Một giọt chất lỏng tươi mát hương cỏ cây, nhỏ giọt trên bờ môi Tang Diêu.
Tang Diêu vô thức đưa lưỡi cuốn lấy, nuốt vào bụng.
Chất lỏng ấy thơm ngọt, trôi vào cổ họng, hóa thành dòng nước nhỏ, chảy khắp toàn thân, xoa dịu mọi đau đớn của nàng.
Lòng Tang Diêu bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.
Sương Nến vừa sợ vừa giận, mặc cho nàng có thôi động liệt diễm đến đâu, dây leo vẫn bất động, cho dù lá cây của chúng đã cháy đen, từ đầu đến cuối không hề nhượng bộ.
Sương Nến gầm gừ bén nhọn trong cổ họng, mở năm ngón tay, móng tay dài ra, ném những dây leo đang bao bọc Tang Diêu xuống vách núi.
Tang Diêu bị buộc tỉnh táo lại trong cảm giác mất trọng lượng do rơi xuống nhanh chóng, vết máu trên vết thương chảy không ngừng, nhưng Tang Diêu lại không cảm thấy sợ hãi chút nào.
Oanh một tiếng, chấn động dữ dội từ dưới thân truyền đến, dường như nàng đã mắc kẹt vào đâu đó, có lẽ là khe đá lớn, có lẽ là tán cây.
Tang Diêu nằm một lát, đợi khí lực khôi phục, lấy ra thuốc cầm máu trong túi trữ vật, tay run run cổ tay, tùy ý rắc thuốc bột lên vết thương ở bụng.
Nàng không nhìn thấy, lại động tác không tiện, thuốc bột vương vãi khắp nơi.
Ngọc phù thông tin bị Vũ Thừa Phong động tay chân, không thể liên hệ bất kỳ ai.
Nàng thở dốc một hơi, kéo lê thân thể, xê dịch một bước, “kén lớn” dưới thân lung lay, phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, xác nhận khả năng mắc kẹt trên cây là lớn hơn.
Tang Diêu không còn dám tùy tiện động đậy.
Nàng nằm trong bóng tối, nhắm hai mắt, không bao lâu, lâm vào giấc mộng sâu thẳm.
Trong mộng, bích thủy róc rách chảy, nàng mở tứ chi, phiêu phù trên mặt nước, được nắng ấm tháng tư bao bọc, toàn thân ấm áp.
Đột nhiên, một đạo thiên quang từ đỉnh đầu bắn xuống, đâm rách mọi mộng ảnh.
Tang Diêu mở mắt, kén lớn màu xanh lá do dây leo dệt ra bị xé toạc một lỗ thủng, thiếu niên áo xanh ngồi trên ngọn cây lá cành xao động, lưng quay về phía trời, không phân rõ được ngũ quan, chỉ có hình dáng mơ hồ ấy, lộ ra vẻ ôn nhu khó tả.“Chung Tình.” Giọng nói khàn khàn đến mức gần như không nghe thấy thoát ra.“Là ta.” Thiếu niên kia đáp lại nàng.
Tang Diêu thở phào một hơi dài.
Chung Tình ngón tay câu xuống, dây leo dệt thành một chiếc giường mềm mại, nâng thân thể Tang Diêu, đưa đến trước mặt hắn.
Hắn ôm lấy Tang Diêu, nhảy xuống đáy vực.
Đáy vực có một dòng sông thanh tịnh, lúc này đang phản chiếu ánh mặt trời mới mọc.
Sóng nước lấp loáng, đầy rẫy ánh vàng.
Chung Tình lội nước mà qua, đi một đường đến bờ sông đối diện, đặt Tang Diêu trên tảng đá bằng phẳng.
Thời tiết lạnh dần, hàn khí thấm cốt, hắn lấy ra hỏa phù, chỉ vạch một cái, lá bùa bốc cháy, như ánh sao sáng chói, vờn quanh hai người.
Tang Diêu bị thương ở bụng, máu đã thấm ướt trọng y, hắn “xoẹt xoẹt” một tiếng, xé mở váy của Tang Diêu.
Bụng dưới đột nhiên bại lộ trong không khí, bị hàn ý xâm nhập, khiến Tang Diêu rụt rè run rẩy cả người.
Tang Diêu che bụng, không cẩn thận ép vào vết thương, máu mãnh liệt tuôn ra, đỏ tươi chói mắt, là màu sắc sáng rõ nhất trong khung cảnh đầy rẫy suy bại này.
Đồng tử Chung Tình co rụt lại, bắt lấy cổ tay nàng.
