- Ba người kia không đáng quan tâm, giết chúng không khó, nhưng tên họ
Lưu này, tu vi đã đến Ngưng Khí tầng chín, bản thân cũng không thiếu
pháp bảo, lúc trước hắn tốc chiến tốc thắng nhưng y lại không dùng thuật pháp, vậy một khi dây dưa y không đánh được Mạnh Hạo suy nghĩ một lúc,
khóe miệng cười nhạt, hắn kết luận Lưu sư huynh kia dù Ngưng Khí tầng
chín nhưng đan dược cũng không nhiều hơn hắn, kéo dài thời gian cũng đủ
đem đối phương tha đến mệt mỏi không chịu nổi
Mạnh Hạo hạ quyết tâm, vỗ túi trữ vật xuất ra ba viên Địa Linh Đan nuốt vào, trong lòng có chút xót xa
- Lãng phí tám cọng lông chim phục chế, giờ lại phải lãng phí đan dược,
mỗi lần đánh nhau đều như vậy, kéo dài tình trạng này thì càng đánh càng nghèo mất thôi
Còn có túi dự trữ vật của Nghiêm Tử Quốc vừa rồi đi vội chưa kịp lấy đi, sau này phải chú ý đến việc này nhiều hơn
Mạnh Hạo
trong lòng có chút buồn bực, lúc này Địa Linh Đan hòa tan, linh lực
trong cơ thể nhanh chóng tràn đầy, tốc độ nhanh hơn
Thời gian chậm rãi trôi qua, nháy mắt đã đến hoàng hôn, đoạn đường này
Mạnh Hạo bay nhanh không ngừng, khi thì cho bảo phiến trượt, khi thì bay nhanh ở trên mặt đất
Phía sau hắn tên Lưu sư huynh liên tục cười nhạt, tu vi y là Ngưng Khí tầng chín thâm hậu hơn Mạnh Hạo không ít, mặc dù
phi kiếm dưới chân tốc độ không bằng bảo phiến của Mạnh Hạo nhưng y vẫn
như trước, tự tin mười phần
Ba tên đệ tử Phong Hàn Tông phía sau y lúc này bị bỏ lại khá xa, bây giờ kêu khổ liên tục, ba người này không dám dừng lại sợ một khi rời đi sẽ
chọc Lưu sư huynh không vui
Hoàng hôn buông xuống, Mạnh Hạo đang bay nhanh bỗng nhiên thần sắc ngưng tụ, tử khí trên người hắn lại lắc lư thổi về phía xa, trong lòng Mạnh
Hạo biến động, nhìn về hướng đó
Chỉ thấy ở đó có một đạo cầu vồng đang
gào thét, dưới mặt đất còn có hơn mười bóng người đang chạy nhanh đến
Trong cầu vồng có hai thanh niên tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi
nhưng lại đều là Ngưng Khí tầng tám, đạp trên một ống sáo màu xanh biếc
dài khoảng nửa trượng
Hai người này ánh mắt như điện, nhất là người áo
dài màu đỏ trong đó, tu vi tán ra ngoài kia chỉ kém một tia là đạt đến
Ngưng Khí tầng chín
Trên mặt đất có hơn mười người, một trong số đó là Tôn Hoa, trong tay gã cầm một viên châu, từng trận tử khí bị viên châu hút vào
- Mạnh Hạo, ngươi quả nhiên còn ở trong Triệu quốc
Tôn Hoa liếc mắt thấy được Mạnh Hạo, lập tức cười lớn lên, ánh mắt lộ vẻ tham lam
- Chu sư huynh, Từ sư huynh, người này chính là Mạnh Hạo, trên người hắn có chí bảo của Kháo Sơn Lão Tổ, chí bảo này từng làm cho Tử Vận Tông
chú ý
Người này gian xảo đắc tội với Tử Vận Tông, tốt ở chỗ chí bảo kia vẫn chưa bị đổi đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôn Hoa vội vàng mở miệng, tim đập thình thịch, gã
biết rõ trên người Mạnh Hạo có những pháp bảo gì, lần đó nhìn thấy một
cảnh kia, sau khi trở về đến cả mơ gã cũng cực kỳ khát vọng giành được
Cũng may mấy ngày trước gặp được Hàn sư muội của Phong Hàn Tông, lúc hai người thân thiết thì đối phương lỡ miệng nói ra, bị gã liên tục dụ dỗ
rốt cuộc hỏi được tin tức của Mạnh Hạo
Vì thế gã nhanh chóng tìm đến sư huynh trong tông môn, lấy viên châu hấp thụ tử khí tìm được tung tích
của Mạnh Hạo
Mấy người vừa xuất hiện, chớp mắt lập tức thấy được phía sau Mạnh Hạo,
trong sấm gió đang cuồn cuộn đến, Lưu sư huynh vẻ mặt sát khí, thần sắc
đều biến động
Hai mắt Tôn Hoa lóe sáng, trên không trung hai người Chu, Từ này hừ lạnh một tiếng, muốn ngăn cản Mạnh Hạo, đồng thời bấm tay niệm thần chú, lập tức ống sáo dưới chân truyền ra tiếng động ô ô
Âm thanh đó tạo ra cảm
giác âm trầm nhưng trong nháy mắt tràn ra chút sương mù, đám sương mù
