Mục Thần Ký

Chương 779: Trăm vạn năm kiếm pháp hạng nhất




Chương 779: Trăm vạn năm kiếm pháp hạng nhấtChương 779: Trăm vạn năm kiếm pháp hạng nhất
- Kiếm đạo của ta chỉ là tàm tạm
Tân Mục nhìn đao quang va chạm kiếm pháp trong sương mù, lộ ra vẻ tươi cười:
- Kiếm đạo của ta chỉ có hai chiêu, đại khái là không nhập lưu
Sự chú ý của hắn bị kiếm pháp của Bạch Cừ Nhi hấp dẫn
Kiếm pháp của Bạch Cừ Nhi là thoát thai tự hắn, bốn vạn năm trước hắn đã từng ở Thượng Hoàng Bách Long thành cùng huynh muội Bạch gia trao đổi qua kiếm pháp, nhưng chỉ là một hai canh giờ ngắn ngủi
Huynh muội Bạch gia không có học được bao nhiêu, sau đó, tai kiếp bạo phát, Bách Long thành bị công phá, bọn họ bắt đầu chạy thoát thân trong bóng đêm
Lúc mặt trời mọc, bọn họ ở trước một mảnh vách đá ôm nhau, sau đó tách ra
Bạch Cừ Nhi dẫn theo những người còn sót lại sống tiếp, kiếm pháp của nàng là thoát thai từ kiếm pháp của Tần Mục, cũng không tiếp tục đi theo con đường kiếm pháp của Duyên Khang quốc, mà đi ra con đường của mình
Kiếm pháp của Bạch Cừ Nhi dẫn theo một loại khí phách ở trong mạt thế gian khổ sở lập nghiệp cửu tử nhất sinh cầu một đường sống, đây là bản thân nàng ở thời đại cho phép, trong năm tháng tối tăm kia khiến cho nàng kiên cường, lấy lực lượng yếu ớt của mình cầu một đường sống cho
những người còn sót lại
Đao pháp của Lạc Vô Song lại tính toán tinh vi, đao quang đường đường chính chính, lấy đại thế ép người
Kiếm pháp của Bạch Cừ Nhi lại điểm phá trước mặt, lấy lực xuyên qua đáng sợ tới phá vỡ đại thế của Lạc Vô Song
Đao pháp và kiếm pháp của hai người đều có cái bóng kiếm pháp của Tần Mục, trong kiếm pháp của Tần Mục có đại thế, cũng có tính toán tỉnh diệu, còn có tỉnh thần đâm thủng thời đại bóng tối
Bạch Cừ Nhi đã từng nhận sự chỉ điểm của Tần Mục, đao pháp tinh toán tỉnh vi của Lạc Vô Song lại bị kiếm pháp tính toán tinh vi của Tân Mục phá vỡ, hiển nhiên bất luận là Bạch Cừ Nhi vẫn Lạc Vô Song đều bị ảnh hưởng bởi Tần Mục
Nhưng bọn họ đều có con đường của mình, đã nhảy ra khỏi sự kinh diễm do Tần Mục mang đến từ bốn vạn năm trước, bọn họ có cảnh ngộ khác nhau tính cách khác nhau, dẫn đến bọn họ ở trên con đường của từng người cũng có thành tựu khác nhau
Thư sinh thản nhiên ngồi ở trên lưng lừa, thảnh thơi đi về phía trước, nói: - Ngươi không ngờ có được một chút khiêm tốn hiếm thấy
Chỉ có điều, trong thiên hạ người tu luyện kiếm pháp thật sự quá nhiều, vượt xa người tu luyện đao pháp, người ở trên kiếm pháp thu được thành tựu lớn cũng rất nhiều, người lấy kiếm nhập đạo cũng không phải số ít
Xa không nói, gần giống như Duyên Khang quốc sư, Kiếm Thần Tô Mạc Già, chỉ cần trong Duyên Khang đã có hai vị kiếm đạo cự phách
Mà ở thời kỳ Khai Hoàng, trên kiếm đạo người có thành tựu lại lại nhiều tới mức đếm không xuể
