩy, oán giận nói:
- Tên què đáng chết, thiếu chút nữa liền bị ngươi giao cho ở trong loạn quân
Bên kia, người điếc còn đang múa bút như bay, sắc mặt ửng hồng
Tân Mục nhìn ra điểm không thích hợp, lập tức tiến lên kéo người điếc, trong miệng truyền đến tiếng quát réo rắt giống như tiếng rồng ngâm sục sôi:
- Gia gia điếc, lui binh, tỉnh lại
Người điếc dừng bút trong tay lại, lộ ra vẻ mê mang, đột nhiên cổ họng thoáng ngọt, một ngụm máu tươi phun ra
Sắc mặt của Tần Mục thoáng đổi, mười ngón tung bay, liên tục điểm ở mấy chỗ trên cổ họng cùng tim phổi của hắn, phong tỏa lại huyết khí đang cuồng loạn của hắn
Tiếp theo, Tần Mục lại chỉ điểm một cái ở mi tâm của hắn, lập tức chạy quanh hẳn, thi triển ra Tạo Hóa Thiên Ma Công, từng chỉ lực điểm ở trên thân của người điếc
Người điếc lần này có thể nói là toàn lực bạo phát, tổn thương đến tâm thần, tâm thần chia ra làm tâm và nguyên thần, trái tim là điểm mấu chốt trong khí huyết, khí huyết của hắn cuồng bạo, huyết quản không chịu nổi, trái tim cũng không chịu nổi, bởi vậy nôn ra máu
Tân Mục phong tỏa lại trái tim và nơi cổ họng của hắn, ép máu quay về
Nhưng nguyên thần của người điếc tiêu hao quá lớn, nguyên thân không ổn, có xu hướng nguyên thần tan rã, cho nên Tần Mục lấy Tạo Hóa Thiên Ma Công che lại hồn và phách của hắn, khiến cho hồn phách của hắn không có cách nào rời khỏi thân thể
Như vậy lại có thể kéo dài thời gian, thuận tiện trị liệu
Tân Mục nhanh chóng lấy thuốc luyện đan, sau một lúc lâu, đan dược đã thành, hắn bóp mở miệng của người điếc, nhét xuống, lại lấy các loại thủ pháp khiến cho dược lực tan ra
Đám người Tư bà bà, người mù trở về
Dược sư lập tức tiếp nhận, giúp người điếc trị liệu, nói:
- May là Mục nhi nhìn đúng thời cơ, người điếc không có vấn đề lớn
Lần này hắn tổn hao nhiều nguyên khí, nhưng có †a ở đây, bảo đảm đêm nay lại vui vẻ
Người điếc kêu lên một tiếng rên rỉ, thản nhiên nói: - Ta sẽ không vui vẻ, người đọc sách vui vẻ còn ra thể thống gì
Các người trấn tĩnh lại, Tư bà bà dò hỏi:
- Người điếc, bức tranh này của ngươi có thể duy trì bao lâu
- Chỉ cần thế giới trong bức tranh không bị đánh nát, những đại quân Thần Ma lại có thể tồn tại vĩnh viễn
Người điếc ngồi xuống, dược sư dốc lòng điều trị cho hắn, bận trước bận sau
Tân Mục ở bên cạnh làm trợ thủ
Hồ Linh Nhi bưng bàn châm làm trợ thủ cho Tân Mục, ba người trao đổi với nhau, rất náo nhiệt
- Chỉ có điều đánh hỏng thế giới trong bức tranh này cũng không quá phiền phức, Ma tộc chỉ là bị đánh cho trở tay không kịp, không nhìn ra hư thực của chúng ta, cho nên mới bị ta hành động thành công
Trên mặt của người điếc bị đâm đầy ngân châm, khóe mắt giật loạn, dược sư lại đâm một cây vào khóe mắt, hiện tại không giật nữa, chỉ là cảm giác nửa khuôn mặt mất cảm giác
Mắt của người điếc bị lệch, hai tròng mắt một ở bên trên một ở bên dưới, khóe miệng chảy nước miếng, nói:
- Đêm nay nếu như có thể khôi phục nguyên khí, ta lại cả đêm vẽ tiếp một bức, khiến cho bọn họ càng kiêng ky..
Dược tư, ta cảm giác mặt cũng không còn là mặt của ta nữa, ta không tìm được màu của cái đầu..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Cây kim này chỉ dùng để châm cứu nguyên thần của ngươi, chỉ có điều sẽ đâm tới thần kinh trên mặt của ngươi, khiến cho thần kinh tạm thời mất cân bằng
Không cần lo lắng
Mục nhi, ngươi làm rất khá, ngăn lại hồn phách của hẳn, ngươi tới nhìn châm này nên đâm như thế nào
Dược sư có chút do dự không quyết, chỉ vào một chỗ cột sống của người điếc cột, hỏi thăm Tân Mục nói:
- Ta hiện tại không dám khẳng định có nên đâm ở đây hay không..
