Tiếng chuông vang lên, ngân nga trong lòng Mạnh Hạo, vang vọng khắp Kháo Sơn Tông.
Rất nhanh sau đó, Mạnh Hạo nhìn thấy từ đằng xa có không ít đệ tử chạy tới.
Không lâu sau, quảng trường đã tràn đầy đệ tử ngoại môn.
Cả đám thấy Mạnh Hạo trên đài cao thì đều giật mình, vội ôm quyền cúi đầu hành lễ.
Ở trong đám người, Bàn Tử dương dương đắc chí, dùng phi kiếm mài răng.
Bên người hắn là không ít đệ tử, tên nào tên nấy đều rất là xu nịnh.
- Lần này lại do Mạnh sư huynh phát đan! Ôi, nhớ năm đó hắn cũng là đệ tử ngoại môn giống chúng ta, nhưng hôm nay hắn đã là đệ tử nội môn rồi.
- Mạnh sư huynh phong thái nho nhã, nghe nói lúc trước còn từng là thư sinh, từng thi đậu công danh, nhưng toàn tâm toàn ý với tu hành nên mới bỏ công danh mà bái nhập Kháo Sơn Tông.
- Nói mới nhớ, năm đó lần đầu gặp Mạnh sư huynh, ta đã cảm thấy hắn nhất định bất phàm. Cho dù là trận chiến với Vương Đằng Phi, ta cũng kết luận là Mạnh sư huynh có thể thắng.
Những tiếng bàn tán xì xao quanh quẩn khắp quảng trường, truyền khắp bốn phía, rơi vào tai Mạnh Hạo khiến hắn vội ho một tiếng.
Chỉ là một tiếng ho khan nhỏ mà lập tức làm cho hầu hết đám đệ tử ngoại môn ở dưới quảng trường đều im bặt, toàn bộ cung kính nhìn tới Mạnh Hạo, kẻ đang mặc trường bào màu bạc và trông như tiên nhân trong lớp sáng mờ.
Trong đám người đó, Mạnh Hạo thấy được Chu Khải với vẻ mặt đầy phức tạp, cũng thấy Doãn Thiên Long im lặng mà gượng cười, còn có mấy tên đệ tử Ngưng Khí tầng bốn, nay đều nhìn Mạnh Hạo với ánh mắt lộ ra nịnh hót theo bản năng.
Thậm chí Mạnh Hạo còn thấy được Tào Dương đang run rẩy đứng đó.
- Hôm nay Mạnh mỗ phát đan, các vị đồng môn nên dốc lòng tu hành, sớm ngày đạt tới Ngưng Khí tầng bảy. Mạnh mỗ chờ mong ngày đó, ngày Kháo Sơn Tông ta lại có thêm đệ tử nội môn.
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng.
Hắn vốn là thư sinh nên tất nhiên là cũng có tài hoa, lúc này không cần chuẩn bị mà cứ tự nhiên nói ra, một loại uy áp vô hình xuất hiện trong lòng mọi người bên dưới.
Uy áp này không phải từ tu vi của Mạnh Hạo, mà là từ thân phận đệ tử nội môn của hắn.
- Mạnh sư huynh dạy bảo rất đúng, chúng sư đệ ghi nhớ lời dạy của sư huynh.
Ngay lập tức có kẻ nhanh chóng kêu lên, sắc mặt kích động như vừa nghe được thiên âm, liên tục vái lạy.
Những người khác ngay sau đó đều như thế, đủ loại âm thanh vang vọng, khiến quảng trường này thoạt trông khá hài hòa.
Mạnh Hạo cầm lấy túi trữ vật ở chỗ đồng tử, sau đó mở ra rồi vung thật mạnh.
Ngay tức khắc tất cả đan dược linh thạch bay ra, từng viên rơi xuống trước mặt mọi người.
Ngay sau đó hắn giơ tay phải lấy ra từ trong túi trữ vật một viên đan dược màu trắng ngà.
Đan dược này phát ra bạch khí, cũng có đan hương khuếch tán, dường như là có ánh bình minh tản ra.
- Đó đó là Bạch Linh Đan!
- Đan dược này có hiệu quả với Ngưng Khí tầng bốn trở xuống, đã lâu không phát rồi, hôm nay lại xuất hiện.
