Mục Thần Ký

Chương 607: Tràm thân huyền đao




Chương 607: Tràm thân huyền đaoChương 607: Tràm thân huyền đao
Tân Mục lao ra thần điện, gào thét đi tới trên bậc thang của núi thần, thân lập tức nằm xuống, nấp ở dưới thềm đá
Hai đạo thần quang lớn đảo qua phía trên thân thể sát mặt đất của hắn, phiến đá của núi thân sớm bị đỏ ngâu một mảnh
Tân Mục đợi đến khi hai đạo thần quang này đảo qua sau lập đó tức lăn hai vòng, rơi xuống trên mấy bậc thang phía dưới
Lúc này mới đứng dậy, giống như một con rồng giận dữ, với sương mù cuồn cuộn phía sau, đi xuống núi
Hắn vừa chạy như điên, vừa phát động nguyên khí ở sau người tạo ra sương mù, quả nhiên là sương mù khóa chặt khắp núi
Chỉ có điều, trong vết thương trên cổ của hắn, khí huyết lộ ra ngoài, bị dẫn dắt chảy ra bên ngoài cơ thể, vọt về phía bên trong thân núi
Vết thương là do móng của Xích Khê bóp ở sát cổ của hắn tạo ra, ở trên Trảm Thần đài này, bất kỳ vết thương nho nhỏ nào cũng không có cách nào tự lành, cũng không có cách nào dùng thuốc trị hết
Vết thương tồn tại lại sẽ bị Trảm Thần đài hấp thu cướp đoạt khí huyết, đường tắt duy nhất chính là nhân lúc mình còn sống rời khỏi ngọn núi này
Khí huyết trong cơ thể của Tần Mục tổn thất cực nhanh, hắn không dám quay đầu nhìn lại khí huyết của mình đang bị Trảm Thần đài hấp thu hay bị Xích Khê hấp thu, hắn chỉ có thể cắn chặt răng chạy như điên xuống phía dưới
Cuối cùng, hắn vọt tới dưới chân núi, trong đầu đã trống rỗng, bởi vì thiếu máu, hai lỗ tai ù ù âm thanh giống như tiếng sấm, hai con mắt tối đen một mảnh
Nguyên thân của Tân Mục xuất khiếu, lấy nguyên thần nhìn xung quanh, tay phải nhanh chóng lấy từ trong túi Thao Thiết ra nước miếng rồng rót vào chỗ vết thương trên cổ, lập tức lại lấy ra Linh Phật đan bổ huyết, nhanh chóng ăn vào
Hắn xoa xoa thân thể, trong lòng hoảng sợ, trong giây lát ngắn ngủi này bản thân hắn lại gây như que củi, chỉ sợ cần phải tính dưỡng một khoảng thời gian mới có khả năng khôi phục
Trảm Thần đài và Xích Khê cùng nhau cướp đoạt khí huyết của hắn, bản thân không bị ép khô đã coi như là thành tựu
- Không biết vừa rồi khí huyết của ta xói mòn nhanh như vậy, có Xích Khê ở trong đó phá rối hay không
Tân Mục gầy đến giống như cây gậy trúc, kẹp cái hộp nhỏ ở dưới nách, lảo đảo đi về phía trước, rời xa cái núi thần quỷ dị này, thầm nghĩ:
- Hóa Huyết phấn của ta bỏ vào trong nước, hắn hấp thu máu của Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi trước đó, lợi dụng máu của hai người bọn họ thức tỉnh chính mình
Sau đó lợi dụng ba túi nước của ta xoa dịu thân thể, Hóa Huyết phấn sẽ phải theo ba túi nước này thẩm thấu đến các ngõ ngách trong thân thể của hẳn
Hắn hấp thu máu của ta, lại sẽ bị Hóa Huyết phấn giảm đi số máu hắn đoạt được
Hắn là dựa vào máu thức tỉnh, máu bị giảm xuống, lại sẽ rơi vào yên lặng
Chỉ có điều, nếu như Xích Khê xem thời cơ tốt, ngược lại có khả năng giữ lại một phần máu sạch
Hắn là chuyên gia y đạo độc đạo, biết nên làm thế nào giữ lại một phần máu sạch sẽ, cũng biết Xích Khê sẽ giữ máu sạch sẽ ở nơi nào
Đó chính là mắt của Xích Khê, vừa rồi phát ra thần quang chính là cặp mắt kia
Hắn chắc hẳn chỉ có trong đôi mắt có máu sạch sẽ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên, Xích Khê có lại một lần nữa rơi vào giấc ngủ say hay không, Tần Mục cũng không biết, bởi vậy hắn nhất định phải rời xa ngọn núi thần này
- Hắn nếu như thông minh, lại ép ra lượng nước trong thân thể khiến cho mình hoàn toàn khô quắt xuống, sau đó vận dụng máu duy nhất trong mắt khiến mình có thể đứng lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tân Mục phát động nguyên khí còn sót lại, khiến Linh Phật đan trong cơ thể mình tan ra, thâm nghĩ: - Chỉ mong hắn sẽ không thông minh như vậy..