Kiếm pháp của ngươi quả thật khó khăn có thể xếp hạng trên
Tần Mục ngồi ở trên đầu của Long Kỳ Lân, ung dung nói:
- Huynh đài, ta là nói kiếm đạo của ta không nhập lưu, ta chưa nói kiếm pháp của †a
Trong thiên hạ nếu bàn về kiếm pháp, ta nói đứng thứ hai, không người nào dám nhận đứng đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn mỉm cười:
- Nhìn chung quá khứ trăm vạn năm, trên kiếm đạo vượt qua ta nhiều tới mức đếm không xuể, nhưng trên kiếm pháp, ta đã đứng ở tuyệt đỉnh
Tương lai có lẽ sẽ có người vượt qua ta, nhưng quá khứ trăm vạn năm một người cũng không có
Thư sinh kinh ngạc, ngồi xuống con lừa cười nói:
- Khôi
Thư sinh buông cần câu, để cho con lừa ăn một miếng cà rốt, cười nói:
- Khai Hoàng cũng không được sao
Con lừa kia cắn củ cà rốt một cái, củ cà rốt đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết, tiếp theo lại mọc ra một đoạn, thân thể vẫn hoàn chỉnh
Củ cà rốt này vẫn còn đang kêu lên thảm thiết không dừng, âm thanh thê lương
- Củ cà rốt này thành tinh rồi
Thủy Kỳ Lân bị dọa cho giật mình, tiến lên trước quan sát, đột nhiên củ cà rốt này mọc ra cánh tay, đánh vào mũi của Thủy Kỳ Lân một quyền, đánh cho mũi Thủy Kỳ Lân chảy máu dài
- Củ cà rốt còn sống
Thủy Kỳ Lân kêu lên
~- Nhìn cái gì vậy
Củ cà rốt này cả giận nói:
- Ngươi bị cắn một cái, ngươi cũng đau đến mức kêu gào
Ta không phải là củ cà rốt, ta là nhân sâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó ở trên cần câu giãy giụa muốn xuống, kêu lên:
- Thả ta ra, ta muốn đánh chết kẻ ngu xuẩn sỉ nhục ta, khiến cho hắn mở mắt ra một chút
Tân Mục nhìn củ cà rốt này, kinh ngạc không thôi, cười nói:
- Khai Hoàng cũng không hơn được
Ánh mắt thư sinh chớp động, nói:
- Ta cũng tu luyện kiếm pháp, từ xưa tới nay người có thể vượt qua ta chỉ có hai ba người
Kiếm pháp của ta nhập đạo, thôi diễn kiếm đạo của mình tới kiếm đạo trang thứ mười ba
Trên kiếm pháp, ta tự nhận thành tựu cũng không kém, ta rất muốn gặp người đứng đầu kiếm pháp trăm vạn năm một lần
Hắn buông quạt lông và cần câu, củ cà rốt đứng ở trên đầu của con lừa, trên đầu quấn quít lấy dây câu, ở trên đầu lừa gọi tới gọi lui, hai tay nắm lại dứ dứ về phía Thủy Kỳ Lân kêu lên:
- Tới đi, tới đây
Ánh mắt thư sinh chớp động, nói:
- Chúng ta lấy nguyên khí làm kiếm, khoa tay múa chân mấy chiêu
Ngươi yên tâm, ta không dùng tu vi khi dễ ngươi, cũng sẽ không sử dụng kiếm đạo ép ngươi
Tân Mục lắc đầu nói:
- Ngươi ngồi ở trên lưng lừa không thi triển ra được, ta không muốn khi dễ ngươi
- Thư sinh đeo bội kiếm đi khắp thiên hạ, lấy trường kiếm làm ca, ở trên lừa giết người cũng là thường
Hơn nữa ngươi cũng ngồi ở trên đầu của Long Kỳ Lân, cũng không thi triển được
Thư sinh cười nói:
