Hai người chớp mắt đã đến dưới trấn hồn tháp.
Dưới ánh trăng, một bóng người gầy yếu bước tới, Tang Diêu vội bắt lấy cánh tay Chung Tình, kéo nàng giấu mình sau thân cây.
Người đến là một tiểu thiếu niên chừng mười hai, mười ba tuổi, ăn vận nhã nhặn, đứng dưới tháp, ngẩng mặt lên nhìn thẳng đỉnh tháp.“Là nhi tử của Lệ Nương, tên là Ngụy Thiên Tứ.” Tang Diêu dùng khẩu hình, lặng lẽ nói cho Chung Tình.
Nàng mới đến Ngụy Gia Trang hai ngày, mà đã nắm rõ toàn bộ tư liệu các nhân vật chủ chốt, thuộc nằm lòng.
Ngụy Thiên Tứ quỳ gối dưới tháp, chắp tay trước ngực, miệng lẩm bẩm điều gì, rồi hắn cúi người xuống, đào lấy đất, bới một ít đất chứa vào bình mang theo bên mình.
Tang Diêu và Chung Tình lặng lẽ đi theo Ngụy Thiên Tứ.
Bởi vì mỗi lần hỏa hoạn đều xảy ra vào đêm khuya, có những người đang ngủ say, không kịp chạy thoát mà bị thiêu sống.
Dần dần, dân chúng trong trấn đều hình thành thói quen canh đêm.
Hàng ngàn gia đình, có nghèo có giàu, lúc này nhà nhà đều thắp đèn, những người chưa bị nạn, run rẩy canh giữ gia nghiệp của mình, thậm chí không dám chợp mắt.
Ngụy Thiên Tứ ôm chiếc bình nhỏ, xuyên thẳng qua giữa những vệt sáng và bóng tối.“Ngụy Thiên Tứ năm nay mười hai tuổi, đang học ở thư viện, vì nguyên nhân của Lệ Nương, ở thư viện thường xuyên bị những đứa trẻ khác khi dễ, có một năm mùa đông còn bị người đẩy xuống nước, bệnh nặng một trận.
Thật sự buồn cười, rõ ràng là những nữ nhân kia đã cứu bọn hắn, thế mà bọn hắn lại ghét bỏ những nữ nhân kia thành cái chỗ dơ bẩn của Ngụy Gia Trang.” “Đều là lũ ngu dân không có chủ kiến mà thôi.” Chung Tình lạnh nhạt nói, trên đôi gò má trắng ngần hiện lên một tia khinh thường.
Ngụy Thiên Tứ đi đến bên một cái giếng.
Đây là giếng nước công cộng của Ngụy Gia Trang.
Đào một cái giếng cần tiêu tốn rất nhiều tài lực, những gia đình có thể tự đào giếng trong sân nhà mình chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Vậy nên tộc trưởng đã quyên góp tiền vốn, cho mọi người đào hai cái giếng nước công cộng.
Còn một cái giếng nữa, ở lối vào Ngụy Gia Trang.
Ngụy Thiên Tứ đổ hết đất trong bình vào giếng, miệng lẩm bẩm: “Cứ chết đi, chết hết cho ta.” “Ngụy Thiên Tứ, tốt lắm, để ta bắt được ngươi, ngươi thế mà lại bỏ độc vào giếng nước.” Một phụ nhân bốn mươi, năm mươi tuổi xông đến, bắt lấy tay Ngụy Thiên Tứ, “Trước đây ta đã thấy ngươi lén lút, quả nhiên là không có ý tốt.
Ngươi nói, vết mủ trên mặt cả nhà tộc trưởng, có phải là do ngươi bỏ độc không?” Chiếc bình gốm trong tay Ngụy Thiên Tứ không giữ vững, "Phanh" một tiếng rơi xuống đất, đất đổ lênh láng.
Hắn há miệng, phun ra một tia lửa, thiêu trúng phụ nhân kia khiến bà ta kêu thảm một tiếng, buông lỏng tay.
Ngụy Thiên Tứ co cẳng bỏ chạy.
Chung Tình đuổi theo.
Tang Diêu chặn trước người hắn, nói: “Ngươi bây giờ không thể vận công, cứ giao cho ta, ngươi đi thông tri Diệp tỷ tỷ bọn họ, lấy dẫn hồn đăng ra, thu yêu nghiệt này.”
Bấc đèn của dẫn hồn đăng, tên là Sương Nến, tình cờ rơi vào tay Lệ Nương.
Năm đó tộc trưởng sai người khóa chặt cửa lớn, phong bế tất cả đường sống của mọi người.
Hồn phách của Lệ Nương đã nương tựa vào bấc đèn, hòa làm một thể với Sương Nến, rồi tìm về con của mình là Ngụy Thiên Tứ, bắt đầu con đường báo thù.
Bề ngoài Ngụy Thiên Tứ nhìn như bị bà nội tẩy não, lấy Lệ Nương làm hổ thẹn, không chịu nhận nàng làm mẹ.
Kỳ thực, những năm này đáy lòng hắn sớm đã hận thấu những tộc nhân đã hại chết Lệ Nương.
Dẫn hồn đăng vốn là Linh khí, hấp thu oán khí của tất cả những nữ nhân bị thiêu chết trong trúc lâu, tu vi phóng đại.
