Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nam Xuyên Nữ: Các Nam Chính Đều Thích Nghe Lén Tiếng Lòng Của Ông Đây

Chương 69: Chương 69




Hắn cũng không nói nên lời cái cảm giác gì sau đó, tóm lại toàn thân không còn một chút sức lực nào.

Bụng dưới thỉnh thoảng lại kịch liệt co rút đau đớn một chút, phần eo ê ẩm trướng lên, chẳng buồn nhấc lên một chút.

Khó trách có lần bạn gái trước nói đến kỳ nghỉ, hắn chỉ trả lời một câu "Uống nhiều nước nóng", sau đó ngày hôm sau đối phương liền chia tay với hắn.

Không tự mình trải qua một lần, Mục Chân vĩnh viễn không biết trước kia mình rốt cuộc tệ đến mức nào!

Thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng cái đã đến ngày thi, Mục Chân vẫn là người cuối cùng vào phòng học.

Hắn không hề lười biếng, là vì làm thuật đọc tâm, hắn tối qua lần lượt nằm vùng dưới lầu các nhân vật chính, ngồi rình từ sáng sớm.

Kết quả một người cũng không rình được, còn suýt chút nữa đến muộn.

Đây chính là thời khắc mấu chốt quyết định hắn có thể tiếp tục ở lại lớp đỉnh cao hay không, để không bị đuổi đi, mấy ngày nay hắn đã tốn không ít tiền mời người viết hộ bài tập.

Khi đi học cũng cố gắng không gây sự chú ý của các lão sư, nhưng bài tập có thể gian lận, còn khảo thí thì chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vội vàng đi đến chỗ ngồi, không tâm tư nhìn bất cứ ai.

Trước tiên từ trong túi xách lấy ra tượng Văn Thù Bồ Tát to bằng bàn tay đặt lên bàn, lại chắp tay trước ngực lẩm bẩm cầu nguyện.“A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ, chỉ cần ngài có thể giúp ta vượt qua kiếp này, tín đồ thề sẽ không sát sinh nữa...” Bên kia mấy vị nhân vật chính đều đang bận rộn ôn tập, cũng không rảnh quay ngang quay ngửa để nhìn hắn.

Chỉ có Hoàng Phủ Khuyết phía trước, nghe thấy những tiếng lẩm bẩm phía sau, quay đầu nhìn nàng một cái, lại nhìn tượng Văn Thù Bồ Tát kia.

Vô cùng khó hiểu: “Ngươi không cố gắng nghĩ đến thi tốt điểm số, ở chỗ này làm phong kiến mê tín làm gì?” Mục Chân mí mắt cũng không nâng lên: “Ta không đang cố gắng sao?” Xí! Một kẻ suốt ngày cảm thấy trên đời có quỷ, cũng không biết ai mới là người mê tín hơn.

Trong lòng oán thầm, trên mặt cũng đầy vẻ khinh thường nhìn nam nhân một cái.

Hoàng Phủ Khuyết rất không thích thái độ này của đối phương, định nói thêm gì nữa thì nghe thấy có người nói lão sư tới, nhíu nhíu mày, quay người lại chuyên tâm ôn tập.

Rất nhanh tinh anh lớp A liền chìm vào một khoảng im lặng.

Trong khi các học sinh khác đều đang vắt óc suy nghĩ đáp án bài thi, Mục Chân phát hiện nam chính và nữ chính bọn họ đã sớm bắt đầu viết rồi.

Không khỏi trong đầu khóc lóc cầu xin: “Tiểu Hố To, cầu ngươi trả lại trí thông minh của Mục Vân Nhã cho ta đi!” Tiểu Hố To đang ngồi xổm trên bàn xem đề thi, lông mày nhỏ bé vặn vẹo như một cái bánh quai chèo.

Nghe thấy Mục Chân, nhanh chóng lắc đầu: “Không trả nổi đâu, ngươi tranh thủ thời gian viết đi, phát cái gì ngốc?” Sau đó Mục Chân thật sự bắt đầu viết, chỉ có điều viết là tên mà thôi, mà nói, nét chữ lại bắt chước giống như đúc.