Bên trong thần điện, Xích Khê quỳ ở nơi đó giống như tượng gõ, vẫn không nhúc nhích
Đầu ngón tay của sáu bàn tay hắn đang chảy ra từng giọt nước
Dòng nước rất nhỏ, rất đục, bên trong xen lẫn màu trắng sữa và máu
Hóa Huyết phấn của Tân Mục không có cách nào giảm thần huyết của hắn
Giảm xuống chính là máu hắn hấp thu từ Tề Cửu Nghi, Triết Hoa Lê, máu của Tân Mục cũng bị hắn hấp thu một phần, cũng bị giảm xuống
Qua một lúc lâu, lượng nước trong thân thể của Xích Khê sắp cạn, toàn thân biến thành thi thể khô quắt ba đầu sáu tay với da bọc xương, cực kỳ đáng sợ, nhưng trong ánh mắt của cái đầu phía mặt chính lại có một tia ánh sáng lưu chuyển ở trong con ngươi
Xích Khê thận trọng tách một phần máu trong mắt ra, khiến cho chút máu này kích hoạt một phần cơ năng của thân thể, lảo đảo đứng lên
Hai cái đầu khác của hẳn cúi xuống, sáu cánh tay không có lực rũ xuống
Trong mắt hắn còn quá ít máu, chỉ có thể gắn bó một phần cơ năng rất ít trong thân thể mình, những bộ phận khác của thân thể chỉ có thể tạm thời yên lặng
Hắn chật vật hoạt động đi về phía ngoài điện, một lát mới đi ra khỏi ngôi thân điện này tới bên thêm đá, hai chân mềm nhũn, từ trên núi thần lăn xuống
Tốc độ hắn lăn xuống dù sao cũng kém hơn tốc độ đám người Tần Mục, Triết Hoa Lê chạy trốn
Lần này hắn lăn xuống núi tốn mất hơn nửa canh giờ mới từ đỉnh núi lăn đến chân núi
Xích Khê nghỉ ngơi một lúc lâu, lúc này mới bò dậy, chật vật hoạt động thân thể, đi xung quanh tìm nước
Tân Mục đang ở bên hồ nước phía xa, lấy ra túi Hóa Huyết phấn hạ độc vào trong hồ
Khi thoáng nhìn thấy hẳn lảo đảo đi tới, Tâm Mục vội vàng rắc Hóa Huyết phấn vào trong hồ, phát động thần thông
Trên mặt hồ trống rỗng hiện một đoàn vân khí, trong vân khí có một con Thần Long thò đuôi vào trong hồ, ra sức quấy
Tân Mục phất tay, nhanh chân chạy như điên
Xuy..
Trong mắt Xích Khê bắn ra hai đạo thần quang, lại không bắn trúng hắn, chỉ đành phải trơ mắt nhìn hắn nghênh ngang rời đi
- Nước..