Tân Mục cẩn thận quan sát, cười nói:
- Dược sư gia gia đang thử ta sao
Đâm vào vị trí này, vừa vặn đi qua địa hồn, cố định nguyên thần chỗ đáy chậu, một châm xuống, châm sẽ tiến sâu vào Sinh Tử thần tàng, ma khí ma tính của U Đô xâm nhập, xâm nhiễm đáy chậu, ô nhiễm địa hồn, khẳng định không có cách nào sinh đẻ, hơn nữa còn khiến tính tình đại biến
Dược sư ung dung thản nhiên thu hồi ngân châm, từ từ gật đầu nói:
- Ta là đang thử ngươi, lại bị ngươi đã nhìn ra
Tân Mục cười nói:
- Ta lại biết được ngươi đang thử ta
Châm này của Dược sư gia gia chắc hẳn là dự định nối liền Sinh Tử thần tàng cùng Thân Kiều thần tàng, khiến cho nguyên khí của gia gia điếc có thể vận hành ở trong hai thần tàng cho nên châm này chắc hẳn là đâm ở chỗ này
Châm này là từ Thần Kiêu thần tàng thâm nhập, dẫn Thần Kiều nguyên khí đến Sinh Tử thần tàng, đủ để áp chế ma tính ma khí ở Sinh Tử thần tàng sẽ không đả thương đến công năng sinh dục của gia gia điếc
Ngón tay của hắn dời lên vài phần, mong đợi nhìn dược sư, nói:
- Đây mới là vị trí dược sư gia gia chuẩn bị đâm
Đúng hay không
Dược sư thở dài một tiếng, mặt không đỏ tim không đập mạnh, đâm ngân châm vào nơi Tân Mục nói, trong lòng thầm xấu hổ:
- Mục nhi tiểu tử này không hổ danh là người thành lập mô hình thần cầu không gian thuật số, lý giải đối với Thần Kiều cao hơn ta..
Người điếc nghe được hai người nói chuyện, trên trán xuất hiện mồ hôi lạnh, lớn chừng hạt đậu không ngừng rơi xuống
- Nếu như đâm vào gia gia điếc ở đây
Hồ Linh Nhi chỉ vào Khí Hải của người điếc, hưng phấn hỏi
Tân Mục và dược sư vội vàng nói:
- Không thể đâm ở đây, không cẩn thận sẽ khiến tu vi sẽ bị phế bỏ
Sắc mặt của người điếc vàng như đất, liếc mắt nhìn Hồ Linh Nhi:
- Linh nhi, ta đã từng dạy ngươi đọc
Dược sư dù sao vẫn là cao minh hơn Tần Mục
Tần Mục chỉ là hiểu rõ tương đối sâu đối với Thần Kiều thân tàng, lý giải đối với thân tàng khác, hăn lại không bằng dược sư, phần lớn thời gian chỉ có thể nhìn
Cuối cùng, nguyên thần của người điếc vững chắc, dược sư lại điều chế thuốc khiến cho hắn khôi phục nguyên khí
Đến ban đêm, phía xa truyền đến tiếng kêu to đầy thê lương của Ma tộc, ầm ï suốt một đêm, thỉnh thoảng nổi trống, làm ra tư thế sẽ tập kích trong đêm tối nhưng mà Ma tộc trước sau án quân bất động, chỉ là muốn quấy rây đám người Tần Mục, không để cho bọn họ nghỉ tạm mà thôi
Đến ngày hôm sau, đội quân tiếp theo của Ma tộc lần lượt chạy tới, quân lực rất nhiều, hơn nữa còn có quân đội vân đang tiếp tục chạy tới nơi này
Rất nhiêu Ma Thân chủ tướng đều đi tới trước trận, từ phía xa về phía vực sâu của Vô Vọng thành, trong lòng rất nhiều Ma Thần cảm thấy hoảng sợ, chỉ thấy đối diện có một tòa Thần Thành vô cùng tráng lệ đột ngột xuất hiện ở nơi vốn là di tích Vô Vọng thành đổ nát
Thân Thành này cao tới trăm trượng, tường thành giống như núi, chắn ngang trong thiên địa, trong thành có đài cao, lỗ châu mai chưng bày từng khẩu thân pháo, mà trên tháp cao ở trong thành, từng khẩu Xạ Nhật Thần pháo to lớn phải lên tới hơn trăm cái
Trên tường thành, vô số Thân Ma tướng sĩ đứng thẳng, trên người thần nhân mặc giáp màu vàng, uy phong lẫm liệt, đang tuần tra canh phòng ở đầu tường, đi tới đi lui
Trên không trung của Thần Thành này còn có tường vân lượn lờ, ráng màu nghìn đường
