Mục Thần Ký

Chương 741: Ngự Thiên Tôn Chết




Chương 741: Ngự Thiên Tôn ChếtChương 741: Ngự Thiên Tôn Chết
- Ngự Thiên Tôn chết có gì đáng ngạc nhiên..
Trâu già tiếp tục đi, cười nhạo nói:
- Những người viễn cổ này cũng không phải chưa từng gặp qua người chết, nói nhao nhao khiến đầu ta cũng muốn nổ tung..
Ngự Thiên Tôn chết
Ngự Thiên Tôn chết
Hắn không nhịn được rống lên một tiếng
Hắn không còn chú ý tới chuyện phải đi gọi đám người Tần Mục và Khai Hoàng nữa, bản thân vội vàng lao ra khỏi Phong Hoa lâu
Chỉ thấy, phía bên ngoài vang lên những tiếng ồn ào náo động không hề ngừng lại, còn có vài người đang lớn tiếng gào khóc, có vài người lại thật thà đứng ở nơi đó, có vài người lại đang chạy đi hỏi thăm những người khác
Sau khi xác định được tin tức, bọn họ giống như bị rút đi hết sức lực, ngồi dưới đất, không ngừng suy nghĩ tới mức xuất thần
Trong lòng trâu già cũng cảm giác hoảng loạn vô cùng
Hắn cảm giác được, các vị tiên hiền viễn cổ đi đến đây tu họp dường như chỉ trong thoáng chốc đã mất đi người tâm phúc, mất đi chỗ dựa
Hắn ngơ ngác nhìn đám người ở bên ngoài hốt hoảng kêu gào ầm ï
Ở thời điểm Ngự Thiên Tôn còn sống, nơi này chính là một địa phương đang tiến vào trong cải các, bước vào thịnh thế
Nhưng khi tin tức Ngự Thiên Tôn tử vong vừa truyền tới, mọi người thoáng cái lại biến thành những con ruồi không có đầu bay loạn khắp nơi
Một tiền đồ sắp tiến đến thịnh thế, trong lúc bất chợt lại trở nên ảm đạm xuống
Người đứng đầu vĩ đại đột ngột tử vong chính là công kích cực lớn đối với những người trong thời đại này
Trong lòng của con trâu già cũng cảm thấy mơ hồ không thể hiểu nổi:
- Tại sao lại chết rồi
Thế nào lại chết như vậy
Không thể nào đâu
Chắc đây chỉ là lời nói đùa
Trò đùa này khó tránh khỏi hơi quá rồi..
Sau lưng của hắn có tiếng bước chân truyền đến
Tần Mục, Khai Hoàng và Lăng Thiên Tôn đã đi tới
Trên mặt của ba người bọn họ cũng lộ ra một sự mờ mịt
Khi còn ở trong lâu vũ, bọn họ nghe đến bên ngoài có tiếng khóc ầm ïĩ vọng vào
Tin tức Ngự Thiên Tôn tử vong cũng mang tới cho bọn họ một trùng kích không thể nào tưởng tượng nổi
Tân Mục cùng Khai Hoàng là người xuyên qua đến thời đại này, bọn họ tiếp xúc với Ngự Thiên Tôn rất ít, cũng chỉ mới bàn luận qua một lần, nhưng đối với người này, bọn họ đều có cảm nhận đánh giá không tệ
Trong lòng bọn họ đều đặc biệt kính trọng Ngự Thiên Tôn
Cả hai người đều cho rằng đây chính là một vị đứng đầu viễn cổ, sẽ mở ra cho các sinh linh của hậu thiên một thời đại mới
Bọn họ có đánh giá cực cao đối vưới Ngự Thiên Tôn, nhưng một tồn tại đứng đầu như vậy đang lúc tuổi trẻ chờ đợi thi triển ra hoài bão của cả cuộc đời lại đột nhiên chết đi như vậy
Điều này khiến cho Tân Mục cùng Khai Hoàng đều cảm thấy không có cách nào tiếp nhận được
Lăng Thiên Tôn càng không có cách nào tiếp nhận được