Vượt qua tất cả đề mục, đi thẳng đến phần trắc nghiệm.

Lần thi này là toán học, Mục Chân căn bản là xem không hiểu phía trên đang giảng cái gì, nhưng lại không muốn điền bừa.

Lén lút ngẩng mắt nhìn về phía trước, lại kinh ngạc phát hiện lão sư căn bản không nhìn bọn hắn.

Nhanh chóng viết lên vở “Câu trắc nghiệm thứ nhất ngươi biết không?”, sau đó xé xuống vo tròn lại, rồi đâm đâm người phía trước.

So với những người khác mặt mày ủ dột, đối mặt với bài thi phức tạp, Hoàng Phủ Khuyết dễ dàng như đang viết tiện tay bút ký, từ lúc đặt bút xuống đã không hề dừng lại.

Cho đến khi cảm thấy phía sau lưng có dị thường mới từ từ thu bút, không đợi hắn quay đầu, một viên giấy liền bay đến trên bàn của hắn.

Dù là đến lúc này hắn cũng không ý thức được đối phương là đang cầu xin câu trả lời, thành tích của Mục Vân Nhã còn cần gian lận sao?

Cho nên hắn liền chắc chắn nội dung bên trong viên giấy không liên quan đến đề thi, chẳng lẽ... là nàng lại để ý hắn?

Thôi phải thêm chữ “lại”, bởi vì hắn đã tin Mục Vân Nhã hiện tại có lẽ thật sự không còn thích hắn như trước, nhưng hắn lại hết lòng tin nàng trước kia tuyệt đối đã từng thích hắn.

Hừ hừ, gần một tháng không gặp, có phải nàng nhớ hắn đến mức trong lòng cũng bắt đầu phát hoảng rồi không?

Ngay cả đợi đến tan học cũng không kịp liền bắt đầu không kiềm chế được truyền đạt nỗi nhớ nhung đến hắn.

Đáng tiếc a, đã chậm rồi, chỉ với gu thẩm mỹ hiếm thấy hiện tại của nàng, người nam nhân nào có thể chịu được đây?

Không biết có tâm lý gì, Bạch Lạc Lạc kiểu gì cũng vô tình quay đầu nhìn lại Hoàng Phủ Khuyết và Mục Chân, vừa vặn liền nhìn thấy sự tương tác nhỏ này giữa bọn họ.

Hoàng Phủ Khuyết ghét bỏ mở tờ giấy ra, lướt qua một cái.

Đôi mắt hoa đào đẹp đẽ lập tức híp lại thành một góc nguy hiểm, hơi lạnh quanh thân tỏa ra thậm chí còn kinh động đến Phó Đình Ngọc và Đế Thiên Hoàng ở gần đó.

Tiếp xúc với ánh mắt thăm dò của Đế Thiên Hoàng, Hoàng Phủ Khuyết không nói hai lời, vo tròn tờ giấy lại, trực tiếp ném về phía Đế Thiên Hoàng.

Dường như có nhận thấy, Long Uyên ngồi ở bên cửa sổ nghiêng đầu, liền nhìn thấy cảnh mấy người đang giúp nữ nhân kia gian lận, nhíu mày nhàn nhạt, trong ánh mắt ưng là sự căm ghét đậm đặc không tan.

Quay đầu lại, không thèm nhìn thêm một lần nữa.

Mục Chân nhìn trộm sau gáy Hoàng Phủ Khuyết, bĩu môi, muốn bao nhiêu xem thường liền có bấy nhiêu xem thường.

Khừ! Cứ tưởng hắn lợi hại đến mức nào, vừa lên đến đã viết không ngừng, hóa ra cũng chỉ thế mà thôi.

Cuối cùng lại đem ánh mắt chờ đợi nhắm ngay Đế Thiên Hoàng.

