Năm Ấy Mùa Hè, Hoa Sơn Chi Nở

Chương 8: Ngươi có phải hay không không thể ăn cay




Nồi lẩu ăn đến thật vui vẻ, người nói nhiều bình thường như Trần Thu Dĩnh cũng hướng Hàn Nặc kể rất nhiều chuyện thú vị trước kia các nàng cùng nhau trải qua
Hàn Nặc vừa ăn vừa nghe, cảm giác khoảng cách giữa mình và bạn cùng phòng càng lúc càng gần
Trong thoáng chốc, nhìn thấy một bàn tay thon dài từ trước mặt mình lấy một tờ giấy ăn, thoáng vụt qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn Nặc có chút kỳ lạ, chuyện gì vậy, sao cảm giác Lâm Việt ca ca cứ cầm giấy ăn hoài vậy
Nàng đặt đồ ăn trong tay xuống, hiếu kỳ quay đầu nhìn một cái
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn nàng giật mình một phen
Lâm Việt ca ca sao mặt mũi đầy mồ hôi thế kia
"Ngươi..
ngươi làm sao vậy
Hàn Nặc lo lắng hỏi
Lâm Việt lau mồ hôi trên trán, lại uống một ngụm nước trà trước mặt, mới đáp: "Không có gì, hơi cay thôi
Cay
Cay sao còn ăn nhiều vậy
Hàn Nặc liếc nhìn đĩa dầu trước mặt Lâm Việt, vừa nãy vì cảm ơn Lâm Việt giúp nàng thu dọn phòng ngủ, nên Hàn Nặc chủ động muốn gắp thức ăn cho hắn, Lâm Việt vui vẻ nhận lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn Nặc gắp gì cho hắn, hắn liền ăn cái đó
Bây giờ xem ra hẳn là đều ăn sạch rồi
Hàn Nặc lại hỏi một lần: "Ngươi thật không sao chứ
Nhìn mồ hôi trên trán Lâm Việt tuôn ra như thác, Hàn Nặc có chút lo lắng
Trong trí nhớ ngắn ngủi của nàng, Lâm Việt ca ca như là vạn năng, không gì là không thể
Nhưng bây giờ..
Lâm Việt đột nhiên đứng lên, xin lỗi các nàng: "Ta đi vào nhà vệ sinh
Nói xong cũng đứng lên đi mất
Đợi đến khi Lâm Việt đi xa, Tô Tiểu Bộ mới quay sang nói với Hàn Nặc: "Ngươi không biết Lâm Việt nhà ngươi không ăn được cay à
Hàn Nặc kinh ngạc nhìn Tô Tiểu Bộ
Cái gì
Lâm Việt ca ca không ăn được cay
Sao nàng không biết
À, là do nàng căn bản không để ý tới mà thôi
Mỗi lần ăn cơm trên bàn đều có đồ ăn cay và không cay, Lâm Việt chưa từng nói với Hàn Nặc là hắn không ăn cay, Hàn Nặc cũng căn bản không để ý
"Lâm Việt hễ ăn cay là sẽ tiêu chảy
La Tiệp thêm vào một câu
Tim Hàn Nặc đột nhiên như bị dao đâm, không đúng, là hai nhát
Nàng đứng lên liền chạy về phía nhà vệ sinh
Dù hiện tại nàng không thể xem Lâm Việt là bạn trai nữa, nhưng Lâm Việt vẫn là người ca ca thân thiết nhất của nàng mà
Sao hắn không nói cho nàng
Vì sao rõ ràng không ăn được cay vẫn còn cố ăn
Thật là một thằng ngốc
Thằng ngốc
Thằng ngốc
Hàn Nặc vừa mắng thầm trong lòng, vừa chạy tới cửa nhà vệ sinh
Lâm Việt vừa ra khỏi cửa nhà vệ sinh liền thấy Hàn Nặc đang lau nước mắt, nhìn hắn với vẻ đáng thương
"Tiểu Nặc, ngươi đây là..