Tân Mục và Khai Hoàng tiếp xúc với Ngự Thiên Tôn không nhiều, nàng lại là người nghe lời đồn đại của Ngự Thiên Tôn để lớn lên, sau đó nàng lại gặp được Ngự Thiên Tôn, Ngự Thiên Tôn giống như là huynh trưởng luôn chiếu cố chăm sóc cho nàng, hắn cũng rất nhiều lần cổ vũ nàng
Sau khi nàng mở lục hợp thần tàng, lại chuyển hướng nghiên cứu về vấn đề thời gian không tồn tại, nàng muốn nghiên cứu ra thần thông để chứng minh về điểm này, tuy nói Ngự Thiên Tôn không cho rằng nghiên cứu của nàng có thể thành công, nói nàng đi lệch đường, nhưng hắn vẫn luôn đối xử với nàng vô cùng tốt
Ngự Thiên Tôn chết chính là công kích rất lớn đối với nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắc mặt nàng tái nhợt, lảo đảo chạy về phía trước, Tân Mục khẽ nói: - Đuổi theo nàng, đi xem rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra
Ba người lập tức đuổi theo Lăng Thiên Tôn, phía trước là đám người đông nghìn nghịt, khắp nơi trong biệt cung đều là người, mọi người đều đang cực kỳ bi ai, trên bầu trời còn có vài Bán Thân đang nhìn xuống
- Ngự Thiên Tôn làm sao có thể đột nhiên tử vong như vậy được
Khai Hoàng khế nói:
- Tồn tại giống như hắn vậy, thần thông giả sẽ không giết được hắn
Trừ khi là có Bán Thần hoặc Cổ Thần ra tay, mới có khả năng dồn hắn vào chỗ chết
Tân Mục lại nghĩ tới một chuyện khác, hắn suy tư nói:
- Vì sao lại giết chết Ngự Thiên Tôn trước khi hắn công bố ra phương pháp thành thần
Giết hắn cũng không phải là vì diệt trừ hắn, mà là muốn loại trừ đi phương pháp thành thần
Ở bên cạnh, con trâu già nói nhỏ:
- Ngự Thiên Tôn có khả năng là giả về chết hay không
Nếu như hẳn giả vờ chết, lại có thể kích động mâu thuẫn giữa Bán Thần, sinh linh hậu thiên cùng với Thiên Đình..
Tân Mục và Khai Hoàng cùng nhau lắc đầu
Con trâu già vân cảm thấy không thể nào hiểu được
Tân Mục giải thích:
- Giả chết ở trước mặt Thiên Đình là chuyện không có bất kỳ ý nghĩa gì cả
Có Thổ Bá và Thiên Công ở đây, hắn căn bản không có cách nào giả chết được
Hồn phách của hắn không có cách nào nhảy ra khỏi sự khống chế của U Đô, hắn cũng tránh không khỏi sự nhận biết của Thiên Công
Hắn là..
chết thật sự
Khai Hoàng nói:
- Hơn nữa, nếu như hắn muốn kích động mâu thuần giữa Bán Thần và sinh linh hậu thiên cùng Cổ Thần, hắn cũng không cần giả chết
Hắn chắc hẳn phải chờ truyên ra phương pháp thành thân xong đã
Sau khi truyền ra phương pháp thành thần này, giữa thân mới cùng Cổ Thần mới phát sinh ra mâu thuần, mâu thuẫn nhất định sẽ được tích lũy theo tháng ngày càng lúc càng nhiều
Điều này liên lụy đến vấn đề phân chia lợi ích, thân mới sẽ muốn càng nhiều lợi ích hơn, Cổ Thần không lại muốn phân chia lợi ích của mình, mâu thuẫn cứ tự nhiên sẽ phát sinh như vậy
Hắn là một người thông minh như thế, không cần mượn thủ đoạn giả chết này
Hơn nữa, nếu hắn giả chết..
