Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nam Phụ Không Được Phá Hỏng Cốt Truyện

Chương 56: Chương 56




Chung Tình khẽ nhíu đuôi lông mày: “Tam tiểu thư, xin tự trọng.” “Ngươi gian lận.” Tang Diêu tròn xoe đôi mắt hạnh, lời lẽ chính đáng, “Ngươi mê hoặc Diệp tỷ tỷ, đây là làm trái quy tắc.” “Ta cũng không sử dụng nhiếp hồn thuật.” “Ngươi kích thích nàng.” “Nếu như ngươi nguyện ý, ngươi cũng có thể.” Tang Diêu ấp úng nửa ngày, buông tay ra: “Ta mới không có hèn hạ như ngươi.” Chung Tình cười một tiếng: “Tam tiểu thư cũng đã nhìn ra, Tam tiểu thư sắp thua.” “Kết quả chưa có kết luận, hiện tại nói còn quá sớm, hai người bọn họ rõ ràng rất ân ái.” Tang Diêu giãy giụa trong tuyệt vọng.“Lấy yêu làm tên, áp chế thiên tính của một người, đây chính là “Hạnh phúc” trong miệng Tam tiểu thư?” Chung Tình vén mái tóc lòa xòa trên trán, lộ ra đôi mắt đạm mạc, “Ta quên, các ngươi Vi Sinh thế gia đi ra, từ trước đến nay đều như thế duy ngã độc tôn.” Tang Diêu không muốn cùng hắn xoay quanh mãi trong chuyện “Vi Sinh thế gia rốt cuộc thế nào”, nàng đổi chủ đề, hồ nghi nói: “Tối hôm qua ngươi vì sao làm bộ bị phù chú của ta chế ngự?” “Không có gì, chỉ là muốn cùng Tam tiểu thư chơi một trò chơi.” Lừa người, hắn chơi những trò vặt này, chính là muốn thăm dò tâm tư thật sự của Tang Diêu đối với hắn.

Người này bản tính đa nghi, chưa bao giờ tin tưởng Tang Diêu có lòng tốt với hắn.

Thật vậy, sự thật cũng là như thế.

Tang Diêu bị chơi xỏ một trận, cũng không tức giận, chỉ cảm thấy không ăn hết bát mì kia có chút đáng tiếc.

Chung Tình nói đúng, trận cá cược này với hắn, thế bại của Tang Diêu đã lộ rõ.

Mất đi bản thân Diệp Lăng Ca, căn bản chưa nói tới cái gì hạnh phúc.

Tình cảm của nàng cùng Vi Sinh Giác, tại trước những quy tắc vô nhân tính của Vi Sinh thế gia, không đáng nhắc tới.

Vốn dĩ có đôi có cặp, còn có tình yêu ngọt ngào, thời gian lâu dần, những ngọt ngào này bị những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống bào mòn đến không còn chút nào.

Tang Diêu cùng Chung Tình vừa bước ra khỏi bóng cây, bóng tối chồng chất như dâng lên, ăn mòn tòa nhà lớn của Vi Sinh thế gia, những chiếc đèn lồng lần lượt sáng lên tạo thành một Hỏa Long thật dài, soi sáng ra khuôn mặt u ám của Chung Tình.

Hai người vô cùng ăn ý liếc nhìn nhau.

Thời gian lại gia tốc.

Lần này lại biến thành cái dạng gì?

Tang Diêu cùng Chung Tình trước tiên đi tìm Diệp Lăng Ca.

Diệp Lăng Ca bị Vi Sinh phu nhân phạt quỳ gối từ đường.

Đây là năm thứ năm Diệp Lăng Ca cùng Vi Sinh Giác sau khi cưới.

Diệp Lăng Ca năm năm không có mang thai, Vi Sinh phu nhân định cho Vi Sinh Giác nạp thiếp, bị hai người phản đối.

Vi Sinh phu nhân ngoài mặt không nói gì, lén lút mượn cớ nhiệm vụ trừ yêu, phái Vi Sinh Giác đi, tạo áp lực cho Diệp Lăng Ca, muốn ép Diệp Lăng Ca chủ động vì Vi Sinh Giác nạp thiếp.

Diệp Lăng Ca tự nhiên là không chịu khuất phục.

Vi Sinh phu nhân phạt nàng quỳ gối nơi đây, hướng các tổ tông Vi Sinh thế gia thỉnh tội.

Tang Diêu ngăn lại Chung Tình đang nổi giận đùng đùng: “Ta đi tìm Vi Sinh phu nhân.” Tìm Vi Sinh phu nhân không dùng, đầu nguồn ở chỗ Diệp Lăng Ca gả vào nhà Vi Sinh, chính là một lựa chọn sai lầm.

Tang Diêu rất không muốn thừa nhận, nhưng không thể không thừa nhận, là nàng sai.

