Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nàng Kiều Mị Cười Một Tiếng, Thời Thiếu Lạnh Lẽo Cô Quạnh Người Thiết Lập Sụp Đổ

Chương 87: Nhậm Tinh Nhiễm, ngươi rốt cuộc thua cuộc một lần




Sau ngày hôm đó, Thời Thiên Trạch không còn đem Nhậm Tinh Nhiễm đi theo bên người nữa.

Nhậm Tinh Nhiễm cũng khác thường, không còn quấn lấy Thời Thiên Trạch.

Ban ngày Thời Thiên Trạch đi công ty, Nhậm Tinh Nhiễm liền đi tìm Lâm Vũ San.

Khi Thời Thiên Trạch từ công ty trở về, Nhậm Tinh Nhiễm sẽ làm tốt đồ ăn chờ hắn.

Vận động sau khi ăn xong chính là lăn ga giường, mấy ngày nay Thời Thiên Trạch cực kỳ tận hứng, Nhậm Tinh Nhiễm đặc biệt phối hợp, không trốn không né, nghênh đón mà lên.

Vừa mới kết thúc một trận vui sướng tràn trề, Nhậm Tinh Nhiễm gối lên cánh tay Thời Thiên Trạch, nhắm mắt lại tính thời gian.

Vừa rồi quá kích tình, mũ phá.

Bất quá, cũng may đang trong kỳ an toàn, nàng hẳn là sẽ không xui xẻo như vậy."Tinh Nhiễm." Âm thanh trầm thấp của Thời Thiên Trạch vang lên bên tai nàng."Ân?" Nhậm Tinh Nhiễm không mở mắt, miễn cưỡng đáp lại một tiếng."Nếu như ta kết hôn, nàng làm sao bây giờ?" Thời Thiên Trạch không sợ trong nhà gây áp lực cho hắn, nhưng lại không nắm chắc được thái độ của Nhậm Tinh Nhiễm.

Sau khi Nhậm Tinh Nhiễm bị bắt cóc, nàng thay đổi rất nhiều, không còn làm ra vẻ để lấy lòng hắn, không còn nói những lời ngon tiếng ngọt, ngược lại, càng có thêm mấy phần chân thành tha thiết.

Nàng bây giờ dám lườm nguýt hắn, dám dùng lời nói xóc hắn, cũng kỳ lạ, hắn lại không ghét, đối với Nhậm Tinh Nhiễm khoan dung độ càng ngày càng cao.

Nhậm Tinh Nhiễm mở to mắt, sau nửa ngày không nói gì, "Ngươi chán ghét Lưu Mạn Ny, chán ghét loại nữ nhân như Trần Linh Nhạn sao?"

Thời Thiên Trạch hơi nhíu mày, hắn hối hận đã hỏi vấn đề này.

Không có nghe được Thời Thiên Trạch trả lời, Nhậm Tinh Nhiễm tiếp tục nói: "Ta chán ghét các nàng, cho nên ta sẽ không trở thành các nàng.""Ngươi muốn kết hôn sao?" Nhậm Tinh Nhiễm ngước mắt nhìn về phía Thời Thiên Trạch, trong mắt mang theo dò hỏi."Không có!" Thời Thiên Trạch kịp thời dừng lại đề tài này, "Chuyện Lâm Vũ San ra nước ngoài bồi dưỡng đã làm xong, đầu tháng sau liền có thể đi.""Nhanh như vậy?" Nhậm Tinh Nhiễm chống nửa người lên, đối mặt với Thời Thiên Trạch, đây là một tin tức tốt.

Nét mặt tươi cười của Nhậm Tinh Nhiễm khiến Thời Thiên Trạch nhìn khó chịu, hắn nắm lấy mặt nàng, "Chuyện của Lâm Vũ San đáng giá để ngươi chú ý như vậy sao?"

Nàng làm sao lại không thể đặt tâm tư lên người hắn nhiều một chút?"San San nàng không chỉ là bằng hữu ta, mà còn hơn cả thân nhân." Nhậm Tinh Nhiễm giải thích nói."Vậy ta tính là người nào của ngươi?" Thời Thiên Trạch tò mò hỏi.