Hắn không có nói tiếp, hiển nhiên trong lòng vẫn có chút lo lắng
Tân Mục lại hoàn toàn không có lo lắng này, nói tiếp lời của hắn:
- Hơn nữa, nếu như hẳn giả chết, không thể nghi ngờ sẽ giao ra vị trí của người đứng đầu này cho người khác
Hắn sẽ không đi làm loại chuyện làm giá áo cho người khác như vậy đâu
Khai Hoàng liếc mắt nhìn hắn một cái, trong lòng càng cảm thấy lo lắng buồn phiền, khẽ nói:
- Chúng ta dù sao cũng là khách từ bên ngoài đến, không nên dính dáng quá sâu cùng với thời đại này
Mới chỉ đi tới thời đại này có mấy ngày, nhưng ta đã cảm giác được mạch nước ngầm ở đây đang cuộn trào mãnh liệt, sát cơ luôn mai phục ở khắp nơi
Tần Mục lắc đầu nói:
- Khi chúng ta đi vào trong thời gian này, chúng ta chính là chuyện đã phát sinh trong quá khứ, bất kể chúng ta làm ra chuyện gì, đợi đến khi chúng ta quay về đến hiện tại, chúng ta lại sẽ phát hiện ra, những chuyện chúng ta làm đều là lịch sử đã phát sinh
Trên trán của Khai Hoàng lập tức nổi lên từng sợi gân xanh, tiếng nói của hắn cũng có phần khàn khàn:
- Ngươi lại muốn làm loạn sao
Ngươi nhất định phải ép hạ sát thủ đối với ngươi mới được hay sao
Trâu già không biết bọn họ đang nói cái gì, trong lòng hắn cảm thấy buồn bực
Nhưng trong lòng Tần Mục và Khai Hoàng lại biết rất rõ ràng, chuyện giá áo, mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt mà bọn họ vừa nói ra, thật ra cũng có phần ám chỉ
Bọn họ ám chỉ chính là sau khi Ngự Thiên Tôn chết, người nào nhận được lợi ích lớn nhất
Người đứng đầu chết đi, người tiếp nhận vị trí đứng đầu của Ngự Thiên Tôn chính là người nhận được lợi ích lớn nhất
Người chủ trương cải cách đã chết, không có con đường thành thần nữa, Cổ Thần sẽ là người nhận được lợi ích lớn nhất
Mấy ngày nay, Ngự Thiên Tôn vẫn luôn bận rộn ngược xuôi, vừa muốn mời mọi người tới tây gặp mặt, lại phối hợp với Bán Thần cùng sinh linh hậu thiên, lại muốn chuẩn bị thế lực trong Thiên Đình, có rất ít thời gian để nghỉ ngơi
Hắn ở tại Man Hồi Lang Các trong Dao Trì Tiểu Trúc, lúc này bên ngoài Man Hồi Lang Các đã đông nghịt người, Hỏa Thiên Tôn cùng Âm Thiên Tử đang thủ ở trước cửa, vẻ mặt của Hỏa Thiên Tôn đầy bi thương căm phẫn, trợn tròn hai mắt nhìn lướt qua mọi người, nghiêm cấm những người khác tiến lên
Lăng Thiên Tôn chen lên, giọng nói của nàng khàn giọng nói:
- Thật vậy sao
Hỏa Thiên Tôn nghẹn ngào, gật đầu, nói:
- Bọn họ đều ở bên trong, U Thiên Tôn đang cố gắng chiêu hồn cho hắn, xem có thể cứu sống hắn hay không
Hạo Thiên Tôn đã báo cáo với bệ hạ, muốn mời Thổ Bá trả lại hồn phách của hắn..
Tần Mục nhìn về phía Âm Thiên Tử, Âm Thiên Tử đứng ở nơi đó, hai mắt vô thân, có chút mờ mịt, suy nghĩ xuất thân
Con ngươi của hẳn đột nhiên lại co lại kịch liệt, nhìn chằm chằm vào hai tay của mình, hai giọt lệ rơi xuống đó
Lăng Thiên Tôn nhảy vào trong Man Hồi Lang Các, Tân Mục, Khai Hoàng và trâu xanh cũng dự định tiến vào Man Hồi Lang Các, Hỏa Thiên Tôn lại giơ tay lên ngăng cả
Âm Thiên Tử đã hoàn hồn lại, cũng vội vàng giơ tay lên ngăn cản, áy náy nói:
- Tần huynh, Mục huynh, Ngự Thiên Tôn bị giết hại ở bên trong, các ngươi không thể đi vào..