này quay cuồng hóa thành một bàn tay lớn chộp thẳng đến Mạnh Hạo
- Cút đi
Hai mắt Mạnh Hạo lóe sáng, quát khẽ một tiếng, tay phải vung
về phía trước, lập tức một con Hỏa Mãng dài khoảng tám chín trượng xuất
hiện, mang theo lửa cực nóng hướng thẳng về phía bàn tay kia
Ngay sau đó, Mạnh Hạo vung tay phải lên, hai thanh kiếm gỗ lập tức bay
ra, mang theo chớp quang trở thành răng nanh của con Hỏa Mãng kia, nháy
mắt phóng đi
Tiếng nổ vang cuồn cuộn bàn tay sương mù kia dù sao cũng là sự liên thủ
của hai đệ tử Ngưng Khí tầng tám của Khúc Thủy Tông thi triển ra, Mạnh
Hạo chỉ là lực lượng đơn phương còn không địch lại, cho nên hắn mới lấy
ra hai thanh kiếm này trong túi trữ vật của mình, ngoại trừ gương đồng
thì đây là thanh kiếm gỗ thần bí nhất
Hai thanh kiếm gỗ này là vật năm đó Vương Đằng Phi nhất định phải có,
nay sau khi ở trong tay Mạnh Hạo bay ra thì nổ vang tại đó
Hai thanh
kiếm trực tiếp xuyên thấu bàn tay to sương mù, chớp mắt lao thẳng đến
hai người Khúc Thủy Tông
Kiếm khí không có gì sắc bén, nhưng trong chớp mắt lại làm cho linh khí
bốn phía hỗn loạn, như là muốn cuộn trào lên
Một chiêu này khiến hai
người Khúc Thủy Tông sắc mặt đại biến, không chút do xoay người tránh
né, Mạnh Hạo hừ một tiếng không tiếp tục truy kích, bảo phiến dưới chân
xông lên, trong lúc hai người kia tránh ra thì nháy mắt đi xa
Hai thanh kiếm gỗ quay ngược về được Mạnh Hạo thu hồi lại, đầu không quay lại mà tốc độ còn nhanh hơn
Phía sau hắn, Lưu sư huynh hai mắt nheo lại, tham lam trong mắt đã mãnh liệt hơn
- Tên họ Mạnh này nhiều pháp bảo như vậy, kiếm gỗ cực kỳ huyền diệu,
nhưng càng như vậy, lại càng làm nổi bật ra thanh ngân thương được Tử
Vận Tông xem trọng quả là chí bảo không tầm thường
Nhưng sao đến giờ
hắn vẫn chưa xuất ra ngân thương
Hai mắt Lưu sư huynh lóe lên, tiếp tục đuổi theo, chỉ là y cũng giống
như Mạnh Hạo không thể phi hành lâu dài được, cần mượn địa thế cao thấp
mới có thể trượt đi được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắc mặt ba người Tôn Hoa của Khúc Thủy Tông khó coi, nhất là hai người
Chu, Từ thần sắc u ám hơn, lúc này hừ lạnh một tiếng nháy mắt đuổi theo, Tôn Hoa cũng cắn răng tức tốc theo sau
Giữa không trung hai người Chu, Từ gào thét hóa thành cầu vồng, cùng Lưu sư huynh của Phong Hàn Tông có một khoảng cách nhất định, nhưng là cùng mục đích truy kích Mạnh Hạo
Mạnh Hạo sắc mặt có chút khó coi, đám người Lưu sư huynh của Phong Hàn
Tông còn chưa buông tha, nay lại thêm đám Tôn Hoa xuất hiện, hai nhóm tu sĩ cùng nhau truy kích mình, khiến Mạnh Hạo nhíu mày
- Thiếu linh thạch, nếu ta có đủ linh thạch phục chế đủ Thiên Linh Đan
có thể đột phá đến Ngưng Khí tầng chín Nếu đến Ngưng Khí tầng chín thì
những người này nhất định không dám tiếp tục đuổi theo
Mạnh Hạo trong
mắt hiện lên nỗi trầm ngâm
- Lẽ nào thật sự phải bán đi một ít pháp bảo hay sao Mạnh Hạo nghĩ tới lấy sự huyền diệu của gương đồng, phục chế pháp bảo đem đi bán, nhưng Triệu quốc quá nhỏ, cũng chỉ có vài tông môn, một khi bán đi pháp bảo, nếu sau này bản thân lấy ra những cái giống như thế khó tránh khỏi khiến mọi người hoài nghi
Trong khi suy nghĩ hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe lên, lúc lộ ra quyết đoán, thì thân mình hạ xuống mặt đất chạy nhanh, không bao lâu, sau khi nuốt vào vài viên Địa Linh Đan giữ linh lực trong cơ thể dư thừa, lại lần nữa đạp lên bảo phiến hướng về phía xa mà đi
Đáng tiếc bốn phía này tuy rằng không ít núi hoang, nhưng yêu thú không nhiều lắm, dù có cũng chỉ toàn loại cực kỳ yếu ớt, khó có thể để Mạnh Hạo sử dụng phương pháp trước đây ngăn cản bọn người truy kích kia.