Hắn rốt cuộc ở vị trí nào trong lòng Nhậm Tinh Nhiễm?

Nhậm Tinh Nhiễm đặt đầu lên lồng ngực của hắn, lỗ tai dán chặt lấy vị trí trái tim hắn, tiếng tim đập có quy luật, khiến nàng lại nhắm mắt lại, "Ngươi là kim chủ của ta, là nam nhân đầu tiên của ta, cũng là..."

Câu nói sau cùng Thời Thiên Trạch không nghe rõ, hắn muốn hỏi rõ ràng, lại phát hiện Nhậm Tinh Nhiễm đã ngủ.

Hắn không có xê dịch Nhậm Tinh Nhiễm, dùng chăn mền đem Nhậm Tinh Nhiễm gói kỹ lưỡng, ôm nàng ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Nhậm Tinh Nhiễm tiễn Thời Thiên Trạch đi, nghênh đón Tả Quân Hạo.

Nhậm Tinh Nhiễm ở cửa ra vào cùng Tả Quân Hạo mắt lớn trừng mắt nhỏ, "Thời thiếu không ở nhà, đã đến công ty.""Ta biết," Tả Quân Hạo hai tay đút túi, "Chính là nhìn hắn rời đi, ta mới lên tới."

Nhậm Tinh Nhiễm nhướng mày, "Có ý tứ gì, cố ý tới tìm ta?""Thông minh," Tả Quân Hạo không có ý định vào cửa, hắn liếc mắt nhìn quần áo của Nhậm Tinh Nhiễm, nàng còn mặc đồ ngủ, tay áo dài, "Thay bộ y phục, theo ta ra ngoài một lần.""Ta tại sao phải nghe ngươi?" Nhậm Tinh Nhiễm cười nhạo một tiếng, trong mắt tràn đầy khinh thường.

Tả Quân Hạo sắc mặt khó xử, hắn ra lệnh người khác đã quen, đến chỗ Nhậm Tinh Nhiễm lại không có tác dụng."Mời ngươi," Tả Quân Hạo dịu giọng, "Mời ngươi theo ta ra ngoài một chuyến.""Không có ý tứ, ngươi không mời nổi!" Nhậm Tinh Nhiễm nói xong liền định đóng cửa lại.

Tả Quân Hạo một tay chống đỡ cửa, "Gia gia của ta muốn gặp ngươi."

Nhậm Tinh Nhiễm thu lực đóng cửa lại, gia gia của Tả Quân Hạo chính là ông ngoại của Thời Thiên Trạch, tại sao phải gặp nàng, trong lòng nàng biết rõ."Tại cửa ra vào chờ ta một hồi." Nhậm Tinh Nhiễm đóng cửa lại.

Tả Quân Hạo bị đóng ở ngoài cửa.

Haizz, loại chuyện đắc tội với người khác thật quá khó làm.

Không để cho Tả Quân Hạo đợi lâu, Nhậm Tinh Nhiễm thay một thân trang phục tương đối trang trọng đi ra."Chúng ta đi thôi!""Ngươi một chút cũng không khẩn trương?" Tả Quân Hạo tò mò hỏi."Gia gia ngươi biết ăn thịt người?" Nhậm Tinh Nhiễm liếc nhìn hắn.

Tả Quân Hạo lắc đầu, "Không ăn thịt người, nhưng mà có chút dọa người, cực kỳ nghiêm túc là một lão đầu.""Đó là gia gia ngươi, đối với ngươi nghiêm khắc." Nửa câu sau Nhậm Tinh Nhiễm không nói ra, đó cũng không phải gia gia của nàng, không có tư cách gì dạy bảo nàng.

Bất quá, sự tôn kính nên có thì nàng vẫn có.

Nhậm Tinh Nhiễm được Tả Quân Hạo đưa đến thư phòng của Tả lão gia tử, Tả Quân Hạo thuận thế ngồi ở trên ghế sô pha, không có ý định ra ngoài.

