Vương Đằng Phi nhìn chằm chằm Mạnh Hạo với ánh mắt lạnh lẽo, y bỗng nhiên bước ra trước một bước, tay phải vỗ lấy túi trữ vật.
Lập tức hai tia sáng bay vụt ra từ trong túi trữ vật của y, bảo sắc lóng lánh, đó là một con Thạch hổ và một con Thạch giao.
Hai pháp bảo này vừa xuất hiện nhất thời hào quang huyễn lệ lóe lên.
Một tiếng hổ gầm quanh quẩn, một tiếng giao ngâm khuếch tán.
Hai loại pháp bảo đó nhưng lại trực tiếp hóa thành một con bạch hổ dài mấy trượng và một con Giao Long dài mười trượng, vờn quanh người Vương Đằng Phi khiến cho y thoạt trông vô cùng khí thế, long hổ làm bạn, không chút tầm thường.
- Ngươi có thể không thừa nhận, nhưng kiếm này là của ta, ta không đồng ý thì ngươi đừng hòng lấy đi.
Vương Đằng Phi âm trầm nói, sau đó y giơ tay phải bấm tay niệm quyết, lập tức bạch hổ rít gào vồ tới Mạnh Hạo, Giao Long gầm thét như một cây cầu vồng xông tới phía Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo lùi ra sau, lại vung tay phải, kiếm gỗ lập tức hóa thành cầu vồng bay ra, cùng lúc đó Phong Nhận thuật, Hỏa Xà thuật cũng bao phủ khắp nơi.
Tiếng nổ ầm ầm vang khắp bốn phương tám hướng.
Mạnh Hạo phun ra một ngụm máu tươi, nhanh chóng rụt lùi, lại nhìn Vương Đằng Phi với dung nhan tuấn mỹ, tóc bay phất phới, áo trắng thắng tuyết cất bước đi ra từ trong đám nổ, ánh mắt hắn lộ ra vẻ châm chọc.
- Hoang đường, lại đi nói ta cướp chí bảo của ngươi, rõ ràng là ngươi thấy kiếm này không tầm thường, muốn cường đoạt trong thí luyện nội môn này!
- Lắm lời vô dụng, hôm nay giết ngươi để cho ngươi biết đồ vật của Vương Đằng Phi ta, ngươi chưa đủ tư cách lấy đi.
Ánh mắt Vương Đằng Phi lạnh như băng, y cất bước đi, lại vung tay phải lên. Bạch hổ và Giao Long cùng gầm lên, lại nhào tới phía Mạnh Hạo.
- Độc nhất vô nhị? Thế gian chỉ có một thanh?
Mạnh Hạo nở nụ cười, vẻ châm chọc càng thêm nồng đậm trong ánh mắt, hoàn toàn không che giấu chút nào, chỉ là sâu trong trào phúng đó là hàn quang lạnh lẽo.
- Vậy hãy thử xem liệu thanh kiếm này có phải chí bảo độc nhất vô nhị như lời ngươi nói không.
Mạnh Hạo lúc nói thì đồng thời vỗ vào túi trữ vật, lập tức một đạo ô quang vọt ra, vờn quanh người Mạnh Hạo, truyền ra những tiếng kiếm minh ông ông.
Thanh kiếm này chính là thanh kiếm gỗ thứ hai mà Mạnh Hạo đã phục chế ra!
Kiếm này xuất hiện, bên người Mạnh Hạo lập tức có hai thanh kiếm gỗ giống hệt nhau, khoảnh khắc gào thét, kiếm quang bắn ra bốn phía, với khí thế vô cùng hào hùng.
Khi nhìn thấy thanh kiếm gỗ thứ hai xuất hiện, Vương Đằng Phi cả người chấn động, mắt trợn to, không thể tin tưởng nổi, tinh thần hoàn toàn ầm vang, cả người như bị một ngọn núi lớn giáng xuống, khiến cho liên hệ giữa y và bạch hổ cùng Giao Long đều bị gián đoan.