- Ta thi triển ra chiêu kiếm pháp thứ nhất, ngươi lại từ trên đầu của Long Kỳ Lân nhảy xuống, chiêu kiếm pháp thứ hai lại sẽ cho ngươi rời xa nơi đây mười dặm, chiêu thứ ba ngươi lại sẽ đi xa trăm dặm, chiêu thứ tư ngươi lại sẽ trốn ngoài ngàn dặm
Tân Mục cười mà như không cười nói:
- Mời
Toàn thân của thư sinh có nguyên khí điên cuồng phun ra, trong thời gian ngắn nguyên khí hóa thành kiếm trận, vô số kiếm nhỏ bay tán loạn, giống như mưa phùn giữa trời mênh mông, trong kiếm quang ẩn hiện dãy núi
Kiếm pháp của hắn tinh diệu, so sánh với kiếm đồ của thôn trưởng, có một hồi tác dụng kỳ diệu khác
Tần Mục giơ tay lên, chỉ điểm một cái, một đường kiếm quang phá không, đâm vào trong dãy núi mưa phùn của nàng
Đạo kiếm quang kia chính là thức thứ hai trong Kiếp Kiếm của hắn, Đề Kiếp, kiếm quang nhảy nhót không ngừng, trong nháy mắt phá vỡ dãy núi mưa phùn, khiến cho vô số kiếm quang của thư sinh hoàn toàn thất bại, không thể ngăn cản được một đường kiếm quang này
Trong lòng của thư sinh thầm cả kinh, chỉ thấy kiếm quang đi tới ngực mình, hắn vội vàng phóng người từ trên lưng con lừa nhảy xuống
Đạo kiếm quang kia như bóng với hình, theo sát
Hắn lập tức thi triển ra chiêu kiếm pháp thứ hai của mình, kiếm quang như nước thủy triều điên cuồng phun ra, biển xanh trời quang, vạn dặm giống như được rửa qua, nhưng vẫn không thể nào ngăn cản được một đường kiếm quang này
Thư sinh bay nhanh về phía sau, thân hình giống như một con bướm xanh tung bay, lại giống như là con thỏ nhỏ chạy nhanh xung quanh, thân pháp chém ra mê hoặc
Nhưng một đạo kiếm quang này vẫn theo sát, khiến cho hắn không thể nào tránh né
Thư sinh thi triển ra chiêu kiếm pháp thứ ba, vẫn không thể ngăn cản được một đường kiếm quang này, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy mình đã trốn ra ngoài trăm dặm
Hắn không ngừng rút lui, sau khi chiêu kiếm pháp thứ tư thi triển ra, sau đó là chiêu thứ năm, chiêu thứ sáu, chiêu thứ bảy, từng chiêu kiếm pháp đều hết sức tinh diệu, biến đổi không ngừng, khiến cho người ta không kịp nhìn, nhưng vẫn không thể nào ngăn cản được một đạo kiếm quang này
Trong chớp mắt, hắn lại đi tới ngoài ngàn dặm, kiếm pháp của hắn đã biến hóa đến tột cùng, lại cũng không có cách nào
thi triển được nữa
Đạo kiếm quang kia của Tần Mục nhanh như tia chớp đâm vào ngực hắn, phát ra một tiếng đinh, chỗ ngực của hắn có một đoàn hào quang bạo phát, ngăn cản một kiếm này
Thư sinh kinh hồn, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, bước chân nhanh hơn vòng trở lại, đã thấy Tân Mục vẫn ngồi ở trên đầu của Long Kỳ Lân, đang giảng giải cho Ngự Thiên Tôn ảo diệu trong một chiêu này của mình
- Một chiêu này của ta làm Đề Kiếp, lại thức kiếm thứ mười chín, là chiêu thứ mười chín trong kiếm pháp cơ sở
