Năm Ấy Mùa Hè, Hoa Sơn Chi Nở

Chương 6: Bạn cùng phòng




Hàn Nặc ở ký túc xá lầu bốn của đại học A, cách cổng trường một quãng khá xa
Bọn họ xuống xe ở cổng chính đại học A, cùng nhau đi bộ, toàn bộ hành lý đều do Lâm Việt mang giúp nàng
Hàn Nặc hơi ái ngại, nàng thì nhẹ tênh, trên người chỉ có một chiếc túi nhỏ
Nhìn lại Lâm Việt, một tay xách một vali, trên lưng còn đeo một chiếc ba lô lớn, trông thế nào cũng giống như đang đi khuân vác
Ôi, dù sao Lâm Việt cũng là thiếu gia danh giá của nhà họ Lâm, hơn nữa còn có vẻ ngoài đẹp trai tuyệt trần, thật là sai lầm quá đi
Nhưng mà Hàn Nặc không tài nào lay chuyển được Lâm Việt, tính tình đại thiếu gia của hắn mà đã lên thì năm con trâu cũng không kéo lại được
Hắn cứ nói giúp phái nữ mang đồ là lẽ đương nhiên, với cả em gái phải nghe lời anh trai
Hàn Nặc chẳng làm gì được hắn
Đến chân ký túc xá, Hàn Nặc mới rũ tay nói: "Hành lý đưa cho ta đi, ta tự mình lên là được rồi
Lâm Việt làm ngơ: "Ngươi biết đường không
"Không phải ngươi nói cho ta số phòng rồi sao
4422
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với cả đây là ký túc xá nữ, một tên con trai như ngươi căn bản đâu có được vào
Lâm Việt vẫn phớt lờ nàng, kéo hành lý một mạch chạy lên lầu
Hàn Nặc cứ thế ngơ ngác nhìn hắn đi vào
Không phải viết "Ký túc xá nữ, nam giới cấm vào" sao
Sao chẳng có ai cản hắn vậy
"Này
Ngươi có đi không đấy
"Ừ
Hàn Nặc vội vàng đi theo
Vừa đi vừa hỏi:
"Anh Lâm Việt, sao không ai cản anh vậy
"Đã bảo là ở trường thì đừng gọi anh Lâm Việt
Ở trường mà gọi hắn anh Lâm Việt thì người ta nghĩ sao chứ
A a a
Hắn không muốn làm anh trai nàng
"Được rồi, vậy anh Lâm Việt, sao không ai cản anh vậy
"Vì anh đẹp trai mà
"À..
"Trêu ngươi đấy
Lâm Việt cười với Hàn Nặc, nụ cười đó mê người đến nỗi mỗi lần nhìn Hàn Nặc đều thấy tim mình như tan chảy
"Thật ra là vì anh đến nhiều lần rồi, dì dưới lầu đều biết anh, biết anh không đến gây chuyện xấu nên không cản anh nữa thôi
Thật sao
Chẳng lẽ không phải vì vẻ ngoài của anh đẹp nên mới cảm thấy anh không phải người xấu à
Hàn Nặc thầm nghĩ trong lòng, nếu là bà dì quản lý ký túc xá, chắc chắn nàng cũng sẽ cho Lâm Việt vào
Thế giới này đúng là quá thiên vị người có ngoại hình
Đến cửa phòng 4422, Lâm Việt hỏi Hàn Nặc: "Ngươi gõ cửa hay là ta gõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Có gì khác nhau à
Lâm Việt cười: "Không khác gì cả
Dứt lời giơ tay lên gõ cửa ba tiếng
Cửa rất nhanh được mở ra, người mở cửa là một cô gái dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, khuôn mặt đáng yêu
Trước khi đến trường, Lâm Việt đã nói với Hàn Nặc, nàng có ba người bạn cùng phòng
Cô gái nhỏ nhắn xinh xắn và đáng yêu tên là Tô Tiểu Bộ, biệt danh Tiểu Bố Đinh, là bạn thân nhất của Hàn Nặc ở đại học
Hàn Nặc nháy mắt, liếc nhìn cô gái vừa mở cửa
Chắc là Tô Tiểu Bộ rồi
Còn hai người nữa, người mập mạp là Trần Thu Dĩnh, tên ở nhà là Dĩnh Dĩnh
Người cao gầy, xinh xắn là La Tiệp
Cô gái đáng yêu nhìn Hàn Nặc một lúc lâu mới nhào tới ôm nàng
"Tiểu Nặc, Tiểu Nặc, đúng là cậu rồi
Tớ còn tưởng cậu sẽ không đến cơ
Vừa nói vừa khóc
Hàn Nặc bị dọa có chút không biết làm sao
Nàng biết đây là bạn thân của nàng, nhưng lại không biết phải đáp lại thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Việt lên tiếng trước:
"Tiểu Bố Đinh này, vẫn là để tụi này vào trong rồi nói đi
Tô Tiểu Bộ lập tức phản ứng, cô vẫn còn đang chặn Tiểu Nặc và Lâm Việt ở ngoài cửa, ngại ngùng cười cười, mở rộng cửa mời bọn họ vào
"Xin lỗi nha, Tiểu Nặc
Lúc trước tớ gọi điện cho cậu thì Lâm Việt nghe máy, nói cậu bị mất trí nhớ
Tớ vốn hơi không tin, nhưng giờ nhìn thế này..
Tiểu Nặc, cậu thật sự không nhớ gì hết à
Hàn Nặc hơi mỉm cười, nhìn Tô Tiểu Bộ nói: "Ừ, không nhớ gì hết
Nên là, xin lỗi cậu
Tô Tiểu Bộ lập tức nắm lấy tay Hàn Nặc: "Không sao, Tiểu Nặc
Dù cậu có nhớ hay không thì cậu vẫn là bạn tốt nhất của tớ
Tớ là Tô Tiểu Bộ, cậu có thể gọi tớ Tiểu Bố Đinh, hoặc cũng có thể gọi tớ Tô..
Chị
"Tô chị
Hàn Nặc tròn mắt nhìn cô gái nhỏ nhắn xinh xắn trước mặt, sao cô ấy có thể là chị của nàng chứ
"Tiểu Bố Đinh đúng là lớn hơn cậu một tuổi, ngay cả tớ còn phải gọi cô ấy là chị đấy
Người vừa lên tiếng là Lâm Việt
"Hả
Hàn Nặc mặt đen lại, thất vọng chu môi lên
Cứ tưởng cô gái đáng yêu như vậy chắc chắn là em gái nhỏ chứ, không ngờ lại là chị
Không vui
Trong lúc nói chuyện, Hàn Nặc âm thầm đánh giá căn phòng
Bốn giường, trên là giường, dưới là bàn, không có gì đặc biệt
Trên bệ cửa sổ có một lọ hoa nhỏ, cắm một bó hoa sơn chi mới hái, nụ hoa đang hé nở
Thảo nào vừa vào đây đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc
Nàng quay đầu nhìn Tô Tiểu Bộ trước mặt: "Bó hoa kia là cậu chuẩn bị cho tớ à
Tô Tiểu Bộ vui vẻ cười: "Đúng vậy đó
Thấy tớ chu đáo không
Hàn Nặc mỉm cười nói lời cảm ơn
Tô Tiểu Bộ tỉ mỉ đánh giá Hàn Nặc một lượt rồi nói rất nghiêm túc: "Hàn Nặc, cậu thay đổi rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.