Lập tức đám người dưới quảng trường đều hô hấp dồn dập, nhìn đan dược trong tay Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo đảo mắt nhìn mọi người bên dưới.
Bàn Tử thì nhếch miệng cười, hắn không lạ gì Bạch Linh Đan này, trong túi trữ vật của hắn còn có vài viên, đều là Mạnh Hạo cho.
- Viên đan dược này không tầm thường, các ngươi đều biết rồi, vốn tính cho đệ tử thích hợp, nhưng Mạnh mỗ luôn nhớ tình bạn cũ, liếc mắt thấy được cố nhân, thôi thì tặng cho người này.
Mạnh Hạo dừng mắt trên người Tào Dương, toàn thân Tào Dương lập tức run run.
Sau đó Mạnh Hạo vung tay phải lên, đan dược này lập tức phóng thẳng tới chỗ gã.
- Xong rồi, lần này chắc sẽ trọng thương nằm mấy tháng mất.
Tào Dương như sắp khóc đến nơi, lòng kêu rên.
Gã thế mới biết thì ra tên Mạnh Hạo này cực kỳ thù dai, cho dù đã là đệ tử nội môn rồi nhưng vẫn nhớ rõ chuyện mà gã làm ngày trước.
Hào quang trên quảng trường tan dần, Mạnh Hạo phất ống tay áo, xoay người rời đi, không để ý chuyện tranh đoạt bên dưới.
Bàn Tử nhanh chóng chạy tới, đứng bên cạnh Mạnh Hạo, vẻ mặt hớn hở đắc ý, lại trừng đồng tử Triệu Hải một cái, ý bảo đối phương cách xa một chút đừng có tới gần như là sợ đối phương cướp đoạt địa vị của mình, thế mới theo Mạnh Hạo bước đi.
- Mạnh sư huynh, chúng ta dạo một vòng ở ngoại môn đi?
Bàn Tử chờ mong nhìn Mạnh Hạo, giống hệt với năm đó Mạnh Hạo nhờ Hứa sư tỷ.
Mạnh Hạo nhớ lại chuyện cũ, cười gật đầu.
Hai người đi đằng trước, Triệu Hải ấm ức đi theo sau.
Đi ra quảng trường không bao xa thì thấy Chu Khải đuổi theo.
- Bái kiến Mạnh sư huynh.
Chu Khải vội hô lên, sắc mặt thấp thỏm không yên.
Y đã vài lần đắc tội Mạnh Hạo, vốn tưởng đối phương nay là đệ tử nội môn thì sẽ giữ thân phận, nhưng hôm nay thấy Tào Dương gặp kết quả như vậy, y lập tức khẩn trương, vội chạy tới đây.
Mạnh Hạo liếc Chu Khải một cái, không kịp nói gì thì Bàn Tử đã lập tức nhảy ra, hét lên.
- Có chuyện gì?!
- Mấy ngày trước Chu mỗ có được một món bảo bối, vừa nhìn liền thấy vật này rất có duyên với Mạnh sư huynh, cực kỳ thích hợp, kính xin Mạnh sư huynh hãy nhận lấy.
Chu Khải cắn răng một cái rồi lấy ra một thứ từ trong ngực, cung kính đưa cho Mạnh Hạo.
Bàn Tử hừ lạnh một tiếng rồi cầm lấy, sau đó tươi cười đưa cho Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo nhận lấy túi trữ vật, đảo qua rồi để trong ngực, gật đầu với Chu Khải rồi xoay người bước đi, sắc mặt lạnh nhạt.
Chu Khải thấy thế thì dù bất đắc dĩ, nhưng lòng vẫn cảm khái.
- Đúng là đệ tử nội môn, có lẽ mấy thứ này không thuận mắt.
Mạnh Hạp đang bước đi, thì đằng xa Doãn Thiên Long thầm than một tiếng nhưng vội nở nụ cười thật tươi chạy vội tới, cũng nói rằng mấy ngày nay tìm được một vật, cảm thấy có duyên với Mạnh sư huynh nên cố ý dâng tặng.
Cũng là một túi trữ vật, bên trong có năm mươi khối linh thạch, Mạnh Hạo nhận lấy thì khẽ cau mày.