Tân Mục không nhanh không chậm nói:
- Kiếm thức thứ mười chín quá phức †ạp, nếu thần thông giả có thể học được, lại sẽ trực tiếp dùng kiếm pháp nhập đạo
Ta đã từng cùng kiếm sư La Doãn Ngọc ở Tây Thổ tiếp xúc qua một lần, chúng ta suy tính ra kiếm pháp còn có chiêu thức thứ mười chín, bởi vậy muốn tỷ thí một chút, xem ai tìm hiểu ra trước
Xem ra là ta thắng
Thư sinh ngồi ở trên lưng lừa, thật lòng nói:
- Là ngươi thắng
Ngươi là đệ nhất kiếm pháp, ta cũng đã gặp qua kiếm pháp của Khai Hoàng, không có cao minh như kiếm pháp của ngươi
Tại sao lại gọi là Đề Kiếp
Tân Mục giải thích:
- Thiên địa chúng sinh khắp nơi đều có kiếp số, người trong tai kiếp, đối mặt với kiếp cần phải có phòng, Đề Kiếp chính là trước phòng sau đó lấy
Mà mỗi kiếm quang của ta tiến thêm một bước đều một loại phòng, vừa rồi ngươi sờ không tới kiếm quang của ta, là bởi vì ta trước phòng sau đó được, ngươi không muốn lại sẽ bị Đề Kiếp của ta giết chết
Thư sinh và Ngự Thiên Tôn dường như suy nghĩ tới điều gì, Ngự Thiên Tôn cũng học kiếm pháp cơ sở, hơn nữa còn là được thôn trưởng tự mình dạy dỗ, chỉ là hắn còn chưa có lắng đọng xuống, căn cơ không ổn, cũng không có pháp lực hùng hồn như vậy, bởi vậy vẫn không có cách nào học được kiếm mười tám kiếm mười chín
Ánh mắt của thư sinh nhất thời sáng lên, cười nói:
- Nếu ta buông tha
Ta liều mạng bị thương, có thể phá kiếm mười chín đi tới địa ngục không
- Ngươi có thể phòng được bao nhiêu
Nguyên khí của Tân Mục lại một lần nữa hóa kiếm, mấy nghìn kiếm quang không ngừng nhảy nhót đâm về phía hắn
Thư sinh sởn tóc gáy, trên trán đều là mồ hôi, vừa rồi Tân Mục chỉ dùng một kiếm ép hắn lui lại ngàn dặm, mà bây giờ hơn ngàn thanh kiếm Đề Kiếp, vậy không chỉ đơn giản là bị thương lại có thể phá vỡ được Đề Kiếp như vậy, mà là phải đưa ra tính mạng
Tân Mục tản đi kiếm quang, nói:
- Kiếm mười chín là kiếm pháp nhập đạo, vừa rồi ta thi triển là Liên Hoàn Kiếp trong Đề Kiếp Kiếm, ngoại trừ Liên Hoàn Kiếp ra, còn có hơn mười loại biến hóa khác
Chỉ có điều, tu luyện kiếm mười chín vô cùng khó khăn, nhưng sau khi luyện thành lại có thể lấy kiếm đạo nhập môn
Thư sinh nhấc cần câu lên, cũng nhấc lên luôn cả củ cà rốt đang đánh nhau với Thủy Kỳ Lân, lại treo ở phía trước con lừa, gật đầu nói:
- Kiếm mười chín quả thật khủng khiếp, chỉ là nói đệ nhất thiên hạ trong trăm vạn năm qua, giọng điệu khó tránh khỏi có chút quá lớn
- Ta vì báo thù thay cho một người khiến ta kính phục kính trọng, đã từng sử dụng chiêu kiếm pháp này phá giải áp chế của Cổ Thần, làm cho kẻ thù bị tổn thương nặng nề
Tần Mục liếc mắt nhìn Ngự Thiên Tôn, nói:
- Vị Cổ Thần kia mặc dù chỉ là hình chiếu, nhưng thực lực cũng không thể coi thường được, so thể so sánh với cao thủ Lăng Tiêu, nhưng cũng không trấn áp được Đề Kiếp Kiếm
