Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 52: Thiếu niên kiệt ngạo




Bọn họ nói xong, thầy Hóa vừa ngẩng đầu, phát hiện Tô Yên đang thành thành thật thật ngồi trên ghế, nhìn bọn họ
Dọa thầy Hóa giật mình, sau đó dở khóc dở cười, “Tô Yên không giải được
Không sao, bỏ bài đấy, chờ làm xong thầy sẽ phân tích cho em.”

Tô Yên đứng dậy, giọng nói mềm mại, “Thưa thầy, em làm xong rồi.”

Cô vừa nói xong, Nguyên Hân Lâm và thầy Hóa đều kinh ngạc
Phản ứng đầu tên của Nguyên Hân Lâm là không thể nào
Sau đó, nhớ đến trình độ của Tô Yên, cũng hiểu ra
Đề này đối với người chưa từng được làm đề như Tô Yên mà nói, thật sự là quá khó
Phỏng chừng Tô Yên không biết làm bài nào
Nguyên Hân Lâm nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của cô, trong lòng mềm mại, nhịn không được lên tiếng an ủi, “Không sao, cậu đã rất giỏi
Chăm chỉ luyện tập, về sau sẽ tốt.”

Tô Yên liếm khóe môi, không trả lời cậu ta
Phản ứng hoàn toàn khác với Nguyên Hân Lâm là thầy Hóa
Sau khi kinh ngạc, trong mắt hiện lên ánh sáng, lập tức nhớ tới Tô Yên chỉ mất 10 phút để làm bài thi hôm trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một ý tưởng không thể tưởng tượng xuất hiện
“Lấy lại đây thầy nhìn xem!”

Khi nói chuyện còn hơi kích động
Tô Yên đưa bài thi trong tay qua
Thấy Hóa nhìn bài làm của cô từ đầu tới cuối
Một bàn tay khác, cầm đáp án của bài thi này đối chiếu với bài làm của Tô Yên
Càng xem, tay càng run
Cuối cùng thầy ngẩng đầu, không thể tưởng tượng, “Tự em làm?”

Tô Yên chớp chớp mắt, “Vâng.”

Đại khái là quá kích động, thế cho nên hỏi một câu không có ý nghĩa như vậy
Sau đó, thầy Hóa chỉ vào hai bài cuối cùng, “Hai bài này, tại sao chỉ viết công thức cuối cùng, không viết quá trình?”

Tô Yên nghĩ nghĩ, giọng nói mềm mại, “Quá trình có hơi nhiều.”

Cô chưa kịp nói, trong đầu tính toán còn nhanh hơn viết ra
Thầy Hóa vội vàng kéo Tô Yên kéo trước mặt mình, “Tới đây, viết cho thầy xem xem.”

Tô Yên gật gật đầu
Viết mấy bước tính toán quan trọng bên cạnh
Chờ đến khi cô viết xong, Nguyên Hân Lâm đứng bên cạnh đã cứng cả người
Không thể tin tưởng, càng nhiều
Cậu ta với Tô Yên, xem như hiểu biết
Tại sao từ trước tới nay không biết, cô học giỏi Hóa như vậy
Khi Tô Yên viết xong, thầy Hóa cũng lười đối chiếu, trực tiếp kích động cầm lấy tay Tô Yên
“Em, em có đồng ý tham gia cuộc thi học sinh giỏi Hóa quốc gia tháng sau không?”

Tô Yên chớp chớp mắt, duỗi tay, đẩy tay thầy Hóa ra, không dấu vết duy trì khoảng cách
Cô không thích người khác đột nhiên tới gần
Bất quá lúc này thầy Hóa chỉ để ý cô có đồng ý không, còn những việc nhỏ không đáng kể, nào rảnh để chú ý
Nửa ngày sau, cô lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, “Được ạ.”

Vừa nghe thấy cô đồng ý, sắc mặt thầy Hóa đột nhiên tỏa sáng
Nhìn qua giống như trẻ thêm vài tuổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thiên tài như Tô Yên, lần này giải nhất còn có thể chạy trốn??
Hai người đi ra văn phòng giáo viên
Nguyên Hân Lâm khắc chế nỗi lòng của mình, lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ, “Từ trước tới nay tớ không biết, cậu lại giỏi Hóa như vậy.”

Tô Yên nâng mắt, chớp chớp con ngươi, “Bình thường.”

Cô không cảm thấy có cái gì, ngoại trừ..
vừa nãy làm bài đầu có hơi đau
Vừa nghĩ vừa móc một cái kẹo sữa dâu từ trong túi ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bóc vỏ, cho vào miệng
Vị dâu tây sữa bò tràn ngập trong khoang miệng..
Ư Ư: Khương Nhiên tặng cho Yên tỷ món quà gì nào???😆

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.