- Chúng ta đều là đồng môn, ân oán ngày xưa có là gì đâu, ngươi không cần phải như thế.
Doãn Thiên Long nghe lời này thì giật nảy mình, nhất thời hiểu ra, lòng lập tức nguyền rủa Chu Khải đã tặng nhiều, rồi cắn răng lấy ra một túi trữ vật nữa đưa ra, lúc này Mạnh Hạo mới gật đầu.
Dọc đường đi, Mạnh Hạo mấy lần gặp những kẻ từng có ân oán, đều là như vậy cả, dần dần trên người lại có thêm hơn chục túi trữ vật.
- Thế nào? Ta làm có được không? Lúc trước ta đã chỉ điểm cho chúng rồi, nếu muốn ngày sau bớt phiền toái thì nên trích ra ít máu mới được.
Bàn Tử dương dương đắc ý nhìn Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo cười lắc đầu, hắn đã sớm cảm thấy hôm nay có gì không đúng, cũng đoán được là nửa tháng nay Bàn Tử đã làm ra.
- Tên đệ tử Ngưng Khí tầng năm ngày đó muốn giết ngươi đâu rồi?
Mạnh Hạo hỏi.
- Y hả, bị ta dùng ngọc bội của huynh tìm nghi trượng ngoại môn sắp xếp cho đi hoang sơn bắt yêu thú, không bắt được trăm con thì không được về.
Bàn Tử ra vẻ đắc tội mình thì sao có quả ngon để ăn.
- Chuyện chớ nên làm quá tuyệt.
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, hắn khẽ nói.
- Ta hiểu mà, sẽ tìm một cơ hội nghĩ cách giết y, đều đã bố trí xong rồi, Chu Khải và Doãn Thiên Long ra tay.
Bàn Tử cũng khẽ giọng nói.
Hai người nhìn nhau một cái, đều tự nở nụ cười, không bàn luận gì chuyện này nữa.
Dạo quanh ngoại môn một vòng, dọc đường đi không ít đệ tử nhìn thấy Mạnh Hạo thì vội vàng tới chào hỏi.
Cho tới Dưỡng Đan phường, Mạnh Hạo dừng chân lại, nhìn đan phường, mỉm cười rồi cất bước đi vào.
Nam tử trung niên trong Dưỡng Đan phường thấy Mạnh Hạo một cái thì vội đứng dậy.
- Bái kiến Mạnh sư huynh!
Mạnh Hạo mỉm cười gật đầu, đảo mắt nhìn đám đan dược bốn phía.
- Mạnh sư huynh xin yên tâm, đan phường có Lý Phú Quý sư đệ chiếu cố, làm ăn không tệ, tuyệt sẽ không để cho đệ tử khác có cơ hội mua đan dược.
Nam tử trung niên kia lập tức vỗ ngực nói.
Bàn Tử mặt mày hớn hở, thừa dịp người khác không chú ý thì đưa cho tu sĩ trung niên này một túi trữ vật.
Người này nhận lấy một cách cực kỳ thuần thục, cùng Bàn Tử hai người mắt sáng ngời.
Dù sao đan dược nơi này cũng thuộc về tông môn chứ không phải vật cá nhân, có thế kiếm thêm chút ít, tu sĩ này tất nhiên là vui sướng rồi.
Trong sự chờ mong và cố chấp của Bàn Tử, cho dù đã tới buổi trưa, Mạnh Hạo vẫn thỏa mãn nguyện vọng của Bàn Tử mà đi tròn một vòng ngoại môn này, làm cho tất cả mọi người thấy được mình.
Lại dưới ánh mắt cầu xin của Bàn Tử mà cùng tới Bảo các.
Nam tử khôn khéo ở Bảo các đã sớm đứng bên ngoài chờ đợi, thấy Mạnh Hạo đến thì vội vàng lạy một cái, âm thanh to tới cực điểm.
- Đệ tử Bảo các Tôn Thiên Địa bái kiến Mạnh sư huynh, Mạnh sư huynh rồng trong chốn người, khí thế hào hùng, oai phong bất phàm.
Nam tử khôn khéo này vốn không có văn hóa gì, nay nói những lời này cũng không ăn khớp là mấy, nhưng thần sắc lại kích động, chỉ là nội tâm thấp thỏm chỉ có mình y mới biết được.
