Tại trong Hắc sơn, không phải trống trơn, cũng không thiếu cây cối, hơn nữa còn rất tươi tốt, dựng đứng chọc trời.
Sở dĩ gọi là Hắc sơn vì toàn bộ cây cối đều mang một màu đen, như có yêu khí lượn lờ.
Từ xa nhìn lại, núi hoang bốn phía đều có khác nhau.
Vừa mới bước vào, phía trước Mạnh Hạo liền truyền lại tiếng rít gào, hai con yêu thú tương đương với Ngưng Khí tầng ba trực tiếp đánh tới, hai con yêu thú này có thân sói đuôi rắn, lông trên thân tán loạn, hai hốc mắt sâu kín.
Khi chúng nó lao tới gần, bước chân của Mạnh Hạo không chút dừng lại, tay phải nhấc lên, gương đồng xuất hiện, ngay lập tức, một con trong đó bị thương ở mắt, máu tươi phun ra, gào lên thảm thiết, dọa con yêu thú còn lại sợ hãi.
Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, cái gương đồng làm nổ con mắt chứ không phải cái mông.
Chuyện này, khi gặp Triệu Vũ Cương thì Mạnh Hạo đã gặp qua, lúc này cũng không kịp nghĩ nhiều, thừa dịp hai con yêu thú tránh đi, hắn dùng tốc độ cực nhanh lách qua bên người nó.
Về phần hai tên Ngưng Khí tầng năm kia, giờ phút này vừa truy tới liền đỏ mắt, không nói hai lời liền vung phi kiếm lên, tiếng kêu thảm thiết truyền ra, hai con yêu thú kia liền tử vong.
Hai người cũng không kịp thu thập yêu đan, thân hình hóa thành cầu vồng, truy kích về phía Mạnh Hạo.
- Nơi đây là yêu sơn, nghe nói trên đỉnh núi này còn có yêu vương tồn tại, Mạnh Hạo ngươi trốn lên đó chẳng khác tìm chết!
- Ngươi không cần chạy trốn, trở về thương nghị với chúng ta, ta có thể lấy thứ khác đổi linh đan của ngươi!
Hai người vừa truy kích vừa nói, thần sắc như rất chân thành, trong trong lòng lại tràn ngập sát khí.
Mạnh Hạo không quay đầu, cũng không lên tiếng, thân hình lao nhanh lên đỉnh núi, không bao lâu hắn liền gặp bảy tám con yêu thú, tu vi khoảng Ngưng Khí tầng bốn, nhưng gặp Mạnh Hạo dùng gương đồng uy hiếp liền tự động rời đi.
Nhưng hai tên tu sĩ kia lại không có bổn sự này, sau khi trải qua giết chóc một phen mới thoát được, trên người đầy máu tươi, dù đều là máu yêu thú, nhưng hai người truy kích tới đây đã toàn thân rã rời, lại trải qua trận chiến này, đan dược cũng tiêu hao không ít, tuy vậy đâm lao phải theo lao, hai người phải cắn răng đuổi theo.
- Còn đuổi…
Mạnh Hạo trầm mặt, nơi đây là cực hạn Hắc sơn mà hắn từng tới, nếu còn lên nữa thì không chừng sẽ gặp phải yêu thú Ngưng Khí tầng năm.
Vẻ tàn khốc trong mắt chợt lóe lên, Mạnh Hạo cắn răng, thân hình nhoáng lên, bay lên đỉnh núi.
Thời gian khoảng chừng một nén nhang, một tiếng gầm nhẹ bỗng truyền ra khắp nửa Hắc sơn, một con sói to màu đen, hóa thành một luồng gió đen từ phía trước gào thét mà tới.
Con sói này lớn chừng hai trượng, hai mắt đỏ sẫm tràn ngập sát khí, nó vừa mới xuất hiện, linh áp Ngưng Khí tầng năm liền phát ra.