- Hỏa Thiên Tôn, để cho bọn họ tiến đến
Giọng nói của Lăng Thiên Tôn truyền đến:
- Thành tựu thần thông đạo pháp của bọn họ rất cao, nói không chừng có thể nhìn ra chút đầu mối gì
Hỏa Thiên Tôn do dự, buông cánh tay ra, đôi mắt của hẳn ửng đỏ nhìn về phía Tân Mục nói:
- Nếu như ngươi có thể tìm ra đầu mối gì, ta lại không hận ngươi nữa
Tân Mục khẽ gật đầu, nói:
- Ta sẽ cố gắng hết sức
Bọn họ đi vào Man Hồi Lang Các, Man Hồi Lang Các là hòn đảo được xây ở trên hồ nước, phía dưới là mặt hồ nổi sóng lớn, ở đây rất thanh nhã
Bởi vì địa phương này là nơi ở của Đế hậu cho nên Man Hồi Lang Các cũng hơn hơn nhiều so với các kiến trúc bình thường, bên trong rất rộng rãi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba người Tần Mục đi vào bên trong gian lầu các này, nhìn thấy được trên mặt đất có đầy những vết máu, bệ cửa sổ ở đây đã bị nổ tung, trên vách tường còn có dấu vết của thần thông lưu lại
Thi thể của Ngự Thiên Tôn lại ngồi ở dưới bệ cửa sổ, dựa vào song cửa, đầu của hắn rũ xuống, hai tay, hai chân không có lực
Hạo Thiên Tôn, Vân Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn đều ở trong này, Hạo Thiên Tôn dắt một thần khuyển
Con thần khuyển này lại đang ngửi loạn khắp nơi
U Thiên Tôn giơ bàn tay lên, nguyên khí tuôn ra, nâng thi thể của Ngự Thiên Tôn lên trên không trung, cách mặt đất khoảng ba thước
Chiếc mặt nạ quỷ phía sau đầu của người thiếu niên này đang khóc, nhưng biểu tình của U Thiên Tôn lại vẫn trước sau như một
Tân Mục nhìn vê phía Ngự Thiên Tôn đang nhẹ nhàng lơ lửng ở trên không trung, xương cốt của hắn trên cơ bản đã hoàn toàn bị gãy nát, không có một khúc xương nào còn có thể hoàn chỉnh, hẳn là đã bị người ta ra tay đập nát xương cốt của hắn, khiến cho hắn nhẹ nhàng lơ lửng ở trên không trung, hiện ra một loại cảm giác bất lực vô cùng quỷ dị
- Từ ngoại thương lại thấy được, cũng không phải chỉ có một người đã công kích hắn
Tân Mục đi xung quanh Ngự Thiên Tôn, cẩn thận kiểm tra vết thương, hắn cũng không tới quá gần, nhưng hắn lại có thể nhìn thấy rõ ràng những vết thương ở trên người của Ngự Thiên Tôn
- Nhưng vết thương trí mạng cũng không phải là do xương cốt gãy nát gây ra
Vết thương trí mạng này là đến từ giữa lưng hắn
Đã có người từ phía sau lưng của hắn đột nhiên ra tay, khiến cho hắn bị tổn thương nặng nề
Tân Mục chậm rãi di chuyển vòng quanh, trong đầu hẳn đã hình thành ra một bức tranh, người kia ở sau lưng Ngự Thiên Tôn đột nhiên ra tay, bởi vì e sợ sẽ lưu lại vết tích, hắn không có dùng thần thông sở trường nhất của mình, mà hắn sử dụng chính là lực lượng thân thể đơn thuần
Thời điểm đánh ra đòn thứ nhất, hắn lợi dụng lực lượng vô cùng khủng khiếp của bản thân đánh nát trái tim của Ngự Thiên Tôn, sau đó hắn né tránh đòn phản kích của Ngự Thiên Tôn, lấy thủ đoạn vô cùng nhanh chóng chạy xoay quanh người của Ngự Thiên Tôn