Ngự Thiên Tôn ngây thơ, cũng không biết người kính trọng tôn trọng hắn nói tới chính là mình
Thư sinh không lưu tâm, cười nói:
- Chỉ là hình chiếu của Cổ Thần mà thôi, có thể có tài cán lớn tới mức nào
Về phần có thể so với cao thủ cảnh giới Lăng Tiêu, vậy lại có chút phóng đại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiếm pháp của ngươi đệ nhất trăm vạn năm vẫn còn có chút không vững
Tân Mục mỉm cười, không có giải thích rõ
Bởi vì nói ra thật sự kinh thế hãi tục, rất khó khiến cho người ngoài tin tưởng, nhưng Ngưu Tam Đa và Khai Hoàng lại biết hẳn tuyệt đối không có nói dối
Bọn họ đi tới nơi hai vị Kiếm Thần cùng Đao Thần là Bạch Cừ Nhi, Lạc Vô Song giao phong, chỉ thấy nơi này là một mảnh Dao Hải, trong Dao Hải còn có một đường kiếm quang giống như dải lụa, đao quang giống như ngọc bích, đứng vững ở trên mặt biển
Gió nhẹ thổi tới, đột nhiên đao quang kiếm ảnh bắn ra, đao pháp và kiếm pháp của hai vị cường giả này vẫn đang tranh đấu không ngừng
Chỉ có điều, Bạch Cừ Nhi và Lạc Vô Song lại không có ở chỗ này
Trên Dao Hải vẫn có rất nhiều Ma Thần của Ma tộc cùng với trong thần chỉ Bán Thần đang dẫn theo rất nhiều thế hệ trẻ tuổi cố gắng đi qua nơi đây, mọi người cẩn thận từng li từng tí, để tránh va chạm vào đao quang kiếm quang do hai người lưu lại
Trên mặt biển, đao kiếm giống như bức tường bao quanh, có lúc rất yên tĩnh, có lúc lại đột nhiên bạo phát, uy lực khủng khiếp
- Lạc Thần Đao cùng Thượng Hoàng Kiếm Thần có thù lớn sinh tử, hai người đã từng đấu qua không biết bao nhiêu lần
Thư sinh cưỡi lừa đi vào Dao Hải, về phía Tần Mục nói:
- Đã từng có một khoảng thời gian, Lạc Vô Song còn truy sát những người còn sót lại của Thượng Hoàng, chính là Thượng Hoàng Kiếm Thần ngăn cản hắn
Đến thời đại Khai Hoàng, bọn họ vẫn còn tranh đấu, chỉ là không cho người ngoài biết
Ngự Thiên Tôn hiếu kỳ nói:
- Như vậy phách thể Thượng Hoàng thì sao
Vì sao phách thể Thượng Hoàng không có xuất hiện lại một lần nữa
Thư sinh lộ ra vẻ mê mang, lắc đầu nói:
- Phách thể Thượng Hoàng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, sau đó đã biến mất, hơn phân nửa là chết ở trong tai kiếp
Người biết về phách thể Thượng Hoàng không nhiều, ta cũng chỉ là nghe nói, có người nói sau đó Sơ tổ Nhân Hoàng cùng Tô Kiếm Thần cũng từng đi tìm di tích thượng cổ, cố gắng tìm được tung tích của phách thể Thượng Hoàng, nhưng cũng không có thu hoạch, chỉ tìm được một tấm bia đá cổ xưa
Nơi này là Dao Trì, trước mặt chắc hẳn là chính là Trảm Thần đài
Vậy cần phải coi chừng..
Trong lòng Tần Mục thoáng động, hỏi:
- Huynh đài biết rất nhiều, như vậy ngươi có biết Thiên Cung hay không, Thiên Đình trong thời đại Thượng Hoàng là hay hay là một

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.