- Chuyện này không có khả năng! Chuyện này… chuyện này…
Vương Đằng Phi cảm thấy đầu óc mơ hồ, biến hóa bất thình lình này đã khiến y trở tay không kịp, làm đảo điên suy nghĩ của y, làm cho đầu óc y nhất thời hỗn loạn.
- Kiếm này, cũng là của ngươi?
Hàn quang lóe lên trong mắt Mạnh Hạo, hắn bước lên một bước, khí thế chợt phóng, tu vi tỏa ra.
- Kiếm này, là thanh kiếm độc nhất vô nhị của ngươi?
Mạnh Hạo lại bước ra bước nữa.
Theo lời nói của hắn, khí thế của hắn cũng dâng lên.
Vương Đằng Phi bị khí thế kia áp bách làm cho không tự chủ được lùi ra sau hai bước, sắc mặt tái nhợt, trong mắt đầy vẻ ngỡ ngàng và không thể tin.
- Kiếm này là một thanh thiên địa chỉ có một của ngươi?
Đôi mắt Mạnh Hạo như điện, bước ra một bước nữa thì ngừng lại, ngưng tụ tất cả khí thế trên người.
Giờ phút hắn lại khiến người ta cảm thấy thật hùng vĩ.
Sắc mặt Vương Đằng Phi tái nhợt, y lại tiếp tục lùi.
- Vương Đằng Phi, kiếm này là một đôi tử mẫu, là Thiên Địa kiếm của Mạnh Hạo ta!
Ánh mắt Mạnh Hạo như điện, hắn nhảy lên, hai tay bắt ấn quyết, lập tức hai thanh kiếm gỗ dấy lên kiếm quang ngút trời, kéo thẳng tới bạch hổ và Giao Long kia.
Tiếng nổ vang vọng, bạch hổ vỡ vụn, Giao Long nứt toác.
Hai thanh kiếm gỗ xen với khí thế của Mạnh Hạo hóa thành một đạo xung kích có thể phá tan tất cả, lao thẳng tới Vương Đằng Phi.
Mắt thấy nó tới gần, Vương Đằng Phi chợt ngẩng đầu lên, tay phải ấn xuống mặt đất một cái.
Lập tức một cây nhang thiêu đốt xuất hiện, ngút lên làn khói lượn lờ kéo thẳng tới Mạnh Hạo.
Làn khói này hóa thành những bóng người, va đụng với hai thanh kiếm gỗ.
Trong chốc lát tiếng nổ vang quanh quẩn khắp quảng trường.
Nhang vỡ, kiếm gỗ lùi.
Mạnh Hạo hộc máu, cả người lùi ra sau mấy bước.
Khi ngẩng đầu lên thì thấy trong tiếng ầm ầm nổ tung, Vương Đằng Phi bay lên, không phải ở đài này mà là ở giữa không trung.
Dưới chân y có vài làn khói như nâng y lên.
Y nhìn Mạnh Hạo đầy phức tạp, lại nhìn hai thanh kiếm gỗ bên người Mạnh Hạo, lúc này ngay cả chính y cũng thấy u mê, đã bắt đầu nghi ngờ phán đoán lúc trước của mình.
Dù sao dựa theo điển tịch mà y tra ra thì thanh kiếm gỗ đó quả thực là thứ độc nhất vô nhị trong trời đất này, tuyệt đối không có khả năng xuất hiện thanh thứ hai.
Nhưng y dù nhìn thế nào thì cũng thấy kiếm gỗ của Mạnh Hạo giống hệt thứ trong trí nhớ mình như đúc, nhưng lại xuất hiện hai thanh.
Mạnh Hạo nhìn Vương Đằng Phi đang lơ lửng giữa trời, hừ lạnh, vung tay phải lên, nhất thời hai thanh phi kiếm tầm thường bay ra khỏi túi trữ vật.
Sau đó Mạnh Hạo bước ra trước một bước, lập tức đạp lên trên hai thanh phi kiếm kia, chúng mang theo hắn trực tiếp bay lên.