Nếu như thế thì cũng thôi, lúc này, sau con sói kia còn một đám sói nhỏ hơn, tu vi đều là khoảng chừng Ngưng Khí tầng bốn đỉnh phong, thậm chí còn có một con có tu vi Ngưng Khí tầng năm, chúng vừa xuất hiện, cuồng phong gào thét…
Hai mắt Mạnh Hạo tràn ngập tinh mang, không chút do dự nâng lên gương đồng, đánh về đám sói.
Tại trong đám sói vọt tới, con ở đầu tiên nhất thời liền kêu lên thảm thiết, lồng ngực của nó đã mơ hồ huyết nhục, như là bị đâm nát, máu tươi phun ra không ngừng.
Một màn đột ngột làm cho đám sói xung quanh sửng sốt, theo bản năng mà cùng rút lui.
Dựa vào cơ hội này, trong lòng hắn vẫn có chút chần chừ, nhưng vẫn cắn răng tiến tới, hai thanh phi kiếm dưới chân nhanh chóng mang hắn vọt tới hơn mười trượng.
Cùng lúc đó, hai tên Ngưng Khí tầng năm cũng đuổi tới, khi vừa nhìn thấy đám yêu lang này, cả hai đều biến sắc.
Theo một đường đuổi giết Mạnh Hạo, cả hai đều rất đề phòng, nơi này thuộc phạm vi của Kháo Sơn Tông, nhưng đã ra khỏi sơn môn, dù giết lẫn nhau cũng không tính là vi phạm môn quy.
Truy kích cũng thôi, giờ phút này lại gặp phải nguy cơ, hai con yêu lang Ngưng Khí tầng năm kia đã có uy hiếp không nhỏ đối với bọn họ, còn bốn con yêu lang Ngưng Khí tầng bốn kia nữa.
Điều này khiến cho hai người nổi lên nhiều suy tính, nhưng lại trực tiếp tản ra, một trái một phải mà lao đi.
Tốc độ hai người rất nhanh, nhưng mấy con yêu lang còn nhanh hơn, chúng nó thân là yêu thú, có chút thần trí, chỉ là vì gương đồng kia quỷ dị mà khủng bố mới làm cho theo trực giác mà có chút kiêng kỵ Mạnh Hạo, tuy gào rú nhưng không truy kích, tùy ý để Mạnh Hạo rời đi.
Nhưng bọn nó lại phân tán mà nhằm vào hai tên Ngưng Khí tầng năm lao vào địa bàn của chúng.
Hai tên tu sĩ thầm hận, nhưng lúc này không kịp suy nghĩ nhiều, sau khi vừa tách ra, sau lưng cả hai đều có tiếng yêu lang gầm rú, trong chớp mắt liền vọt đi.
Mạnh Hạo nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhìn lên đỉnh núi, lại nhìn về phía hai tên Ngưng Khí tầng năm rời đi, trong mắt lộ ra một tia hàn mang.
- Đám yêu thú kia cũng chỉ làm cho bọn họ có chút chật vật mà thôi, không bao lâu thì lại tiếp tục đuổi tới, vả lại, bốn canh giờ sắp đến rồi, bọn họ nhờ đan quang chỉ dẫn, lại có thể tìm được ta!
Mạnh Hạo đưa mắt nhìn lên đỉnh núi, căn răng lao về phía trước.
Không lâu sau, trên túi trữ vật của hắn chợt lóe lên bạch quang, tia sáng này chiếu lên tận trời, trực tiếp chớp lên, người ở xa cũng có thể thấy được.
Tia sáng này chính là đan quang, mỗi một canh giờ đều sẽ xuất hiện, hôm nay đã xuất hiện mấy lần rồi, lúc này đại biểu cho bốn canh giờ đã tới.
Trên đường đi, Mạnh Hạo rất cẩn thận tránh được khá nhiều yêu thú, nhìn có lẽ là yêu thú Ngưng Khí tầng năm, làm cho hắn thầm kinh không thôi.