Xích Khê tức giận sốt ruột công tâm, lảo đảo, thân thể cũng nhịn không được nữa, ngã xuống đất
Nhìn núi chạy ngựa chết, bên hồ trâu mệt chết, hắn thật vất vả mới di chuyển đến nơi đây, hồ nước lại bị Tân Mục hạ độc
Hắn muốn di chuyển đến nguồn nước khác, chỉ sợ phải tiêu tốn một hai tháng thậm chí vận khí không tốt còn có thể tốn một hai năm
Nhưng vào lúc này, trên bầu trời chợt có tiếng sấm sét vang lên, sấm sét cuồn cuộn khiến Xích Khê giật mình tỉnh giấc
Hắn chật vật lật người, ngửa đầu hướng lên trời, ba cái đâu há hốc miệng, mừng rỡ chờ đợi mưa trên bầu trời đổ xuống
Trên bầu trời u ám, sấm sét đan xen, mây đen càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng thấp
Trên một ngọn núi phía xa đột nhiên có từng con rồng lửa bay lên, nhảy vào trong tầng mây, xua tan nước mưa
Sau một lúc lâu, bầu trời xanh thẳm, mây đen hóa thành từng đám mây trắng lướt qua
Xích Khê chật vật quay đầu, trong mắt có hai đạo thần quang bắn ra, bắn cho ngọn núi kia hiện ra hai lỗ lớn
- Nếu như để ta tìm được ngươi..
Bên kia, sau khi Tân Mục xua tan mây đen trên trời lập tức xuống núi, ngọn núi phía sau kia đã vô cớ gặp tai ương, đỉnh núi bị bắn ra hai lỗ thủng lớn
Hiện tại hắn đã khôi phục rất nhiều, chỉ có điều thân thể vẫn không khôi phục lại trạng thái đỉnh phong
- Hiện tại nhất thời sẽ không có mưa xuống nữa, ta chắc hẳn có thể an toàn một khoảng thời gian, cẩn thận điều dưỡng thân thể, nghiên cứu cái hộp nhỏ này rốt cuộc có tác dụng gì
Hắn hóa thành một bóng đen ép sát đất, giấu kín hành tung, rời xa khỏi nơi đây, cố gắng hết sức khiến mình không để lại dấu vết nào
Như vậy cho dù sau này trời mưa Xích Khê tỉnh lại, cũng nhất thời không tìm được nơi hắn ẩn thân
Qua một lúc lâu, Tân Mục từ trạng thái bóng ma tiếp xúc, lộ rõ thân hình, nâng hộp nhỏ lên chậm rãi nghiên cứu
Cái hộp nhỏ này là chỉ tiết quan trọng của Trảm Thần đài, phía trên hộp nhỏ có in hoa văn các màu, phong cách cực kỳ cổ xưa, chắc hẳn là ấn ký phù văn của thời đại Xích Minh, rất khác với ấn ký phù văn hiện tại
Đạo pháp thần thông của thời đại Xích Minh chắc hẳn là khác với đạo pháp thần thông hiện tại
Tân Mục cẩn thận quan sát, nỗ lực giải ra ảo diệu của những ấn ký phù văn này nhưng hắn vẫn chưa tiếp xúc qua phù văn của thời đại Xích Minh, đối với điêu này một chữ cũng không biết, chỉ đành phải thôi
Xung quanh hộp nhỏ còn có một chút hào quang như có như không xoay quanh hộp nhỏ
Những hào quang này vô hại, trước khi Tân Mục lấy được hộp nhỏ đã sử dụng linh binh thử qua, hào quang không có uy lực, chắc hẳn chỉ là bảo quang của bảo vật trong hộp tản ra
Cái hộp này không có khóa, nhưng lại khép chặt lại, không tìm được bất kỳ chỗ nào có thể cạy ra
Bất luận Tân Mục thử thế nào cũng không có cách nào mở được hộp nhỏ, thậm chí sử dụng Vô Ưu kiếm chém mấy kiếm cũng không có cách nào lưu lại bất kỳ vết thương nào
Đột nhiên, có tiếng bước chân truyền đến, một âm thanh quen thuộc truyền vào trong tai của Tân Mục, ung dung nói: - Tân huynh quả nhiên thần thông quảng đại, cho dù là ở dưới tình huống nguy hiểm như vậy cũng có thể chạy ra, Tề mỗ bội phục
Tân Mục kẹp cái hộp nhỏ ở dưới nách, xoay người sang chỗ khác, vẻ mặt tươi cười nhìn Tê Cửu Nghỉ đang đi về phía hắn