Cảnh này khiến đám người xung quanh quảng trường đều kinh hô.
- Chỉ có tu sĩ Trúc Cơ mới có thể bay, mà bọn họ giờ lại đều bay lên rồi.
- Vương sư huynh có pháp bảo nên có thể bay lên trong thời gian ngắn, mà Mạnh Hạo này hắn không tiếc tiêu hao linh khí, mượn lực của phi kiếm bay lên.
Sát khí lóe lên trong mắt Vương Đằng Phi, y nhìn chằm chằm Mạnh Hạo.
Giờ khắc này y không suy nghĩ về chuyện kiếm gỗ kia nữa, mặc kệ kiếm gỗ đó có phải là chí bảo kia hay không, dù không phải nhưng bị Vương Đằng Phi y nhìn thấy thì cũng phải lấy đi.
Sát khí tràn ngập, Vương Đằng Phi vỗ túi trữ vật, ngay lập tức trước người y xuất hiện một tờ giấy màu vàng.
Đây là bùa chú, trên có vẽ hoa văn phức tạp, tản ra những trận linh áp, cũng lấp lánh kim quang, trông hoàn toàn khác với bùa chú của Hàn Tông.
- Có thể để ta lấy bảo vật này ra, ngươi có thể kiêu ngạo dưới cửu tuyền rồi.
Vương Đằng Phi nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, lại cực kỳ đau lòng.
Bùa chú này giống như pháp bảo cuối cùng trong túi trữ vật của y, dù sao vì thanh kiếm gỗ kia y đã gần như bỏ ra toàn bộ.
Không phải vạn bất đắc dĩ thì y sẽ không lấy lá bùa này ra.
Vậy này chỉ còn lại ba lượt thi triển, vả lại với tu vi của y thì chỉ có thể thi triển được một lần, uy lực không hề tầm thường, có thể giết hết tu sĩ dưới Ngưng Khí tầng tám.
Lạnh lùng nhìn Mạnh Hạo, Vương Đằng Phi bỗng giơ tay phải lên, vung ra phía trước.
Cùng lúc đó y phun ra một ngụm linh khí trong cơ thể, lại càng cảm nhận được trong tích tắc này linh khí của mình kéo thẳng tới lá bùa.
Nhưng mắt thấy kim quang của lá bùa chú này tỏa ra vạn trượng, chỉ hào quang trên bầu trời thôi cũng khiến tinh thần Mạnh Hạo chấn động, toàn thân đau nhói.
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt Vương Đằng Phi đột nhiên biến đổi.
Y bỗng nhận thấy linh lực của mình không còn đủ.
Y lại càng cảm nhận được linh khí của mình không đủ là vì linh khí không có lúc nào là không tản ra ngoài từ miệng vết thương bên tay phải.
Chẳng qua lúc trước y bị sự xuất hiện của thanh kiếm gỗ làm cho nổi giận đùng đùng, lại bị hai thanh kiếm khiến đầu óc mơ hồ nên mới không nhận ra, khiến cho giờ phút này y muốn dùng lá bùa này mà lại chẳng thể ngưng tụ đủ linh khí, cho dù có nuốt đan dược vào cũng không kịp bổ sung được chỗ tiêu hao kia.
- Cho dù bùa này có không hoàn thành, uy lực cũng đủ giết được tu sĩ Ngưng Khí tầng sáu, giết ngươi cũng dễ như trở bàn tay!
Vương Đằng Phi không chút do dự vung lá bùa kia lên.
Bùa kia như một mặt trời màu vàng trong tiếng nổ vang bay thẳng tới Mạnh Hạo.
Cảm giác nguy cơ sinh tử xuất hiện trong tâm thần Mạnh Hạo, trước ranh giới sống chết này, ánh mắt Mạnh Hạo lộ ra tia sáng sắc bén.
Ở một khắc này hắn đang ở giữa không trung, không tự chủ được mà nghĩ tới giấc mộng ngày đó khi nuốt yêu đan Ứng Long vào.