Hơn nữa, những yêu thú này không sống một mình, phần lớn đều vài con cùng nhau, dù Mạnh Hạo có gương đồng nhưng cũng không dám trêu chọc, lựa chọn né qua, cứ như vậy nên tốc độ của hắn liền chậm lại, khó mà bay nhanh được.
Thời gian trôi qua từng phút, khi bốn canh giờ qua đi một nửa, trong Hắc sơn truyền ra tiếng gào thét phẫn nộ, cùng lúc đó, Mạnh Hạo từ trong núi rừng lao ra, bộ dáng có chút chật vật.
Mà sau lưng hắn có bảy tám con vượn yêu, chúng nó đã thông linh, lộ ra phẫn nộ, điên cuồng đuổi theo Mạnh Hạo.
Trong đó có ba con Ngưng Khí tầng năm, Mạnh Hạo thầm kêu khổ, hắn vốn đã rất cẩn thận rồi, nhưng không nghĩ tới khi hắn đi qua đám vượn yêu này thì gương đồng trong tay lại tự động phát ra công kích, làm nổ một con vượn yêu có bộ lông đen, làm cho đám vượn yêu còn lại nổi điên.
- Dù là đám vượn yêu này đầy lông, nhưng ngươi cũng không cần phải làm thế!
Mạnh Hạo cười gượng nhìn gương đồng trong tay, cảm thấy gương đồng thần bí, hắn vẫn chưa nghiên cứu ra hết.
Nhưng hiện tại không kịp nghĩ nhiều, tranh thủ thoát khỏi đám vượn yêu đuổi giết.
Thấy đám vượn yêu tới gần, Mạnh Hạo nâng gương đồng lên, tiếng kêu thảm thiết truyền ra, đúng lúc này, trước mặt Mạnh Hạo, tại một sườn núi, có quang mang phi kiếm chợt lóe.
Hai mắt Mạnh Hạo bừng sáng, lao thẳng tới phía đó.
Trong khi tới gần, thấy bốn tên Ngưng Khí tầng bốn đỉnh phong, một người trong đó chính là Thượng Quan Tống, mấy người này đang chém giết một con gấu yêu, nhìn bộ dáng rất vất vả mới chiếm được thượng phong, trên mặt đất còn hai thi thể gấu yêu.
- Mạnh Hạo!
Nhìn thấy Mạnh Hạo, bốn người lập tức lộ ra sát khí, nhất là tên Thượng Quan Tống kia, sát khí cực kỳ mãnh liệt.
Một đường này, bọn họ rất mệt nhọc, tại trên Hắc sơn này đã trải qua không ít chiến đấu, một nhóm hơn mười người liền buông bỏ gần hết, chỉ còn lại bốn người bọn họ, vẫn mãi cắn răng tìm theo đan quang mà tìm tới đây, nhưng lại gặp phải đám gấu yêu này, kịch liệt chiến đấu.
Giờ này gặp được Mạnh Hạo, bọn họ liền lập tức đỏ mắt, theo bản năng mà nâng kiếm lao về đối phương.
- Chư vị sư huynh, ta đã theo lệnh của các ngươi mà mang đám vượn yêu kia tới, mau ra tay đi!
Mạnh Hạo vừa tới gần, cũng không nhìn những thanh phi kiếm kia, mà lộ vẻ mặt khẩn trương hô lớn, giống như là sợ đám vượn yêu đã thông linh phía sau không nghe được vậy.
Gần như cùng lúc với tiếng của Mạnh Hạo, sau lưng hắn liền bộc phát tiếng gầm quanh quẩn trong trời đất, bảy tám con vượn yêu mạnh mẽ lướt qua núi rừng, đỏ mắt vọt tới.
- Mạnh Hạo, ngươi vô sỉ!
- Chết tiệt, ngươi thật đê tiện!
Một màn này làm cho bốn người kia kịch liệt biến sắc, mắng chửi Mạnh Hạo không ngừng.