Tang Diêu mở mắt nhìn hắn.“Mạng đều sắp không còn, Tam tiểu thư còn muốn quan tâm danh tiết của mình sao?” Lúc này, thiếu niên luôn luôn đối nghịch với nàng vẫn không quên trào phúng, “Nhưng thân thể Tam tiểu thư, ta đã thấy hết rồi.” Tang Diêu mất máu quá nhiều, dù cho bốn phía ánh lửa quấn quanh, hai hàm răng trên dưới vẫn không khống chế nổi va chạm vào nhau.
Nàng vội vàng thở hổn hển chửi thề, yếu ớt nói: “Lạnh.” Chung Tình lúc này mới phát hiện, chính mình hiểu lầm nàng.
Hắn đem toàn bộ hỏa phù trong túi trữ vật lấy ra.
Lúc này Tang Diêu không còn cảm thấy lạnh.
Chung Tình thân là cỏ cây yêu, trời sinh sợ lửa, chỉ cảm thấy ngọn lửa kia thiêu đốt nóng bỏng đến kinh người, toàn thân mỗi lỗ chân lông đều lộ ra khó chịu.
Hắn rũ xuống đôi mắt, bắt đầu cầm máu cho Tang Diêu.
Bụng Tang Diêu phập phồng biên độ nhỏ, trên làn da nhẵn nhụi trắng nõn vắt ngang một vết rách đỏ tươi, giống như một món đồ sứ xinh đẹp bị thêm vào một vết nứt đột ngột.
Đi lên, đi xuống, đều là cấm địa nam nhân không thể tùy tiện đụng vào.
Chung Tình rất quy củ, không nhìn loạn.
Tam tiểu thư của thế gia nhỏ bé, được nuông chiều từ bé nhiều năm như vậy, da mịn thịt mềm, khi nào đã nếm trải khổ sở như thế này.
Mi mắt Tang Diêu run rẩy, khóe mắt lưu lại vết lệ châu.
Ánh mắt Chung Tình dừng lại tại vết thương kia nửa ngày, kéo xuống một nửa tay áo, xuyên vào nước sông, thanh tẩy vết bẩn ở mép vết thương cho Tang Diêu.
Eo Tang Diêu không thể phát hiện chấn động một cái, trên da thịt từng hạt nổi da gà.
Chung Tình đề phòng nàng loạn động làm rách vết thương, tay trái nắm lấy vòng eo của nàng.
Tang Diêu kinh hô một tiếng, lập tức từ mệt mỏi muốn ngủ tỉnh lại.“Chớ lộn xộn.” Chung Tình cảnh cáo với giọng khàn khàn.
Thủ pháp của hắn ôn nhu cẩn thận, tránh vết thương, cũng không mang đến đau đớn.
Tang Diêu hô hấp dồn dập, cố nén không nhúc nhích.
Vết thương dọn dẹp xong, chính là bôi thuốc băng bó, Chung Tình nâng vòng eo Tang Diêu, đem vải cắt thành dải dài từng vòng quấn quanh eo nàng.
Mí mắt Tang Diêu càng nặng, muốn chìm vào giấc ngủ thì Chung Tình đột nhiên khẽ nói: “Lần trước tại Kính Nguyệt Đàm, ta cũng không thấy rõ thân thể của ngươi.” Tang Diêu nhấc mí mắt lên, cố gắng chống đỡ, giận không chỗ phát tiết: “Nghe ngữ khí của ngươi, ngươi dường như rất đáng tiếc.” Chương thứ 36.
Động tác Chung Tình trì trệ.
Tang Diêu hừ nhẹ: “Bị ta nói trúng rồi.” Nàng bắt lấy bàn tay Chung Tình, hung hăng cắn một ngụm, cắn vào hổ khẩu của hắn, như muốn đem những uất ức của mình, gấp bội trả thù trên người hắn.
Chung Tình không giãy dụa.
Tang Diêu đau đến không còn chút khí lực nào, cắn nửa ngày, chỉ để lại trên tay hắn một vòng nước bọt óng ánh.
Chung Tình đưa tay nhẹ phẩy trước mắt Tang Diêu, ý thức Tang Diêu nhất thời chìm vào bóng tối sâu không thấy đáy.
Hắn ôm lấy Tang Diêu, triệu hoán cỏ cây yêu bốn phía.
Ngày đông là mùa vạn vật ngủ say, người hưởng ứng lác đác không có mấy, một lát sau, có con tiểu yêu khoan thai đến chậm: “Đại nhân, đã chiếu theo phân phó của ngài, chuẩn bị xong hang động.” Tang Diêu bị thương không nên xê dịch, Chung Tình tự phong ấn vỡ tan sau, gần như không thể vận dụng chú thuật, chỉ có thể tạm thời cư trú đáy vực, đợi vết thương Tang Diêu mọc tốt lại nói.
Hắn đem tin tức tìm thấy Tang Diêu dùng ngọc phù thông tin truyền cho Vi Sinh Giác và Diệp Lăng Ca.