Nàng lúc trước đọc sách, cho rằng Diệp Lăng Ca cùng Vi Sinh Giác mỗi người một ngả, quy tội tại Chung Tình cùng Vi Sinh Dao, Lý Anh Đào, Vũ Thừa Phong và một đám phối hợp diễn nối tiếp nhau hung hăng càn quấy, lại quên rằng chính thứ cản trở bọn họ, còn có thể là Vi Sinh thế gia.

Tâm lý quật cường cùng kiêu ngạo của Diệp Lăng Ca, mới là kẻ đầu têu thật sự trong trận tình duyên ngược luyến sâu sắc này.

Bởi vậy có thể thấy được, tâm ma của Diệp Lăng Ca không phải Vi Sinh Giác, là Vi Sinh thế gia.

Để kiểm chứng phỏng đoán của mình, Tang Diêu đi ra sân nhỏ của Vi Sinh phu nhân sau, triệu hồi ra linh điểu của mình, để nó đem chuyện Vi Sinh Giác trừ yêu tiết lộ ra ngoài.

Chỉ cần giết chết Vi Sinh Giác, liền biết Tang Diêu đoán có đúng hay không.

Nhiệm vụ trừ yêu lần này của Vi Sinh Giác là bí mật tiến hành, Tang Diêu sớm tiết lộ hành tung của hắn, dẫn đến Vi Sinh Giác tại trong núi lớn bị mấy đại yêu liên thủ chặn giết.

Tang Diêu phục ở bụi gai sau, trong tay giương cung tiễn.

Có lỗi với, Vi Sinh Giác, ngươi chỉ là huyễn tượng do tâm ma của Diệp Lăng Ca sinh ra, đừng trách ta không nhân nghĩa.

Nàng cố gắng tự mình trấn an, nắm chặt dây cung, mũi tên trên dây chậm chạp không bắn ra.

Làm chuyện ám sát này, quá mức ám muội, nếu thất thủ, nơi Vi Sinh Giác càng không tốt giải thích.

Có thể Vi Sinh Giác không chết, ác mộng của Diệp Lăng Ca sẽ không kết thúc.

Tang Diêu cắn răng, đang muốn bắn mũi tên ra thì một bàn tay gầy gò hữu lực, nắm chặt tay nàng.

Tang Diêu giật mình, ngoảnh đầu đối mặt với ánh mắt đầy ẩn ý của Chung Tình.“Ngươi tại sao lại ở chỗ này?” “Tam tiểu thư không cho phép ta gian lận, chính mình lại tại nơi này gian lận, là đạo lý gì?” Thiếu niên ngữ khí phong khinh vân đạm, không nghe ra nửa điểm nộ khí.“Ta đang thay Diệp tỷ tỷ xuất khí.” Tang Diêu lẽ thẳng khí hùng, “Ngươi không cảm thấy Vi Sinh Giác quá khinh người sao?

Nếu là hắn có thể xử lý tốt quan hệ mẹ chồng nàng dâu, làm sao đến mức Diệp tỷ tỷ bị ác bà bà khi dễ như vậy.” Tang Diêu muốn thua trận cá cược, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tức giận đến muốn đánh chết cái tên Vi Sinh Giác vô dụng này.

Chung Tình cười cười, ý cười lại không đạt đáy mắt.

Tang Diêu nói: “Tốt thôi, ta muốn đánh vỡ huyễn cảnh, kết thúc ngươi và ta cá cược.” “Nói như vậy, Tam tiểu thư nhận thua?” “Ta không nhận.” Tang Diêu ngang cổ lên, còn mang theo điểm mập mạp của khuôn mặt bánh bao phình ra, “Chúng ta cá cược là Diệp tỷ tỷ gả cho ca ca ta có thể hay không hạnh phúc, Vi Sinh Giác ở đây là do Diệp tỷ tỷ tưởng tượng ra, quá mức phiến diện, căn bản không phải Vi Sinh Giác chân chính.” “Tam tiểu thư, chơi xấu cũng không phải là một hành vi tốt.” Chung Tình hiển nhiên không tiếp nhận lời biện hộ của Tang Diêu.“Ta không có chơi xấu, ta chỉ là muốn tiếp tục cùng ngươi cá cược.” Tang Diêu trực tiếp nhìn chằm chằm hai mắt Chung Tình, “Chung thiếu Hiệp, ngươi là sợ sao?

Hay là nói, ngươi thích sư tỷ của ngươi, sợ nàng bị ca ca ta cướp đi?” “Ngươi đang nói bậy bạ gì đó.” “Ngươi đưa Diệp tỷ tỷ lược.” “Tam tiểu thư không phải không biết, lược còn có ý nghĩa mong ước đối phương khỏe mạnh trường thọ sao?” Chung Tình ẩn ẩn khóe miệng cong lên, khóe mắt đuôi lông mày phất qua gió xuân, “Tam tiểu thư để ý như vậy, là đang ghen phải không?” “Ghen ngươi, nằm mơ đi thôi.” Tang Diêu hướng hắn lật một cái đại bạch nhãn, gương mặt lại đỏ rực, giống như dát lên một tầng son phấn, hai mắt rủ xuống, tránh né ánh mắt của hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.