Tê Cửu Nghỉ tuy rằng vẫn phong độ phiêu dật nhưng cũng bị núi thần và Xích Khê cướp đi một phần khí huyết, gầy hơn rất nhiều, chỉ có điều so sánh với Tân Mục hiện tại gầy trơ cả xương, hắn vẫn có vẻ có máu có thịt
Tân Mục trước đó bị Xích Khê cướp đi khí huyết, lại bị núi thần cướp đoạt khí huyết, thân thể thiếu hụt quá nhiều
Thời điểm Tề Cửu Nghi và Triết Hoa Lê nhốt hắn ở trong thần điện, suýt nữa hại chết hắn, hắn hao tổn khí huyết cũng nhiều hơn so với Tê Cửu Nghi và Triết Hoa Lê
Lần này Tề Cửu Nghi đi tới, hiển nhiên là sớm có sự chuẩn bị, phía sau lưng hắn có một gốc cây ngô đồng xanh biếc đứng vững, ánh lửa tràn ngập
Trên cây tổ phượng là do rơm rạ màu vàng và cành ngô đồng tạo thành, trong tổ có kim quang sáng ngời, một con phượng hoàng chín đầu sống ở bên trong tổ phượng, chín cái đầu phượng phun lửa luyện bản thân
Đại thần thông của hẳn, đại thế đã thành
- Triết Hoa Lê sư huynh ở đâu
Tân Mục liếc mắt nhìn ra xung quanh, hỏi
Tê Cửu Nghỉ thản nhiên nói:
- Hắn khiêu chiến với ta, bị ta tổn thương nặng nề, không thể không chạy trốn
Tần huynh, ngươi đại khái không nhận ra cái hộp nhỏ này đi
Không bằng để ta tới giải thích cho ngươi
Sắc mặt Tần Mục nghiêm nghị:
- Nguyện nghe nói rõ ràng
- Ta không biết ba mươi lăm vạn năm trước Xích Minh Thiên Đình gọi cái hộp nhỏ này là gì, mà ở Thiên Đình của chúng ta, cái hộp nhỏ này có một hung danh rất vang dội, là Trảm Thần Huyền đao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tê Cửu Nghỉ đứng vững bước chân, con chim phượng chín đầu trong tổ phượng trên cây ngô đồng xanh biếc sau lưng hắn cũng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào Tần Mục
Ánh mắt của Tề Cửu Nghỉ lại rơi vào trên chiếc hộp nhỏ, nói:
- Hộp nhỏ dùng để đặt cái gì, Tân huynh không làm quan ở Thiên Đình có khả năng không rõ, loại hộp nhỏ này chỉ dùng để đặt đầu người
- Đầu người
Tần Mục kinh ngạc, lắc lắc cái hộp, bên trong cũng không có tiếng đầu người chuyển động
Tê Cửu Nghi nhíu chân mày, cười nói:
- Đặt đầu của cường giả Đế Tọa, làm Trảm Thần Huyền đao
Tân huynh không biết phương pháp mở hộp ra, nếu không đề phòng ta, ta có thể mở cái hộp này để cho Tân huynh nhìn một chút
Hai tay Tân Mục dâng cái hộp đưa qua, chân thành nói:
- Ngươi cầm đi
Ánh mắt của Tề Cửu Nghỉ rơi vào hộp nhỏ, hít một hơi thật dài, cây ngô đồng xanh biếc phía sau hắn cũng đột nhiên bay lên, công pháp Đế Tọa phát động
Hai tay của Tần Mục nhẹ buông, cái hộp rơi xuống mặt đất, cái hộp đã được một kiếm hoàn đang xoay tròn dưới tay hẳn đỡ lấy
Tê Cửu Nghi lui vê phía sau, thân thể từ trong cây ngô đồng xanh biếc đi qua
Cây ngô đồng xanh biếc điên cuồng tăng vọt, cây cao mười sáu trượng, trong †ổ phượng trên cây, chín phượng kêu gào, võ cánh rời đi, một đạo lưu quang lao thẳng đến chỗ của Tân Mục
Oong..
Trong lúc bất chợt, kiếm quang trở nên vô cùng sáng ngời
Khai Kiếp kiếm đột nhiên bạo phát, nghênh đón chín phượng
Trong nháy mắt ánh lửa và kiếm quang che khuất ánh sáng trên bầu trời, kiếm và lửa bạo phát ở trong dãy núi, quả cầu ánh sáng giống như là mặt trời nhỏ gần trong gang tấc vô cùng sáng ngời điên cuồng lao ra ngoài
Tê Cửu Nghi trở nên hung bạo, tay bóp phượng ấn đánh về phía trước, cây ngô đồng xanh biếc theo sát phía sau chín phượng, âm âm quét xuống, bẻ gãy nghiền nát

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.