Trong mộng kia thân thể Ứng Long thượng cổ hiện lên trên hồ bạc, trong khoảnh khắc đó mãnh liệt hiện ra trước mặt Mạnh Hạo.
- Quân chủ của bầu trời.
Mạnh Hạo phúc chí tâm linh, mắt nhắm lại, trong tích tắc khi lá bùa biến thành mặt trời màu vàng kia tới gần, yêu đan trong Đan Hồ của hắn quay cuồng, trong giây lát đó bột phát ra linh lực mênh mông, tràn ngập toàn thân Mạnh Hạo, khiến cho hắn giơ hai tay vung tay áo thật mạnh.
Bốn phía bị cuốn bay, mất đi liên hệ với phi kiếm, trong khoảnh khắc một đám rung rung bay thẳng tới chỗ Mạnh Hạo.
Cùng lúc đó trong túi trữ vật của Mạnh Hạo, tất cả phi kiếm và các loại pháp bảo với đủ mọi hình thù đều bay ra, cùng những phi kiếm kia tụ lại một chỗ, hóa thành gần trăm đạo bảo quang, trong chớp mắt bay tới.
Đó không phải là linh lực của Mạnh Hạo, mà là lực lượng của yêu đan trong Đan Hồ của hắn!
Yêu đan này chẳng rõ vì sao lại bị dẫn động, chớp mắt bột phát ra khiến gần trăm thanh phi kiếm ông ông, như bị sức mạnh nào đó dẫn dắt, chớp mắt đã ngưng tụ lại một chỗ, hình thành một con Ứng Long thượng cổ!
Chẳng qua con rồng này có hình dáng mơ hồ, người ngoài nhìn không ra, ngay cả Vương Đằng Phi vì mất đi giọt máu truyền thừa nên lúc này cũng không phát hiện.
Chỉ có Mạnh Hạo biết được thần vận, nhất là hai thanh kiếm gỗ kia đã trở thành hàm răng sắc bén của Ứng Long do pháp bảo tạo thành này, truyền ra tiếng rít gào không âm thanh, tỏa ra từng trận thiên không uy, đánh thẳng tới lá bùa.
Ứng Long chi uy sơ hiển, ngưng tụ gần trăm pháp bảo, trong chớp mắt này nhắm tới bùa chú.
Hai thứ lập tức va đụng vào nhau, tiếng nổ vang truyền khắp Kháo Sơn Tông, làm cho đám đệ tử ngoại môn xung quanh đinh tai nhức óc, đồng loạt lùi ra sau.
Kẻ nào tu vi yếu thì bị chấn động tới đầu váng mắt hoa.
Cho dù là Ứng Long hay bùa chú, dù chỉ sơ hiển thì trên quy mô đã vượt qua khỏi Ngưng Khí tầng sáu.
Nhất là một kích va chạm này của hai bên, cho dù tu sĩ Ngưng Khí tầng bảy sợ rằng cũng phải kinh hãi, chỉ có tu sĩ Ngưng Khí tầng tám mới có thể tranh được.
Tiếng nổ râm ran không ngừng vang vọng, phù chú hóa thành mặt trời màu vàng nhanh chóng ảm đạm, mà con Ứng Long do gần trăm pháp bảo tạo thành kia cũng bắt đầu tan rã, vỡ vụn từng tầng.
Một thanh, mười thanh, rồi trăm thanh, vô số phi kiếm vỡ vụn thành mảnh nhỏ, các loại pháp bảo với đủ mọi hình dạng cũng nát thành cát bụi.
Cho đến khi mặt trời do lá bùa kia biến thành hoàn toàn ảm đạm, bùa chậm rãi bay về phía đài cao, hình dạng con Ứng Long mơ hồ do gần trăm pháp bảo tạo thành hoàn toàn sụp đổ nhưng hai thanh kiếm gõ làm răng cho Ứng Long kia thì lại mãnh liệt lao lên, nhắm thẳng tới Vương Đằng Phi sắc mặt tái nhợt.
