Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nàng Kiều Mị Cười Một Tiếng, Thời Thiếu Lạnh Lẽo Cô Quạnh Người Thiết Lập Sụp Đổ

Chương 66: Lần này là muốn chơi âm u sao?




Thời Thiên Trạch lạnh lùng nhìn Nhậm Tinh Nhiễm lộ rõ vẻ tuyệt vọng, trong lòng nảy sinh một ý định, phải dẫn nàng đi rèn luyện thể hình, đặc biệt chú trọng về thể lực."Thời thiếu, hay là ta nhìn anh tập là được rồi, tiện thể chụp cho anh mấy tấm ảnh đẹp." Nhậm Tinh Nhiễm không muốn cử động nữa."Em định giám sát ta à?" Thời Thiên Trạch sa sầm mặt, rõ ràng không vui.

Nhậm Tinh Nhiễm vội vàng xua tay, "Em không có ý đó, thể chất em không tốt, không thích hợp vận động thời gian dài.""Thể chất không tốt, luyện một chút là tốt ngay," Thời Thiên Trạch kéo Nhậm Tinh Nhiễm lên, "Ta dẫn em luyện."

Không muốn a! Nhậm Tinh Nhiễm suýt khóc, sớm biết như thế này, nàng thà ngủ ở nhà còn hơn."Biết em chiếm được tiện nghi lớn không?" Thời Thiên Trạch nắm gáy Nhậm Tinh Nhiễm, "Em là người duy nhất có thể khiến ta đích thân chỉ đạo tập luyện đấy."

Có điều nàng cũng không muốn chiếm cái tiện nghi lớn như vậy.

Dưới sự uy h·i·ế·p lẫn dụ dỗ của Thời Thiên Trạch, Nhậm Tinh Nhiễm đành theo Thời Thiên Trạch luyện hai tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể lăn lộn trên mặt đất, tay chân đều run rẩy.

Thời Thiên Trạch cũng không ép nàng nữa, lần đầu tiên không nên vận động quá nhiều, "Lại đây, ta giúp em thả lỏng cơ bắp."

Hắn lấy ra Lang Nha Bổng, níu lấy cổ chân Nhậm Tinh Nhiễm, lôi người đang muốn chạy trốn kia về."A!" Mười phút sau đó, tiếng kêu rên của Nhậm Tinh Nhiễm không ngừng vang lên, "Được rồi, được rồi mà, Thời thiếu anh tha cho em đi!"

Thời Thiên Trạch không hề bị lay động, lạnh lùng vô tình, kiên trì xoa bóp đến từng chỗ một.

Sau khi kết thúc, Nhậm Tinh Nhiễm nằm ngửa nhìn trần nhà, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, cằm run run, nàng rốt cuộc kiếp trước đã nợ Thời Thiên Trạch cái gì, mà kiếp này phải chịu sự t·r·a ·t·ấ·n như vậy.

Thời Thiên Trạch không để ý tới nàng nữa, một mình đi tập cơ eo.

Nhậm Tinh Nhiễm nằm đủ rồi, khó khăn bò dậy từ dưới đất, vịn tường đi đến khu vực nghỉ ngơi ngồi xuống, nhìn Thời Thiên Trạch rèn luyện.

Mồ hôi theo làn da màu lúa mạch chảy xuống, cơ bắp căng lên, đường nét càng thêm rõ ràng.

Nhậm Tinh Nhiễm nuốt nước miếng, không thể không nói khuôn mặt và vóc dáng của Thời Thiên Trạch đúng là đỉnh của chóp, nhìn rất ngon mắt, nếu như không cần làm những việc mệt mỏi kia, mỗi ngày nàng muốn sờ lúc nào thì sờ, đó quả là một chuyện hạnh phúc biết bao.

Thời Thiên Trạch tranh thủ liếc mắt nhìn Nhậm Tinh Nhiễm, nhìn thấy vẻ mặt si mê của nàng, tâm trạng không hiểu sao tốt lên.

