Vương Đằng Phi run run, ánh mắt hoảng sợ khiến y lập tức khẳng định kẻ đó lấy đi chí bảo của y, điều này làm cho y sợ hãi, cũng chỉ có người này mới có thể dễ dàng chặn đứng cảm ứng huyết dịch của bản thân.
Nội tâm y bỗng chốc trống rỗng, ngẩng đầu hơi thở dồn dập, rất lâu mới hồi phục lại, có thể thấy quang điểm ảm đạm kia có sức ép đáng sợ thế nào đối với y.
- Người này làm sao biết được việc của Hắc sơn… chẳng lẽ hắn lần theo dấu vết của ta tìm đến nơi này… như vậy, người đó rốt cuộc là ai…
Hồi lâu sau, giấc mộng mới chấm dứt, Mạnh Hạo mở hai mắt. Hắn không biết thời gian đã trôi qua mấy ngày, cũng không biến tu vi bản thân đã biến hóa, chỉ cảm thấy giấc mơ rất dài rất dài.
Giấc mơ dù đã hết nhưng trong đầu Mạnh Hạo dường như vẫn còn một chút ký ức, chỉ là những ký ức này rất mơ hồ, có chút gì đó hắn không nghĩ ra được, nhưng khát vọng bay trên bầu trời cũng là trong chốc lát hiện ra trong trí nhớ Mạnh Hạo một cách vô cùng mạnh liệt.
Hắn thậm chí còn cảm nhận rõ rệt, nếu như có một ngày bản thân có thể bay giữa trời cao thì những trí nhớ mơ hồ trong đầu đương nhiên có thể xuất hiện ra một cách rõ ràng.
Sau một hồi lâu, Mạnh Hạo hít một hơi thật sâu, hai mắt dần dần bình thường lại, thần thái ổn định, hắn ngẩn người cảm nhận được tu vi.
- Ngưng Khí… tầng sáu?
Mạnh Hạo thở dồn dập, hai mắt bừng tỉnh, sau khi lĩnh hội tỉ mỉ tu vi, thì mừng như phát điên. Hắn cảm nhận được Đan Hồ trong cơ thể, thậm chí còn có thể cảm nhận được yêu đan trong hồ, cảm giác máu mủ tình thâm tràn ngập trái tim hắn.
- Ta đã đạt tới… Ngưng Khí tầng sáu rồi!
Mạnh Hạo toàn thân run run đứng lên, cười ha hả, tiếng cười vang vọng trong động phủ, tạo ra vô số tiếng vang.
Cùng với trạng thái kích động, Mạnh Hạo một lần nữa khoanh chân ngồi, mắt nhắm lại tai không nghe gì, thậm chí cảm quan giống như sự vật tứ phía đều bất động. Loại hưng phấn khó thể hình dung khiến tinh thần Mạnh Hạo sung sướng, cho đến khi hắn nghe tiếng Bàn Tử ở bên ngoài động phủ.
- Mạnh Hạo ơi, ngươi mạng khổ, là chính ngươi muốn lấy đan được đi, không phải ta hại ngươi, ngươi đừng về hại ta…
- Người đáng thương như ta số còn khổ hơn ngươi, chuyện buôn bán ở quầy tạp hóa mấy hôm nay không còn nữa, bị người khác đoạt rồi.
Bàn Tử đang ở nơi nào đó ngoài động phủ, vẻ mặt ủ rũ đốt giấy vàng mã.
- Mạnh Hạo, ngươi có biến thành quỷ cũng phải giúp ta một chút, người xem ta đốt cho ngươi nhiều giấy như vậy.
Bàn Tử vừa khóc sướt mướt vừa đốt giấy.
- Nhà ngươi nghèo, nhưng ngươi có ta là bạn, Mạnh Hạo ngươi yên tâm, ta mỗi ngày sẽ đốt vàng mã cho ngươi, cho ngươi ở dưới kia có thể đạt được ước nguyện có tiền, cưới được vợ.
- Mạnh Hạo, ngươi sao có thể như thế mà đi chứ…
Bàn Tử càng lúc càng khóc to, vẻ mặt thương tâm.
Những âm thanh này truyền đến tai Mạnh Hạo, nhất thời thần sắc hắn kỳ quái, khoanh chân nghĩ, đây là lần đầu có người hóa vàng mã cho mình, dở khóc dở cười đứng dậy tay phải ấn cửa động phủ, cửa lập tức mở ra, hắn chậm rãi bước ra.
Vừa ra khỏi, tiếng khóc thê lương của Bàn Tử đến tai, bỗng chốc không còn. Bàn Tử kinh ngạc quay đầu, chớp mắt nhìn Mạnh Hạo bỗng nhiên dựng tóc gáy, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, lập tức nhảy lên, ngẩn người nhận ra Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo nét mặt cổ quái, liếc mắt nhìn Bàn Tử một cái, chưa vội nói chỉ ho lên một tiếng, đi đến bên con sông nhỏ, tắm rửa cơ thể. Dần dần những vết dơ bẩn được tẩy sạch, lại lấy ra một bộ quần áo thay trên người, dùng kiếm cắt bỏ một ít tóc dài, sau khi khôi phục nguyên bản bộ dạng, tinh thần phấn chấn, xoay người cười tủm tỉm nhìn Bàn Tử.
