Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nam Phụ Không Được Phá Hỏng Cốt Truyện

Chương 62: Chương 62




“Chung thiếu hiệp?” “Trà Trà?” Ngay cả ba tiếng gọi, thiếu niên nhắm mắt nằm trên giường vẫn từ đầu đến cuối không hề phản ứng. Tang Diêu hai ba bước vượt đến trước giường, kinh giác Chung Tình đã ngất đi. Nàng duỗi ngón tay dò xét trên gương mặt hắn, tiếp xúc da thịt nóng hổi như lửa thiêu.“Nóng quá! Sao lại sốt cao đến vậy?” Chung Tình vẫn đặt tay lên ngực, khẽ nhíu mi tâm, ẩn chứa nỗi thống khổ sâu sắc. Tim Tang Diêu đập loạn, khép cửa phòng lại, ngồi xuống mép giường, nâng tay hắn lên, xé mở vạt áo.

Trên lồng ngực thiếu niên trải rộng tơ máu, những tơ máu kia xiêu xiêu vẹo vẹo, dữ tợn quấn lấy nhau, hệt như từng vết thương, cắt xé thân thể hắn thành vô số mảnh vụn. Mà nơi phát ra tơ máu, chính là trái tim của Chung Tình.

Tang Diêu hít vào một ngụm khí lạnh: “Đây là?” – Đây là phong ấn mà Thanh La công chúa đã lưu lại trong cơ thể hắn đang vỡ tan.

Từ khi Chung Tình sinh ra, hắn đã bị gia chủ Vi Sinh thế gia là Vi Sinh Dực cưỡng ép cho ăn nội đan của yêu quái. Để ngăn hắn bạo thể mà chết, Thanh La công chúa đã hao hết tu vi, phong ấn toàn bộ yêu lực vào trái tim hắn. Một khi phong ấn vỡ tan, mà lúc này thân thể hắn lại không gánh chịu nổi nhiều lực lượng như vậy, sẽ trực tiếp nổ tung.

Trong nguyên thư, việc Chung Tình bị Diệp Lăng Ca bỏ rơi và từ đó hắc hóa, chính là trong tình huống này. Thiếu niên trải qua nỗi thống khổ phấn thân toái cốt, chết tại trong mộ Thọ Vương, nhưng hạt giống còn lưu lại đã mọc rễ nảy mầm, khởi tử hoàn sinh trong vực sâu đen tối, trở thành tà vật kinh khủng nhất trên đời này.

Tang Diêu tuyệt không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Nàng thu tay về, trong miệng mặc niệm hồi xuân chú, lấy việc đốt cháy nguyên khí của bản thân làm đại giá, trị liệu nội thương cho Chung Tình. Nàng không cách nào chữa trị phong ấn của Thanh La công chúa, chỉ mong chữa tốt cho Chung Tình, để hắn có thể tự mình tu bổ lại phong ấn. Dù sao, ngay lúc này, Chung Tình còn không muốn bại lộ sự thật rằng mình là quái vật trốn từ nhà Vi Sinh ra.

Hồi xuân chú loại chú ngữ này rất ít người chủ động tu luyện, chỉ có kẻ ngốc như Vi Sinh Dao mới vì Vi Sinh Giác mà đi luyện. Nàng là hậu nhân linh nữ, trong huyết mạch chảy xuôi dòng máu đó, có nghĩa là nàng là người thích hợp nhất để tu luyện loại chú thuật này.

Sử dụng hồi xuân chú, cứu sống Chung Tình, đối với Tang Diêu mà nói là việc dễ như trở bàn tay.

Sinh cơ liên tục không ngừng tuôn ra từ cơ thể Tang Diêu, được chú ngữ nạp vào thể nội Chung Tình. Sắc mặt Tang Diêu càng ngày càng trắng bệch, còn thiếu niên nằm trên giường thì sắc mặt dần dần tốt hơn, có huyết sắc.

Tang Diêu chỉ cảm thấy hô hấp càng ngày càng khó khăn, cả người phảng phất bị cái gì rút sạch, cổ tay nàng run rẩy không ngừng, trước mắt bao phủ hết lớp này đến lớp khác tối tăm. Cuối cùng, nàng không chịu nổi, ngất đi.

Cũng không lâu sau, Chung Tình mơ màng tỉnh lại, nỗi thống khổ ngũ tạng lục phủ như bị đốt cháy giờ chỉ còn dư vị kéo dài, không còn chút nào khí thế gào thét.

Hắn kinh ngạc quay đầu nhìn về phía bên cạnh. Tang Diêu nằm gục bên mép giường hắn, hai mắt nhắm thật chặt, mặt trắng bệch như sáp, không biết sống chết ra sao.

Là hồi xuân chú.

Đây là lần đầu tiên Chung Tình được hồi xuân chú trị liệu, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra Tang Diêu đang sử dụng hồi xuân chú. Có thể trong thời gian ngắn chữa lành nội thương cho hắn, chỉ có hồi xuân chú của Tang Diêu.

