Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngã Dục Phong Thiên

Chương 41: Ngoại Truyện: Hứa Lập Quốc




Dù sao y cho là năm đó mình bẫy Mạnh Hạo một phen, sợ Mạnh Hạo nhắc tới chuyện này, lúc đứng dậy thì mắt chớp chớp nhìn Bàn Tử.

- Khụ khụ, tên này để ta vào lấy thêm pháp bảo, nếu phạm môn quy coi như lỗi của y.

Bàn Tử có phần xấu hổ nói.

Mạnh Hạo không nói gì, sau cùng xem xét Bảo các xong, trong sự luyến tiếc không thôi của Bàn Tử, hắn nhanh chóng quay về Đông Phong.

Lúc về tới nơi thì mặt trời đã lặn, Mạnh Hạo ngồi trên núi đá ngoài động phủ, hồi tưởng những chuyện ngày hôm nay.

Thân phận đệ tử nội môn đã cho hắn lý giải hơn mấy phần.

Hoàng hôn, Mạnh Hạo nhìn chân trời màu đỏ phía xa, dường như nhận ra gì đó mà quay đầu lại.

Hắn thấy được cách đó không xa, một nữ tử đẹp tựa tiên tử bước tới.

Nàng mặc trường bào màu bạc, mái tóc đen nhánh buông dài, khuôn mặt tuyệt mỹ không chút son phấn, thoạt trông có vẻ tái nhợt.

Nhưng ở trong mắt Mạnh Hạo, khuôn mặt tái nhợt ấy đã có vẻ rung động lòng người giấu dưới vẻ lạnh lẽo như băng kia.

- Hứa sư tỷ.

Mạnh Hạo chắp tay cúi đầu.

- Chúc mừng ngươi đã trở thành đệ tử nội môn.

Nữ tử này chính là Hứa Thanh, lãnh lãnh thanh thanh hệt như tên của nàng.

Đó là tính cách của nàng, nhưng không có nghĩa nàng đối xử với mọi người đều như vậy.

Như lúc này, nàng vừa xuất quan, nghe đồng tử nói tới Mạnh Hạo thì lập tức đến nơi này.

Mạnh Hạo mỉm cười, đứng ở bên người Hứa Thanh.

Gió núi ùa tới thổi quần áo của hai người bay phần phật.

- Ban ngày ta tới Dưỡng Đan phường, lại đổi lấy một viên Dưỡng Nhan Đan.

Mạnh Hạo giơ tay phải lên, trong đó là một viên đan dược.

Hứa Thanh im lặng, liếc đan dược trong tay Mạnh Hạo một cái, chần chừ rồi mới nhận lấy, không nói lời nào, chỉ đứng nơi đó ngắm chân trời màu đỏ phía xa.

Dung nhan nàng cực kỳ đẹp đẽ, hoàn mỹ không chút khuyết điểm, như ngọc thạch ánh xạ rặng mây đỏ ở phía chân trời, khiến cho lúc này nàng trông đẹp một cách lạ kỳ.

Thời gian dường như dừng lại ở khoảnh khắc này.

Hai người đứng trong hoàng hôn, như vĩnh hằng trên đỉnh Đông Phong, đã trở thành thủy và mực dưới ánh trời chiều của năm này.

Mãi cho tới khi ánh sáng mờ biến mất phía chân trời, khi ánh trăng tỏa ra, Hứa Thanh xoay người bước đi.

Nhưng chỉ đi được năm bước, nàng bỗng dừng lại.

- Ta từng tới Dưỡng Đan phường, viên Dưỡng Nhan Đan đầu tiên ngươi đưa ta không phải là ngươi đổi.

Nói xong, nàng không quay đầu lại mà bước đi.

Mạnh Hạo ngẩn ra, một lúc lâu sau mới kịp định thần, gãi gãi đầu, nhưng đôi mắt lại dần sáng ngời, chuyện mà trước kia cảm thấy không có khả năng, dần dần theo thời gian trôi đi đã dần dần có khả năng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.