Bốn người muốn lui về sau, nhưng đám gấu yêu nào cho phép, dưới sự dây dưa của bọn chúng, Mạnh Hạo đã lướt qua bốn người này, xuất hiện phía sau bọn họ, làm cho đám vượn yêu đỏ mắt, điên cuồng vọt tới.
Mạnh Hạo quay đầu nhìn bốn người một cái, trong mắt lộ ra sát khí, vỗ túi trữ vật, lập tức phi kiếm bay ra, Mạnh Hạo đau lòng quát khẽ.
- Nổ!
Tiếng nổ chấn động không gian, theo phi kiếm nổ tung, Mạnh Hạo lại liên tục ném ra hai cái hỏa xà, lập tức tiếng nổ khuếch tán, cây cối xung quanh bị dập nát.
Theo lực lượng trùng kích, Mạnh Hạo cố nhịn phun ra một ngụm máu tươi, thân hình đảo ngược, thay đổi một phương mà bỏ chạy về phía xa.
Phía sau, đám tu sĩ này bị trùng kích khó mà chạy được, lại bị vượn yêu phẫn nộ kìm giữ, bọn chúng không thấy được Mạnh Hạo, nhưng nhìn thấy bốn tu sĩ liền lập tức chém giết.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Mạnh Hạo không quay đầu mà lao nhanh đi.
- Phương pháp này không tệ, chỉ là quá mức nguy hiểm!
Trên đường đi, cho đến khi phía sau không có yêu thú truy kích, hắn mới thở hổn hển, nhìn bốn phía, thì thào nói nhỏ.
- Muốn nuốt một viên linh đan thật sự là gian nan!
Mạnh Hạo cúi đầu nhìn túi trữ vật, thở dài, trong lòng càng đau lòng.
- Đã hư ba mươi mốt thanh phi kiếm rồi!
Đó đều là linh thạch…
Còn đống đan dược đã nuốt kia nữa, cũng là linh thạch, vậy mà còn không qua năm canh giờ…
Mạnh Hạo cười khổ, trong lòng cực kỳ xoắn xuýt, đau lòng tới cực điểm.
- Nhưng nếu cuối cùng thành công nuốt Hạn Linh Đan, đột phá tu vi mà nói…
Tất cả đều là đáng giá!
Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra tơ máu, rất giống như một tên máu cờ bạc.
Giờ phút này, hắn đã bỏ ra cái giá rất lớn rồi, đương nhiên liền không tiếc thêm gì nữa, vì thành công mà điên cuồng.
- Bốn sư huynh Ngưng Khí tầng bốn kia, dù không chết cũng bị phế rồi, còn lại đám đuổi giết đã không còn bao nhiêu, giờ phút này, chỉ có hai tên Ngưng Khí tầng năm kia mà thôi!
Mạnh Hạo âm trầm nghĩ, tu vi đối phương cao hơn hắn, lại còn là hai người, rất khó chống lại.
Huống hồ, đối với Mạnh Hạo mà nói, giết người cực kỳ không có lợi, chỉ hao phí quá nhiều linh thạch mà thôi.
Mạnh Hạo nghỉ ngơi một lát rồi nhìn lên đỉnh núi, hắn cắn răng chạy lên, thời gian đã nhanh chóng đến canh giờ thứ năm rồi.
Đan quang từ trong túi trữ vật của Mạnh Hạo liền phát ra ánh sáng chói mắt, lập tức, hai phía đông tây đều có tiếng quát vang lên.
- Mạnh Hạo, ngươi không thoát đâu!
- Ngoan ngoãn đưa Hạn Linh Đan ra, ta có thể lưu cho ngươi toàn thây!
Nếu không nghe lời, ngươi phải táng thây trong bụng thú, thi cốt không còn!
Tiếng quát đến từ hai tên Ngưng Khí tầng năm quanh quẩn xa xôi, lại có hai tia chớp, vọt về phía Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo lộ vẻ kiên quyết, nhanh chóng lao về nơi có khí tức của yêu thú.