Sử dụng hồi xuân chú, đại biểu cho nàng đã chuyển toàn bộ tổn thương hắn gánh chịu sang chính mình.

Không phải thương tổn nào cũng có thể dùng hồi xuân chú. Loại chú thuật này hy sinh chính bản thân mình, nếu sơ suất một chút, người thi chú sẽ bị phản phệ, từ đó mất đi tính mạng. Ví như vết thương lần này của Chung Tình, đủ để Tang Diêu mất đi tính mạng.

Chung Tình vươn tay, hai ngón tay đặt lên gáy Tang Diêu, nơi đó có chút nhịp đập, còn có hơi thở, cho thấy mạng nàng vẫn giữ được.

Quả là một nha đầu ngốc tùy hứng làm bậy lại có phúc phận sâu dày.

Chung Tình thở ra một hơi nóng hổi.

Tang Diêu dường như có cảm giác, lông mi run rẩy, cố gắng mở mí mắt. Thần sắc Chung Tình hơi cứng lại. Ngay khi nàng nhìn tới, hắn nhắm mắt lại, giả bộ như vẫn hôn mê bất tỉnh.

Tang Diêu chống đỡ đầu mình.

Đầu nàng chóng mặt, hiện lên cơn đau nhói, toàn thân khí lực giống như bị người rút đi hơn nửa. Lúc này nàng cũng không đoái hoài tới chính mình, nàng đưa tay thăm dò gương mặt Chung Tình.

Vẫn còn sốt, bất quá, không nóng như lúc trước.

Nàng nghiêng người, gỡ vạt áo Chung Tình ra. Thiếu niên trong giấc ngủ rõ ràng khẽ nhíu đuôi lông mày, nhưng nàng không hề hay biết, hai mắt chăm chú quan sát huyết tuyến trên lồng ngực Chung Tình.

Tơ máu dường như đã nhạt đi một chút.

Tang Diêu yên lòng.

Cứ sốt mãi như vậy cũng không phải là biện pháp, hay là trước hết phải hạ sốt cho hắn.

Tang Diêu chậm rãi đứng lên, lê bước đôi chân nặng nề đến bên cạnh bàn. Nước trong bình trên bàn là nước mát, nàng lấy khăn của mình ra, đổ nước vào, làm ẩm rồi vắt khô, thoa lên trán Chung Tình.

Đợi khi khăn không còn lạnh, nàng lại thay nước mới, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, hai gò má ửng đỏ của Chung Tình dần phai tán, khôi phục sắc mặt bình thường.

Lúc này, vầng trăng thanh lương đã lên cao, treo ngoài cửa sổ.

Chung Tình là yêu tinh cây cỏ, yêu tinh cây cỏ trời sinh hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Để ánh trăng chiếu vào người hắn có thể giúp hắn nhanh chóng hồi phục thương thế. Tang Diêu cố gắng đẩy cửa sổ ra, đáng tiếc giường hương cách cửa sổ quá xa, ánh trăng chỉ chiếu sáng được khoảng ba tấc trước giường.

Tang Diêu dứt khoát cõng Chung Tình lên, đặt hắn lên bệ cửa sổ, như vậy hắn có thể thỏa thích hấp thụ tinh hoa nguyệt. Chỉ là nàng vừa sử dụng hồi xuân chú, toàn thân không còn chút khí lực nào, nâng Chung Tình lên bệ cửa sổ đã hao hết toàn bộ sức lực của nàng.

Thiếu niên vừa được nàng dựa vào bệ cửa sổ, thân thể liền nghiêng một cái, rồi đổ nhào xuống phía dưới cửa sổ. Tang Diêu kinh hô một tiếng, tay nàng nắm lấy cánh tay hắn, bị lực đạo của hắn kéo theo, trước mắt tối sầm, cũng ngã ra ngoài.

Chung Tình ở lầu hai, phía dưới cửa sổ là đất cứng rắn. Ngã xuống như vậy, hai người không chết cũng tàn phế. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Chung Tình mở hai mắt, một tay ôm vòng eo Tang Diêu, mũi chân khẽ điểm vào vách tường, mượn lực đạo, bật người nhảy lên, quay trở lại bệ cửa sổ.

Bệ cửa sổ chật hẹp, vừa vặn chỉ đủ chỗ cho hai người. Tang Diêu cùng Chung Tình dán chặt lấy nhau, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở hòa quyện.

Ngửi được hương cây cỏ đặc trưng trên người thiếu niên, Tang Diêu không dám thở mạnh, chậm lại hô hấp, nhưng trái tim trong lồng ngực lại không kiểm soát được, đập như tiếng trống trận.

Ánh mắt Chung Tình rủ xuống, mỉm cười nói: “Tam tiểu thư muốn giết ta, cứ trực tiếp đâm dao là được, cần gì phải đánh đổi tính mạng của mình.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.