Hắn liên tục sử dụng công kích thân thể, giống như một cái búa lớn hung hăng đập vào các nơi trên thân thể của Ngự Thiên Tôn, khiến cho từng đoạn xương của Ngự Thiên Tôn đều bị đập gãy
- Ấn ký thần thông ở trên vách tường của Man Hồi Lang Các đều là thân thông của Ngự Thiên Tôn
Tân Mục nhìn về phía trên vách tường
Chắc hẳn Ngự Thiên Tôn vô cùng tín nhiệm người kia vô, cho nên đối phương mới có cơ hội có thể tập kích bất ngờ được hắn
Hơn nữa thực lực cà tu vi của hai người cũng không chênh lệch là bao nhiêu
Tu vi của Ngự Thiên Tôn mặc dù mạnh hơn đối phương, nhưng đối phương có thân thể hẳn phải mạnh hơn hẳn rất nhiều, hắn ở dưới tình trạng trái tim đã bị nghiền nát triển khai ra phản kích, nhưng đã bị đối phương tới gần người
Bị một cường giả với trường pháp chiến kỹ tới gân người là một chuyện kinh khủng tới mức nào
Bản thân Tân Mục lại là người tu luyện về chiến kỹ, cho nến hắn biết rất rõ ràng về điểm này
- Chỉ có điều, nếu thật sự muốn tính mạng của Ngự Thiên Tôn, cũng không phải là thương thế trên thân thể
Tâm niệm của Tân Mục chợt thoáng động, một giọt máu tươi bay tới, con ngươi của hắn xuất hiện từng tâng xoay tròn, trực tiếp mở ra bát trọng thiên, thân huyết trong Ngự Thiên Tôn dẫn theo mấy phù văn thần thông rất nhỏ, rất nhanh đã lại tan biến đi
Đây chính là dấu vết thân thông do đối phương lưu lại
- Trên thân thể của Ngự Thiên Tôn không có vết tích của pháp thuật thần thông, nhưng trong máu lại có phù văn thân thông, điều này đã nói rõ đối phương vẫn vận dụng thần thông, nhưng thần thông của hắn không phải là nhằm vào thân thể của Ngự Thiên Tôn
Như vậy thần thông của hắn là nhằm vào cái gì
Đột nhiên, ngôn ngữ U Đô tối nghĩa truyền đến, trong lòng Tân Mục thoáng động, nhìn về phía U Thiên Tôn
Người thiếu niên kia đang phát động thân thông của U Đô, niệm ra những ngôn ngữ U Đô vô cùng cổ xưa, cố gắng gọi hồn cho Ngự Thiên Tôn, gọi hồn phách của hắn từ trong U Đô đi
Ngôn ngữ U Đô của hắn đã rất không tệ, nhưng rơi vào trong tai Tần Mục lại có chút không đủ, dù sao hiện tại U Thiên Tôn còn chưa từng tiến vào U Đô, còn chưa trở thành Thiên Tê Nhân Thánh Vương trong hậu thế kia
Đôi mắt của U Thiên Tôn đỏ như máu, ngôn ngữ U Đô trong miệng hắn lại càng lúc càng hỗn laonj, cho dù sắc mặt của hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn lại có sóng lớn đang điên cuồng dâng lên, không ngừng phun trào
Lòng rối loạn của hắn, hơn nữa thành tựu của hắn vẫn quá kém, cho dù tâm tư hắn có không loạn hắn cũng không có cách nào triệu hồi được hồn phách của Ngự Thiên Tôn từ U Đô trở về
- Ta vẫn không thể làm được..
U Thiên Tôn đột nhiên nôn ra máu, hắn quỳ ở trên mặt đất, thân thể giống như là co quấp lại, trong cổ họng của hắn phát ra những âm thanh ô ô, nhưng hắn vân cố gắng cắn chặt hàm răng
- Ta vẫn không làm được
Toàn thân hắn cuộn lại thành một đông, không ngừng run rẩy, giọng điệu nghẹn ngào nói:
- Ta vẫn không thể nào làm được, ta không thể nào cứu được mẫu thân, cũng không thể nào cứu được đại ca ca, ta vẫn là không làm được..