Hoàng ca, van ngươi, chỉ cần trả lời hết trắc nghiệm, dù các câu khác không trả lời được câu nào, lão tử cũng có biện pháp lách qua được.

Đế Thiên Hoàng giống như có tâm linh tương thông với Phó Đình Ngọc, không cần quay đầu lại nhìn, liền trực tiếp ném tờ giấy ra phía sau.

Phó Đình Ngọc tiếp được, chậm rãi mở ra, nhìn hàng chữ trên đó, một vòng hiểu rõ vượt qua đáy mắt, phảng phất như đang nói “Quả nhiên!” Khẽ cười một tiếng, liền bắt đầu viết lên tờ giấy.

Thấy vậy, trái tim đang hoảng hốt của Mục Chân xem như được an ủi, còn cảm nhận được một chút hổ thẹn.

Ngọc ca, trước kia đều là ta hiểu lầm ngươi, trời ạ, từ nay về sau trên toàn thế giới chỉ có Ngọc ca của ta là tốt nhất!

Phó Đình Ngọc viết xong, nắm giữ tốt lực độ, thừa dịp mọi người không chú ý, như bắn phi tiêu một dạng tinh chuẩn bắn trở lại trong tay Mục Chân.

Mục Chân đưa tay tóm lấy, sau đó như nhặt được chí bảo một dạng chăm chú nâng ở trong lòng bàn tay.

Ánh mắt đảo khắp nơi một vòng, xác nhận không người phát giác được mới đầy ý tứ úp sấp trên bàn, rồi lặng lẽ mở tờ giấy ra.

Thế nhưng, khi thấy rõ đối phương viết gì trên đó, hàng lông mày đang nhướng lên của Mục Chân bắt đầu từ từ kéo xuống, cuối cùng chuyển thành hung ác nham hiểm.

Trên tờ giấy ngoài hàng chữ nàng viết ra, chỉ nhiều thêm một chữ.“Biết!” Mẹ kiếp! Lão tử là thật sự đang hỏi ngươi có biết hay không sao? Mẹ nó chứ là đang hỏi ngươi đáp án đó đồ ngu.

Phó Đình Ngọc không bỏ qua vẻ mặt tức tối hiện ra trên mặt nữ nhân.

Môi mỏng phác họa ra một nụ cười rạng rỡ chói mắt, quay đầu trở lại lần nữa đắm chìm vào niềm vui thú của bài thi.

Đúng là nữ phụ ác độc lại đang tự rước lấy nhục, lông mày đang khép lại của Bạch Lạc Lạc chậm rãi giãn ra, tâm tình triệt để chuyển từ nhiều mây sang quang đãng.

Mục Vân Phỉ cũng không bỏ qua sự làm loạn của những người kia, nhưng lại không thèm để ý chút nào.

Bất quá phàm là có cơ hội, sự chú ý của hắn dường như vĩnh viễn không cách nào dời khỏi thân Bạch Lạc Lạc.

Thấy nàng giãn mày, nét mặt tươi cười như hoa, liền cũng không tự chủ đi theo cưng chiều cười lên.

Xem ra Bạch Lạc Lạc cười một tiếng, Mục Vân Nhã cũng không tính quá vô dụng nhỉ!

Nếu như nàng có thể liên tục đùa Bạch Lạc Lạc vui vẻ như vậy, hắn cũng không ngại để nàng trở lại Đốc Quân Phủ.

Tiểu Hố To bỗng nhiên nhảy ra, xông về phía Mục Chân múa tay múa chân reo hò: “Nha nha nha ký chủ, Giá trị sát khí của Mục Vân Phỉ đối với ngươi giảm xuống một chút, điểm tích lũy hiện tại của ngươi là 100.000 điểm, xin hỏi ký chủ có muốn lập tức hối đoái đạo cụ không?

Ngươi là muốn thuật đọc tâm, Hay là muốn tất cả nam chính đều yêu “lên lên lên” ngươi?” Tiểu Hố To nghịch ngợm che miệng cười khúc khích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.