Tang Diêu lại bị hồi xuân chú tiêu hao quá nhiều nguyên khí, căn bản không địch lại Sương Nến.
Chỉ thấy trên đỉnh đầu Ngụy Thiên Tứ bao bọc một bóng hình nữ nhân, toàn bộ khuôn mặt của nữ nhân bị đại hỏa thiêu hủy, biểu lộ dữ tợn vặn vẹo, toàn thân quấn quanh hắc khí.
Dưới chân Tang Diêu, ánh lửa lan tràn, tùy ý cuốn sạch cỏ hoang, ngọn lửa liếm láp mép váy nàng.
Nàng nhanh chóng mở túi trữ vật, lấy ra Hoán Vũ Phù.
Hoán Vũ Phù có thể thu thập hơi nước trong không khí, ngưng tụ thành giọt mưa.
Tang Diêu bấm niệm pháp quyết niệm chú, hơi nước cấp tốc tụ lại, mưa to như trút nước xuống, dội tắt hỏa diễm quanh thân Tang Diêu.
Đáng tiếc nàng mang Hoán Vũ Phù có hạn, mà Ngụy Gia Trang lâu nay không có mưa, dòng sông cũng khô cạn, căn bản không có bao nhiêu hơi nước để nàng lợi dụng.
Việc hỏi cây cỏ bốn bề mượn nước, chỉ có yêu cây cỏ như Chung Tình mới làm được.
Tang Diêu ném ra tấm Hoán Vũ Phù cuối cùng, mở lòng bàn tay, gọi ra Xạ Nhật Tiễn.
Trán nàng lấm tấm mồ hôi mịn, sắc mặt ngày càng tái nhợt.
Uy lực Xạ Nhật Tiễn cùng lực lượng của chủ nhân cùng một nhịp thở, Xạ Nhật Tiễn mà Tang Diêu phát ra trong trạng thái suy yếu, dễ như trở bàn tay bị hỏa diễm của Sương Nến thôn phệ.
Ngực Tang Diêu trúng trọng kích, thân thể bay bổng lên, phần bụng truyền đến một trận đau nhức kịch liệt như tê liệt."Phanh."
Bụi đất tung lên.
Tang Diêu ôm bụng, ngã mạnh xuống đất, máu tươi không ngừng tràn ra từ kẽ ngón tay nàng.
Đau đớn bén nhọn, như rắn độc chui vào bò ra trong thân thể nàng, đau đến nàng mồ hôi lạnh đầm đìa, hai mắt mơ hồ.“Hỏng chuyện tốt của ta, tru!” Hồn phách Lệ Nương nương tựa vào bấc đèn giận tím mặt, lấy tự thân làm dẫn, đốt ra hừng hực ánh lửa.
Ánh lửa đó xúm lại phía Tang Diêu, trong chớp mắt đã bao bọc nàng.
Tang Diêu đã vô lực đứng dậy né tránh.
Đau.
Từ lúc chào đời đến nay, đây là cảm nhận được nỗi đau đớn đến vậy.
Tang Diêu nháy mắt, hơi sương ngưng tụ trên mi tiệp hóa thành một giọt nước mắt, trượt xuống khóe mắt.
Bốn phương tám hướng lửa cháy hừng hực ập đến, nhiệt độ cao nung đốt hai má nàng, rất nhanh giọt nước mắt kia đã bốc hơi.
Vết thương ở bụng róc rách chảy máu, Tang Diêu lấy tay đè lên vết thương.
Huyết dịch uốn lượn chảy xuôi, nhỏ xuống thanh đằng quấn quanh cổ tay nàng.
Nhờ máu tươi đổ vào, những bông hoa nhỏ màu xanh nhạt nhuộm lên sắc đỏ thẫm.
Thanh đằng vốn quấn ở cổ tay nàng chậm rãi ngọ nguậy, vươn ra vô số cành cây dài nhỏ, bao thành một cái “kén” khổng lồ, cuốn lấy nàng.
Trước mắt Tang Diêu, màu xanh biếc chảy xuôi, như sóng biếc cuồn cuộn, trời quang lật úp, cho đến khi khe hở của “kén” lục bị một sợi dây leo cuối cùng chặn đứng, bóng tối ăn mòn hai mắt nàng, ngăn chặn toàn bộ ánh lửa.
Toàn thân Tang Diêu đầy máu, nằm trong “con nhộng” dệt từ dây leo, không biết làm sao.
Đây là dây leo đang bảo vệ nàng sao?
Giám thị.
Giam cầm.
Giảo sát.
Bảo hộ.
Tang Diêu chết sống cũng không ngờ, thanh đằng quấn quanh cổ tay nàng, thế mà còn có ý nghĩa bảo vệ.
Trên thân hàng ngàn một trăm sợi dây leo mềm mại, cấu trúc ra bức tường đồng vách sắt kiên cố nhất trên đời này.
Tang Diêu dưới sự tra tấn của đau đớn, đã có chút thần trí không rõ, nhưng vẫn rõ ràng cảm giác được, màu xanh biếc nồng hậu đẩy lùi cái nóng cực độ, những cành lá nhô ra như những bàn tay nhỏ non nớt, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của nàng.