Tiếng rung điện thoại khiến Thời Thiên Trạch đặt tạ xuống, hắn dùng khăn lau mồ hôi, nhận điện thoại, "Anh họ, có chuyện gì vậy?""Lục Văn Thành bị bắt đến rồi, anh có muốn tới xem náo nhiệt không?" Tả Quân Hạo nhìn bao tải trong camera giám sát, hỏi."Đợi tôi!" Sau khi cúp điện thoại, Thời Thiên Trạch dùng súng mát-xa làm giãn cơ bắp đang căng cứng.

Nhậm Tinh Nhiễm thấy hắn làm rất hưởng thụ, trong lòng thầm mắng Thời Thiên Trạch từ trên xuống dưới tám đời, tên khốn này tuyệt đối là cố ý, cố ý t·r·a ·t·ấ·n nàng.

Mấy phút sau, Thời Thiên Trạch liếc mắt nhìn Nhậm Tinh Nhiễm, "Còn chưa nhìn đủ sao? Đi tắm rửa thay quần áo, ta còn có việc khác phải làm.""Nhìn không đủ, hoàn toàn nhìn không đủ," Nhậm Tinh Nhiễm tiếp tục phát huy năng lực nịnh nọt, "Thời thiếu đẹp trai như vậy, dáng người tốt như vậy, em còn không nỡ chớp mắt, sợ lãng phí thời gian."

Thời Thiên Trạch hừ lạnh một tiếng, biết rõ nàng chỉ đang nói bậy, nhưng trong lòng vẫn thấy vui vẻ.

Nhậm Tinh Nhiễm hoàn toàn không khống chế nổi chân mình, nàng bước đi nhất định phải vịn vào đồ vật, cảm giác vừa mỏi vừa sảng khoái mà đôi chân run rẩy mang đến khiến nàng rưng rưng nước mắt.

Thời Thiên Trạch thực sự không kiên nhẫn chờ được nữa, một tay ôm nàng đi ra khỏi phòng tập, "Thật vô dụng!""Thời thiếu, chúng ta đi đâu vậy?" Sau khi lên xe, Nhậm Tinh Nhiễm tựa vào người Thời Thiên Trạch, hỏi."Đi đến chỗ anh họ ta." Thời Thiên Trạch đặt tay lên đùi nàng, vô thức ấn vào cơ bắp của nàng.

Nhậm Tinh Nhiễm bị đau kêu lên, "Thời thiếu, anh đừng như vậy!"

Tài xế phía trước im lặng nâng tấm chắn lên.

Nhậm Tinh Nhiễm:...

Đại ca tài xế, anh hiểu lầm rồi!

Thời Thiên Trạch cười lạnh với Nhậm Tinh Nhiễm, "Ban ngày ban mặt d·â·m ô, đồi phong bại tục."

Bại cái đầu nhà anh, Nhậm Tinh Nhiễm cố gắng bình ổn lại tâm trạng, quay đầu không thèm nhìn Thời Thiên Trạch nữa, nàng sợ bản thân không nhịn được mà buông lời thô tục.

Nhưng Thời Thiên Trạch lại mất hứng, ngón tay đặt trên đùi nàng, ấn mạnh y hệt như xoa bóp."A!" Nhậm Tinh Nhiễm đau đến khóc, nàng tránh xa Thời Thiên Trạch, cẩn thận bảo vệ chân mình, "Thời thiếu, nếu anh còn như vậy, em liền...""Em có thể làm gì?" Thời Thiên Trạch nhướng mày hỏi."Em... Em sẽ trả đũa anh." Nhậm Tinh Nhiễm dùng sức ấn vào đùi Thời Thiên Trạch.

Kẽo kẹt một tiếng, ngón tay của Nhậm Tinh Nhiễm bị cơ bắp cứng rắn của hắn làm cho tổn thương.