Đó là hiện tượng kỳ lạ do khí tức Thần Ma tản ra
Trong đại quân Ma tộc hoàn toàn là tâm tình sợ hãi bất an lan tràn ra
Các quân Ma Thần chủ tướng cũng đưa mắt nhìn nhau, ban đầu vốn phải là nơi đổ nát, đột nhiên xuất hiện thêm một tòa Thần Thành khí phách như thế đồ sộ như vậy, cuối cùng lại còn có nhiều Thần Ma trấn thủ như vậy
Mà nhìn đầu tường thành này có từng khẩu thần pháo, dày đặc đến mức đáng sợ, đủ để bắn cho đội quân Ma tộc vọt tới thành cặn bã
Trong thành này, từng khẩu Xạ Nhật Thần pháo lại càng nhiều tới mức làm cho người khác giận sôi gan
Trăm khẩu Xạ Nhật Thần pháo, đây còn là chiến tranh sao, dùng để tiêu diệt một thế giới cũng đủ
Cho dù là Ma Thân nhìn thấy cảnh tượng này cũng không nhịn được cảm thấy kinh hồn bạt vía, chỉ đành phải án binh bất động, cầu khẩn đối phương không nên công kích qua
Một vị Ma Thần giang rộng hai cánh phía sau, khẽ nói:
- Ta về trước bẩm báo với Phược Nhật La tôn vương về chuyện này, các ngươi ngăn chặn đầu trận tuyến, không nên để đối phương công phá đại doanh
Hắn bay một lúc lâu, nghênh đón chính là Phược Nhật La dân đầu đại quân chạy tới
Hắn nói ra chuyện này
Phược Nhật La kinh ngạc nói:
- Lại có loại chuyện như vậy sao
Tạm thời không nên công kích vào, phái vài thám báo, thăm dò một chút hư thực
Ta dẫn đầu đội quân tối đa buổi tối lại đến
Vị Ma Thần này nói vâng, sau đó phi thân quay về, lệnh cho một đội thám báo đi tìm hiểu hư thực
Đội thám báo này cách Thần Thành còn có ba mươi dặm, đột nhiên hơn mười khẩu đại pháo bắn ra từng ánh sáng, khiến một đội thám báo này bị giết chết thành tro bụi
Vị Thần Ma hai cánh này vội vàng bay trở về, nói với Phược Nhật La:
- Tôn vương, ta phái thám báo qua, đã bị pháo quang trên thành giết chết ở ngoài ba mươi dặm
Pháo trên Thần Thành này đều là thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phược Nhật La cảm thấy da đầu tê dại, thất thanh nói:
- Nơi đó có Thần Thành như vậy sao
Nếu Thái Hoàng Thiên có Thần Thành như vậy, sớm đã khiến cho Ma tộc †a bị diệt tộc
Thái Hoàng Thiên không có khả năng có, Duyên Khang cũng không có khả năng có
Tòa thành này không thể nào là sự thật được
Ma Thần hai cánh này cúi đầu không dám nói lời nào
Sắc mặt của Phược Nhật La không ngừng thay đổi, quát:
- Truyên lệnh ra tiên tuyến, không cho phép ai được rút lui, ai dám rút lui, ta chém đầu người đó tế cờ
Chờ đại quân †a đến, một đợt san bằng nó
Ma Thần hai cánh khúm núm, phi thân đi
Đợi đến tối, Phược Nhật La cuối cùng dẫn đầu đại quân tìm đến, đi tới trước trận, từ phía xa nhìn về phía tòa Thần Thành này
Chỉ là nhìn không rõ, sắc mặt hắn không ngừng thay đổi, khó có thể quyết định chủ ý
Nếu Thần Thành này là thật, hắn đánh mạnh qua, chỉ sợ cho dù là Ma Thần cũng phải chết vô cùng nghiêm trọng, hắn cũng không dám lấy tương lai của Ma tộc đi đánh cược
Trong thành, đám người Tần Mục †hu thập hành trang, chuẩn bị rút lui khỏi đó
Thần Thành này là giả, do người điếc suốt đêm vẽ ra, tuy nói toàn bộ thành đều giả, nhưng trên tường thành có hơn mười khẩu pháo là thật, là do Tân Mục hội nghị nguyên thần với thống trị Tư Vân Hương, để cho Tư Vân Hương suốt đêm đưa tới