Tả lão gia tử liếc mắt nhìn cháu trai, không nói gì, hắn chỉ chỉ chiếc ghế đối diện, "Nhậm tiểu thư mời ngồi.""Tả lão." Nhậm Tinh Nhiễm khẽ vuốt cằm sau đó liền ngồi xuống.

Tả lão gia tử bất động thanh sắc đánh giá nữ hài tử trước mắt, tướng mạo thượng thừa, khí chất tốt, khi thấy hắn không hề khiếp đảm, tự nhiên hào phóng.

Khó trách Thiên Trạch không muốn buông tay, là nam nhân đều muốn bên người có mỹ nhân hiểu biết làm bạn."Nhậm tiểu thư có biết mục tiêu hôm nay mời ngươi tới không?" Tả lão gia tử đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp điểm rõ trung tâm.

Nhậm Tinh Nhiễm gật gật đầu, "Biết đại khái.""Vậy để cho ngươi rời đi Thiên Trạch, có điều kiện gì sao?" Tả lão gia tử không thích vòng vo tam quốc.

Nhậm Tinh Nhiễm cũng thích đi thẳng về thẳng, "Không nhiều, hai điều kiện.""Ngươi nói." Tả lão gia tử chờ nàng mở miệng."Một cái là tiền, một cái khác là đưa ta đến A quốc," Nhậm Tinh Nhiễm cười cười, "Đưa ta ra nước ngoàiẳn chính hợp tâm ý ngài, còn về tiền nha, thì phải xem Thiên Trạch ở trong lòng ngài đáng giá bao nhiêu vị."

Nhậm Tinh Nhiễm ra nước ngoài tìm người rất cần tiền, cho bao nhiêu đều được, một trăm vạn không chê ít, một trăm triệu cũng không chê ít, cho bao nhiêu nàng liền lấy bấy nhiêu.

Nàng và Thời Thiên Trạch vốn dĩ là giao dịch, nói tình cảm liền tổn thương tiền.

Tả lão gia tử không nghĩ tới Nhậm Tinh Nhiễm sảng khoái như vậy, không cần hắn tốn nhiều nước miếng, hắn đưa ra chi phiếu đã chuẩn bị kỹ càng đặt ở trước mặt Nhậm Tinh Nhiễm."Nơi này là một ngàn vạn, chuyện ra nước ngoài cũng không thành vấn đề, ở nước ngoài cũng đã giúp ngươi an bài tốt."

Nhậm Tinh Nhiễm cầm chi phiếu lên kiểm tra, cảm thấy không có vấn đề mới bỏ vào trong túi xách, sau đó đứng lên, "Nếu đã như vậy, ta liền không quấy rầy thêm.""Đúng rồi, chuyện hôm nay đừng để Thời thiếu biết, càng không nên để cho Nhậm gia biết, bằng không, ta liền không đi được."

Tả lão gia tử gật đầu, "Đây là đương nhiên.""Quân Hạo, đưa Nhậm tiểu thư trở về đi."

Tả Quân Hạo còn chưa kịp ngồi ấm chỗ liền đứng lên, từ khi đi vào đến khi kết thúc, còn chưa tới năm phút đồng hồ, đây là kết thúc rồi sao?

Nhậm Tinh Nhiễm khẽ vuốt cằm với Tả lão gia tử, đi theo Tả Quân Hạo rời đi.

Trên đường đi, Tả Quân Hạo thường xuyên nhìn Nhậm Tinh Nhiễm.

Nhậm Tinh Nhiễm bị nhìn phiền, quay lại nguýt hắn một cái, "Nhìn cả một đường mà vẫn chưa đủ sao, cô nãi nãi ta không phải chỉ là dễ nhìn một chút thôi sao?"

Còn dám tự xưng cô nãi nãi? Tả Quân Hạo hừ lạnh một tiếng, "Nhậm Tinh Nhiễm, rốt cuộc ngươi đã thua một lần."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.