Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Năm Ấy Mùa Hè, Hoa Sơn Chi Nở

Chương 98: Ngươi muốn làm cái gì?




Ở phía sau đài chờ đợi hơn nửa giờ trôi qua, cuối cùng đến lượt Hàn Nặc bọn họ ra sân.

Hàn Nặc thở phào một cái, cuối cùng cũng bắt đầu rồi, đợi đến buổi biểu diễn kết thúc, nàng rốt cuộc có thể nghỉ ngơi cho khỏe.

Vở kịch này là tiêu điểm của đêm nay, rất nhiều bạn học vẫn luôn túc trực ở đây, chỉ vì muốn thấy phong thái của hai vị nam thần trường. Lúc người dẫn chương trình xướng tên của bọn hắn, tiếng hoan hô dưới đài vang lên không ngớt.

Hàn Nặc không khỏi hoài nghi, đây có phải vừa mới là đám người này không? Sao lại cảm thấy trong nháy mắt đông thêm nhiều người vậy. Không biết vì sao, Hàn Nặc đột nhiên cảm thấy có chút căng thẳng.

Có lẽ rốt cuộc cảm nhận được áp lực của đám đông rồi. Lần đầu tiên đứng trước nhiều người như vậy để biểu diễn, hơn nữa đối tượng vẫn là Nghiêm Du Thành, lòng bàn tay Hàn Nặc đột nhiên nổi lên một lớp mồ hôi.

Lâm Việt cũng cảm thấy Hàn Nặc căng thẳng, đi đến bên cạnh nàng, nắm chặt tay nàng: "Đừng căng thẳng, cứ biểu diễn như thường ngày là được. Hãy xem mọi người ở dưới đài là bối cảnh, tiếng của bọn họ cứ coi như nhạc nền, như vậy sẽ không căng thẳng."

Hàn Nặc khẽ gật đầu, nở nụ cười nhạt với Lâm Việt, sau đó cùng Nghiêm Du Thành cùng nhau bước lên sân khấu.

Màn thứ nhất của « hắn cùng hắn » là nàng cùng Nghiêm Du Thành diễn chung. Khán giả dưới đài thấy bọn họ đi ra, reo hò càng lớn hơn, có tiếng reo, cũng có tiếng huýt sáo. Hàn Nặc nhìn Nghiêm Du Thành một cái, lại thấy hắn vô cùng tỉnh táo.

Cái Nghiêm Du Thành này, lần nào cũng khiến người ta khó hiểu. Mặc kệ lúc nào, vẻ mặt của hắn cơ hồ đều giống nhau, Hàn Nặc thật sự rất bội phục hắn.

Tuy rằng căng thẳng, nhưng lúc nhạc mở màn vang lên, tim Hàn Nặc thoáng cái bình tĩnh lại, rất nhanh nhập vai.

Anh Lâm Việt nói đúng, chỉ cần coi những người ở dưới đài như không tồn tại, vậy thì mọi chuyện đều ổn.

Kịch bản diễn ra rất thuận lợi, khán giả dưới đài ngoại trừ ban đầu reo hò, sau đó dần dần im lặng, đều rất chăm chú quan sát màn biểu diễn.

Màn cuối cùng là Hàn Nặc và Nghiêm Du Thành có cái kết hạnh phúc. Trần Hi cuối cùng cũng hiểu cho tình yêu của Hạ Dĩ Giai và Mộc Thành, kết thúc vở kịch bằng một cái ôm giữa Hạ Dĩ Giai và Mộc Thành.

Hàn Nặc mỉm cười nhìn Nghiêm Du Thành bước về phía nàng, cái ôm này bọn họ đã tập luyện vô số lần. Ban đầu Hàn Nặc còn hơi căng thẳng, hơn nữa sợ Lâm Việt sẽ vì thế mà tức giận, nên mỗi lần Nghiêm Du Thành ôm nàng nàng đều có chút kháng cự, nhưng sau hai tuần tập luyện, bọn họ đã có thể tự nhiên thực hiện cái ôm này.

Nghiêm Du Thành đi đến trước mặt Hàn Nặc, nhìn nàng chăm chú. Hàn Nặc vẫn mỉm cười nhìn Nghiêm Du Thành, ừ, đợi thêm hai giây nữa thôi, chỉ cần Nghiêm Du Thành nhẹ nhàng ôm một cái, bọn họ có thể cúi chào kết thúc, nàng có thể vui vẻ đi tìm Tiểu Bố Đinh bọn họ xem pháo hoa.

Nhưng Nghiêm Du Thành nhìn Hàn Nặc rất lâu, lại chậm chạp không động tác. Hàn Nặc không ngừng nháy mắt với hắn, ngươi mau ôm đi chứ! Ta còn chờ chào cảm ơn nữa đó! Cái Nghiêm Du Thành này rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Chẳng lẽ còn muốn nhân lúc cuối bày tỏ tình cảm với nàng sao?

Xin nhờ! Vừa nãy không phải đã bày tỏ rồi sao?

Nghiêm Du Thành nhìn Hàn Nặc một lúc, đột nhiên đưa hai tay ôm lấy eo nàng. Toàn thân Hàn Nặc cứng đờ, không phải chỉ là ôm thôi sao? Chẳng lẽ Nghiêm Du Thành lại nghĩ ra kiểu ôm mới à?

Còn chưa kịp nghĩ ra đáp án, mặt Nghiêm Du Thành lại từ từ nhích lại gần nàng, sau đó một nụ hôn nhẹ rơi lên môi Hàn Nặc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.