Lần tập luyện thứ hai của buổi tối thứ ba kết thúc, người phụ trách liền tuyên bố buổi tập luyện hôm nay kết thúc tại đây, ngày mai lại tiếp tục.
Thời gian đã gần chín giờ, Lâm Việt từ trên đài tập đi xuống liền trực tiếp đi về phía chỗ của Hàn Nặc."Đi thôi, ta đưa ngươi về." Lâm Việt nói với Hàn Nặc."Không cần đâu, ta cùng Tiểu Bố Đinh các nàng cùng nhau về là được rồi. Ngươi xem bây giờ đã rất muộn rồi, ký túc xá nữ sinh với ký túc xá nam sinh lại không cùng hướng, ngươi đưa ta về trước, còn phải vòng đường về phòng ngủ của mình, phiền phức lắm!"
Thực ra những lời này Hàn Nặc đã muốn nói với Lâm Việt từ lâu rồi, nàng vẫn luôn cảm thấy quan hệ hiện tại giữa nàng và Lâm Việt có chút khó hiểu, không phải là bạn trai bạn gái, nhưng mỗi ngày đều ở cùng nhau, rốt cuộc thì là gì chứ!
Khi chưa xác định được lòng mình, nàng thật sự không muốn để Lâm Việt cố gắng nhiều như vậy!
Nếu như sau này người mình thích không phải Lâm Việt thì sao? Chẳng phải những nỗ lực của Lâm Việt bây giờ đều là vô ích sao! Nàng không đền nổi!
Ánh mắt Lâm Việt tối sầm lại, trong lòng lại có chút rối bời. Đối diện với lời từ chối khéo léo của Hàn Nặc, hắn lại có chút không biết làm sao! Hắn và Tiểu Nặc cùng nhau lớn lên, Tiểu Nặc chưa từng từ chối hắn bao giờ.
Dù khi Tiểu Nặc vừa mất trí nhớ, hắn cũng đã từng cân nhắc đến khả năng này, nhưng khi khả năng này thật sự xảy ra, hắn vẫn không biết nên làm gì.
Trong khoảnh khắc Lâm Việt và Hàn Nặc đều ngẩn người tại chỗ, không khí trở nên có chút xấu hổ!
Đứng một bên, Tô Tiểu Bộ lúc này cũng cảm thấy bầu không khí giữa Lâm Việt và Hàn Nặc có chút vi diệu. Từ khi Hàn Nặc mất trí nhớ trở về, Tô Tiểu Bộ vẫn cảm thấy tình cảm của Hàn Nặc với Lâm Việt không giống như trước. Nhưng Hàn Nặc không nói với nàng, nàng cũng không dám hỏi. Chẳng qua là theo suy đoán của mình, cho rằng đây cũng chỉ là do Tiểu Nặc tạm thời mất trí nhớ mà thôi, người mất ký ức, sao có thể giống hệt như trước được.
Tô Tiểu Bộ kéo tay Trần Thu Dĩnh: "Dĩnh Dĩnh, không phải cậu nói muốn đi ăn đồ nướng ngoài trường sao? Chúng ta đi luôn bây giờ đi! À mà Tiểu Nặc, tớ và Dĩnh Dĩnh vẫn chưa muốn về phòng ngủ, hay là cậu về chung với Lâm Việt đi!"
Lâm Việt cảm kích nhìn Tô Tiểu Bộ một cái.
Nhưng không ngờ Hàn Nặc lại lập tức mắt sáng rực lên nói: "Mấy cậu đi ăn nướng mà không rủ tớ theo à?"
Tô Tiểu Bộ: "..."
Tô Tiểu Bộ nghĩ thầm, Lâm đại soái ca, lần này tớ cũng không giúp được cậu rồi.
Lâm Việt đành phải cười cười nói với Hàn Nặc: "Vậy cũng được, cậu cứ cùng Tiểu Bố Đinh đi ăn nướng đi! Vừa hay ta còn quyển sách muốn xem, ta tự mình về phòng ngủ thôi! Các cậu cũng đừng ăn khuya quá, về phòng ngủ sớm một chút, nhớ nhắn tin cho ta."
Hàn Nặc "Vâng" một tiếng rồi cả bọn mới cùng nhau hướng về cửa trung tâm hoạt động đi ra.
Chờ Hàn Nặc và Lâm Việt đều đi rồi, Lý Tâm Nghi mới đứng lên từ chỗ ngồi.
Vừa rồi cảnh Hàn Nặc và Lâm Việt tạm biệt, nàng đều thấy hết.
Quả nhiên đúng như nàng đoán, sau khi Hàn Nặc mất trí nhớ, dường như tình cảm với Lâm Việt không còn như trước. Nàng nhếch khóe môi cười nhạt, quay người xách túi của mình, chậm rãi đi về phía cửa ra vào.
Nghiêm Du Thành đi phía sau nàng, cũng thấy hết biểu cảm trên mặt nàng, nhưng hắn không nói gì.
Ra khỏi trường, Tô Tiểu Bộ liền dẫn Hàn Nặc đi về phía chợ đêm.
Chợ đêm là một nét đặc sắc của hầu hết các trường đại học, cơ hồ mỗi trường đại học đều có một cái. Đồ đạc vừa rẻ lại ngon, hơn nữa lại nhiều chủng loại, rất được các bạn học sinh yêu thích.