Khuôn mặt Vương Đằng Phi cắt không còn chút máu, mắt thấy hai thanh kiếm này sẽ đâm vào lồng ngực y, xuyên thủng trái tim y, thì đúng lúc này một tiếng than nhẹ truyền tới từ Đông Phong.
- Được rồi, làm việc gì đừng có quá tuyệt.
Theo tiếng thở dài truyền đến, một luồng lực nhu hòa xuất hiện trước người Vương Đằng Phi, trong lúc cản trở kiếm gỗ thì cuốn lấy thân thể Vương Đằng Phi nhanh chóng lùi ra sau, thối lui khỏi đài cao này, đẩy thẳng tới quảng trường.
Vương Đằng Phi miệng phun máu tươi, đôi mắt u ám, trong vẻ u ám đó còn là vẻ mê man cũng không thể tin tưởng.
Mình đã thua rồi ư!
Cùng lúc đó, Hà Lạc Hoa xuất hiện ở trên đài cao, trong khoảnh khắc khi ông ta xuất hiện, Âu Dương đại trưởng lão lập tức ôm quyền, cúi người thật sâu.
- Bái kiến tông chủ!
Đám đệ tử ngoại môn bốn phía đều chấn động, ào ào ôm quyền, đồng loạt cúi đầu.
Sắc mặt Mạnh Hạo cũng tái nhợt, linh khí trong cơ thể hắn đã khô cạn, nếu không phải lúc cuối yêu đan Ứng Long trong cơ thể bỗng dưng phát ra linh lực, thì Mạnh Hạo khó mà kiên trì nổi.
Lúc này trong túi trữ vật đã chẳng còn pháp bảo nào, trận chiến này với hắn mà nói là cực kỳ thê thảm.
Tuy không cam lòng khi Vương Đằng Phi không chết, nhưng hắn hiểu rằng tông chủ đã ra mặt thì hôm nay chẳng thể nào giết được Vương Đằng Phi.
Lúc này hắn im lặng, bay xuống đài cao, dùng tính cách kiên nghị chống cho thân mình không ngã, lại bước đi vài bước tới nhặt lấy bùa chú của Vương Đằng Phi kia, không chút do dự nhét vào trong ngực, thế mới ngẩng đầu nhìn Hà Lạc Hoa.
- Trận chiến này, Mạnh Hạo thắng, từ giờ trở đi y chính là đệ tử nội môn thứ ba của Kháo Sơn Tông ta.
Hà Lạc Hoa mỉm cười gật đầu với Mạnh Hạo.
Những lời này truyền ra bốn phía, mọi người đều trầm mặc, giờ phút này tâm thần quay cuồng, trong đầu óc đều là từng cảnh khi Mạnh Hạo chiến với Vương Đằng Phi ban nãy.
Vương Đằng Phi sắc mặt mờ mịt, nghe được lời này, ý cười đầy thê thảm một tiếng, rồi nhìn lên Mạnh Hạo trên đài cao, lại nhìn mọi người xung quanh, những kẻ dường như đã quên mình rồi, y không cam lòng chút nào.
Cười thảm rồi lại phun ra một ngụm máu tươi, y ngã lăn ra hôn mê bất tỉnh.
Gần như khoảnh khắc y ngã xuống, Mạnh Hạo cắn chặt đầu lưỡi, ôm quyền cúi đầu với Hà Lạc Hoa rồi lập tức khoanh chân ngồi xuống.
Âu Dương đại trưởng lão nhìn Mạnh Hạo, không hề che giấu vẻ tán thưởng của mình, lúc này vỗ túi trữ vật, lấy ra một viên đan dược phóng tới trước người Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo giơ tay bắt lấy, bỏ ngay vào trong miệng.
Dẫu cho lúc này đã mệt mỏi tới cực điểm, hoa mày chóng mặt, nhưng hắn vẫn kiên trì thổ nạp khôi phục.