làm sao vậy
Sao đang ăn lẩu vui vẻ, lại chạy đến đây khóc rồi
"Có phải ngươi không ăn được cay không
Hàn Nặc ngấn nước mắt nhìn Lâm Việt
Tim Lâm Việt đột nhiên mềm nhũn, lại có chút cảm động
Tiểu Nặc của hắn vẫn là Tiểu Nặc trước kia, sẽ lo lắng cho hắn, sẽ vì hắn mà khóc
Hắn dang tay ôm Hàn Nặc vào lòng
"Không sao mà
Thật ra hắn còn muốn nói, ta thật vui
Nhưng nghĩ một chút vẫn là giữ trong lòng, hắn không muốn gây gánh nặng cho Tiểu Nặc
Chỉ cần biết Tiểu Nặc quan tâm hắn như vậy là đủ rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ nhỏ đến lớn, Tiểu Nặc đều thích ăn cay, coi cay như mạng
Thế nhưng Lâm Việt lại hoàn toàn không ăn được cay, ăn một chút là tiêu chảy, kéo cả ngày
Vì chiều theo khẩu vị của Tiểu Nặc, Lâm Việt đã từng thử vô số lần
Hắn cảm thấy khẩu vị là do thói quen mà thành, dạ dày cũng là do thói quen mà nuôi, có lẽ ăn chút ớt thường xuyên, dạ dày sẽ từ từ quen, vậy hắn cũng sẽ không bị tiêu chảy
Nhưng cuối cùng những lần thử đó đều thất bại
Hắn vẫn không thể ăn cay
Sau đó, Tiểu Nặc liền ra lệnh cấm, bảo hắn sau này không được ăn cay
Nàng nói ngươi không ăn được cay cũng không sao, vì nàng có thể ăn cùng hắn đồ không cay mà
Tiểu Nặc còn nói, hai người yêu nhau không thể chỉ một người vì người kia mà thay đổi, còn người kia thì không làm gì
Yêu nhau thật sự là phải thay đổi vì nhau, bao dung nhau
Nhưng bây giờ Tiểu Nặc đã mất trí nhớ, cho nên chỉ có thể mình hắn bao dung nàng
Lúc Tiểu Nặc không chút do dự chọn nồi cay, hắn không muốn làm nàng mất hứng, nên nghĩ lát nữa sẽ ăn ít một chút là được rồi
Nhưng không ngờ Tiểu Nặc lại chủ động gắp thức ăn cho hắn, ý tốt của Tiểu Nặc hắn đương nhiên không thể cự tuyệt, cho nên nghiến răng ăn hết
Lâm Việt lau sạch nước mắt nơi khóe mắt Hàn Nặc, nắm tay nàng cùng trở về bàn ăn
Trên bàn, ba người đang hóng hớt chờ hai người họ trở lại
Vừa ngồi xuống, Trần Thu Dĩnh đã không nhịn được trêu Hàn Nặc
"Hàn Nặc, sao ngươi mất trí nhớ lại thành cô bé mít ướt thế này, tiểu thư kiêu căng lúc trước của chúng ta đâu rồi
Hàn Nặc bị cô nàng nói vậy, càng thêm xấu hổ đến không ngẩng đầu lên được
"Người ta Tiểu Nặc lo cho Việt ca ca của nàng thôi, mấy người không có bạn trai như các người sao mà hiểu
La Tiệp giúp Tiểu Nặc phản pháo
"Độc thân cẩu sao phải tổn thương nhau làm gì
"..
Hàn Nặc nhìn các nàng tranh nhau trêu chọc, một chữ cũng không dám đáp lại
Nếu nàng nói cho các nàng biết là mình đã chia tay với Lâm Việt, có lẽ các nàng sẽ muốn giết nàng mất
Vẫn là không nên nói cho các nàng biết thì hơn
Bữa ăn kéo dài rất lâu, trong thời gian này Lâm Việt lại đi nhà vệ sinh thêm hai lần
Hàn Nặc trong lòng thực áy náy, cảm thấy có lỗi với Lâm Việt
Rõ ràng mất trí nhớ là nàng, nhưng người chịu tổn thương lại luôn là Lâm Việt
Thượng đế ơi, làm nàng nhanh thích Lâm Việt ca ca đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.