Nàng dựng thẳng ngón trỏ đã không còn sức lên, nước mắt lưng tròng, tại sao người bị thương luôn là nàng chứ!

Thời Thiên Trạch lúng túng ho khan một tiếng, nắm lấy tay nàng, "Đồ ngốc!""Là do anh quá cứng!" Nhậm Tinh Nhiễm rưng rưng lên án, "Chỗ nào cũng cứng ngắc."

Thời Thiên Trạch cười, ôm Nhậm Tinh Nhiễm sát vào ngực, "Biết thì tốt, đừng khóc, lát nữa để Thiên Vũ ca xem cho em."

Nhậm Tinh Nhiễm ở trong lòng Thời Thiên Trạch nức nở mấy tiếng, thầm nghĩ hôm nay hình như không được thuận lợi, cũng không biết Thời Thiên Trạch đến chỗ Tả Quân Hạo làm gì.

Đến nơi, Nhậm Tinh Nhiễm thấy quen quen, chính là câu lạc bộ tư nhân mà bọn họ đến lần trước, chẳng lẽ Tả Quân Hạo lại tìm một đám phụ nữ à?

Nhậm Tinh Nhiễm là được Thời Thiên Trạch ôm xuống xe, hắn chê nàng đi quá chậm.

Lần này sau khi vào hội sở, bọn họ không lên lầu, mà xuống tầng hầm, vào phòng ngầm.

Nhậm Tinh Nhiễm:...

Lần này là muốn chơi trò tăm tối sao? Trong lòng nàng bắt đầu có chút hoảng sợ.

Đi vào một căn phòng trang hoàng xa hoa, ánh sáng hơi mờ, Thi Thiên Vũ và Kỳ Tinh Văn đã đến từ sớm, cùng Tả Quân Hạo ngồi trên ghế sofa nhìn màn hình lớn trên tường."Thiên Trạch, sao giờ anh mới đến, mau tới đây, chỉ chờ các anh thôi." Thi Thiên Vũ vẫy tay với hắn.

Tả Quân Hạo liếc mắt nhìn Nhậm Tinh Nhiễm trong lòng Thời Thiên Trạch, cười lạnh một tiếng, "Nhậm tiểu thư đây là bị tê liệt sao? Đi đâu cũng cần người ta ôm."

Nhậm Tinh Nhiễm vốn định bảo Thời Thiên Trạch thả nàng xuống, nhưng nghe Tả Quân Hạo nói vậy, nàng liền ôm chặt cổ Thời Thiên Trạch, "Chân em run, Thời thiếu đau lòng em, Tả tổng là hâm mộ em, hay là ghen tị với em?"

Thi Thiên Vũ giơ ngón tay cái lên với Thời Thiên Trạch, "Thiên Trạch, anh trâu thật, đây là thiên phú dị bẩm sao?"

Thời Thiên Trạch ôm Nhậm Tinh Nhiễm ngồi xuống ghế sofa, mơ hồ "Ừm" một tiếng, không hề khiêm tốn nói: "Tạm được!"

Nhậm Tinh Nhiễm mím chặt môi, không lên tiếng giải thích, bởi vì Thời Thiên Trạch quả thật có thực lực đó.

Nàng tò mò nhìn màn hình lớn, toàn bộ màn hình là một cái bao tải to đang động đậy."Trong bao tải đựng gì vậy?"

Tả Quân Hạo cười cười, "Em sẽ thấy rất hứng thú."

Nói xong hắn lấy điện thoại ra, thông qua điện thoại phân phó: "Đem người lôi ra ngoài, cột vào trên giường phẫu thuật."

Vừa cúp điện thoại, trong màn hình lớn xuất hiện hai tên đàn ông đội mũ giáp, mở bao tải ra, lộ ra người bên trong.

Nhậm Tinh Nhiễm trợn tròn mắt, là Lục Văn Thành!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.