Cũng chính bởi vì hơn mười khẩu pháo này, mới có khả năng hù dọa được Ma tộc, khiến cho rất nhiều Ma Thần và Phược Nhật La thật thật giả giả khó có thể phán đoán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có điều, nếu Phược Nhật La quyết định công kích tới, chỉ sợ không cần chủ lực của Ma tộc xuất chiến, chỉ là Ma Thần và yêu ma quỷ quái U Đô lại đủ để khiến tòa thành này bị san bằng
Cho nên đám người Tần Mục hiện tại chỉ có thể trốn, bằng không đợi đến khi Phược Nhật La công kích tới, vậy bọn họ sẽ không đi được
Đám người Tần Mục đi ra khỏi cửa thành, đang muốn chạy về phía đông chỗ Ly thành, đột nhiên trong bóng đêm tối tăm đột nhiên sáng lên, trong không trung một vòng mặt trời từ từ bay lên, rọi sáng phạm vi mấy ngàn dặm
Mới vừa rồi còn là đêm tối, hiện tại thoáng cái biến thành ban ngày
- Chẳng lẽ là quốc sư tạo ra mặt trời, lại tạo ra sai canh giờ sao
Đám người Tân Mục đang đang suy đoán, chỉ thấy một vị thân chỉ ba chân toàn thân có thân hỏa thiêu đốt hừng hực sải bước tiến về phía trước mặt bọn họ
Khi hắn đi tới, mặt trời trên bầu trời cũng theo đó lưu chuyển
- Dương Tinh Quân, ở đây chắc hẳn chính là nơi ta ở Đại Khư gặp phải người thiếu niên bóng đen kia
Một âm thanh trong trẻo truyền đến
Đi ở trước mặt vị thân chỉ ba chân hai cánh này chính là một vị thiếu niên lang, rất anh tuấn, bắn nhìn về phía đám người Tân Mục, cười nói:
- Bên cạnh hắn là một người khác dáng người không cao, lưng thẳng giống như trường thương vũ khí, rất dễ nhận ra..
Ánh mắt hắn rơi trên thân người mù đang đi ra khỏi cửa thành, hắn lại ở trước mặt mọi người đi dạo qua một lần, cuối cùng rơi vào trên mặt của Tân Mục, cười nói:
- Thần tử Tân Mục của U Đô, Tần Phượng Thanh
Ngươi thật sự không tệ, không nghĩ tới ta ở trong Đại Khư nhìn thấy chính là ngươi, ta lúc đó vẫn rất kỳ quái, trong lòng thầm nghĩ ngươi rất cổ quái và không tâm thường
Ánh mắt của Tân Mục không nhìn hắn, mà nhìn chỗ cánh tay phải của vị thần chỉ ba chân hai cánh kia
Nơi nào không có tay phải:
- Hắn là vị thần đã chém ngang lưng của Đồ gia gia, cũng là người bảo vệ vòm trời giả tạo ở Duyên Khang
Đồ tể lấy ra cánh tay bị chém trong túi Thao Thiết, thản nhiên nói:
- Thần trên bầu trời, ngươi là dựa theo khí tức của vật này đuổi qua sao
Ngươi tới báo thù cánh tay bị chém đứt của ngươi sao
Ta cũng muốn báo thù mối hận chém ngang lưng
Chỉ có điều, tay ngươi vẫn bị chặt, nhưng mà cơ thể của ta lại khôi phục lại giống như lúc ban đầu, ta không chiếm tiện nghi của ngươi
Hắn ném cái tay kia ra, xương tay xẹt qua một đường lưu quang, rơi vào chỗ cổ tay phải của Dương Tinh Quân, tự động liên kết cùng xương của hắn
Ánh mắt của Dương Tinh Quân rơi vào trên người của hắn, hoạt động xương tay một chút, nhẹ giọng nói:
- Ngươi trả xương tay cho ta, có thể thấy được sự quang minh lỗi lạc, nhưng máu thịt, da trên xương tay của tay đâu
- Bị Lâu Lan Hoàng Kim cung đại tôn luyện hóa ăn rồi, xương gà của ngươi hắn gặm không nổi, cho nên chỉ còn lại có chân gà
Đồ tể cầm đao, thản nhiên nói:
- Ở chỗ này động thủ sao
Dương Tinh Quân nhìn về phía Tần Mục, do dự một chút, lại nhìn về phía Tề công tử Tê Cửu Nghi trước người, có chút do dự
Tân Mục cũng nhìn về phía Tê công tử, hiếu kỳ nói:
- Vị huynh đài này, ngươi mới vừa nói cái gì
Hắn áy náy nói:
- Ngươi lặp lại lần nữa, ta không có nghe rõ