Hắn đối với bất kỳ người nào đều rất lạnh nhạt, cho dù là Ngự Thiên Tôn, hắn cũng hoàn toàn không có mặt mũi, nhưng từ khi mẫu thân bệnh nặng, vẫn là Ngự Thiên Tôn chiếu cố, chăm sóc cho hắn
Hắn đã sớm xem Ngự Thiên Tôn trở thành người thân duy nhất của mình ở trên đời này
Nhưng vào lúc này, trong đầu của hẳn vang lên một giọng ôn hòa:
- Ta nói, ngươi đọc
Trong lòng của U Thiên Tôn thầm cả kinh, hắn chỉ nghe giọng nói trong đầu kia lại chậm rãi vang lên, đó là ngôn ngữ U Đô vô cùng cổ xưa lại vô cùng thuần khiết, ở trong đó trình bày đạo pháp hồn phách không phải là đạo lý lớn nhưng lại thâm ảo như vậy, lại huyền diệu như vậy
Trong thoáng chốc, hẳn có cảm tưởng dường như đó chính là Thổ Bá tự mình hạ xuống
U Thiên Tôn lại đứng lên, theo giọng nói kia niệm ra ngôn ngữ U Đô, xung quanh có ma khí của U Đô không ngừng cuồn cuộn tràn đến, trên mặt đất của Man Hồi Lang Các đột nhiên biến thành một mảnh tối tăm, lộ ra một thời không thâm thúy
Nơi đó chính là U Đô
Giọng nói của hắn truyền khắp U Đô, tìm kiếm hồn phách của Ngự Thiên Tôn
Trong Man Hồi Lang Các, trong mắt mọi người đều nhìn thấy, lúc này U Thiên Tôn không còn giống như là một người thiếu niên nữa
Lúc này, hắn giống như là một vị thần chỉ nắm quy tắc của U Đô trong tay, hô hoán cho vong hồn trở về
Trong lòng Khai Hoàng thoáng động, hắn quay đầu nhìn sang Tần Mục bên cạnh
Trong giây lát, hắn cảm nhận được sóng tỉnh thần của Tần Mục, đó là một loại liên hệ tinh thần kỳ diệu
Hắn có thể cảm thấy được tinh thần của Tần Mục đang liên kết cùng với U Thiên Tôn
Vừa rồi, đạo pháp thân thông của U Thiên Tôn vẫn rất thô sơ, không có cách nào khai thông được với U Đô
Nhưng bây giờ, không ngờ U Thiên Tôn lại có thể khiến cho âm thanh của mình truyền khắp U Đô, hiển nhiên đây không phải là tác dụng của U Thiên Tôn
Đây rõ ràng là Tân Mục đang âm thâm truyên thụ cho hắn một loại thần thông U Đô cao thâm nào đói
- Ngay cả thần thông U Đô, hắn cũng có thể hiểu được
Vậy hắn còn có cái gì không biết nữa sao
Khai Hoàng vừa mới nghĩ tới đây, đột nhiên trong bóng tối có một cánh cửa chậm rãi dâng lên, một cánh cửa Thừa Thiên đứng vững ở bên trong lầu các, tản ra ma khí nặng nề
Sau một lúc lâu, Tân Mục thở dài, chặt đứt liên hệ tinh thân cùng U Thiên Tôn
- Hồn phách của Ngự Thiên Tôn không có ở U Đô
Hắn..
đã hồn phi phách tán
Ta biết thân thông của người giết chết hắn dùng để làm gì
Trong lòng hắn buồn bã:
- Chính là dùng để phá hủy linh hồn của hắn
U Thiên Tôn đột nhiên quát to một tiếng, giống như một con dã thú đè thấp tiếng gào thét, sau đó hắn lại gào thét, lại ngã xuống đất co giật, phun bọt mép
Tân Mục tiến lên, ngón tay vội vàng điểm xuống, giúp cho hắn có thể ổn định lại thần hồn
Sau đó, Tần Mục đỡ hắn dậy, để cho hắn ngồi ở cạnh cửa
- Cám ơn ngươi..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
U Thiên Tôn nắm lấy hẳn lạir, kinh ngạc nhìn ra phía hô nước ở bên ngoài cửa, khẽ nói
Tân Mục giật mình
U Thiên Tôn ngẩng đầu, sững sờ nhìn thẳng vào khuôn mặt của hắn:
- Cám ơn ngươi
Bên trong Man Hồi Lang Các, giọng nói của Hạo Thiên Tôn truyền đến, nói:
- Ngự Thiên Tôn đã chết, hiện tại Dao Trì thịnh hội phải làm thế nào đây
Khai Hoàng đi tới phía sau lưng của Tân Mục, khẽ nói:
- Lần thịnh hội này, ai truyên phương pháp thành thần đi, người đó chính là hung thủ
Tần Mục chậm rãi ưỡn thẳng lưng, giọng nói của Hạo Thiên Tôn truyền đến:
- Mấy ngày trước, Ngự Thiên Tôn đã truyền phương pháp thành thần cho ta, cho dù bản thân hắn gặp phải bất hạnh, nhưng đạo của hắn còn có thể lưu truyền xuống, vẫn sẽ phát dương quang đại
Mà lúc này, khóe mắt của Tân Mục run rẩy, lại run rẩy, hắn chật vật quay đầu đi
Một bàn tay ấn ở trên bả vai của hẳn, bàn tay cường tráng, có lực
Khai Hoàng hạ thấp giọng nói với hắn:
- Chuyện này không có liên quan gì với chúng tal
- Thế gian này chẳng lẽ không có chính nghĩa nữa sao
Tân Mục cười như không cười, giống như khóc mà lại không phải là khóc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.