Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngã Dục Phong Thiên

Chương 52: Tống Lão Quái Và Ngô Đinh Thu




Giông tố nổi lên, bầu trời lúc hoàng hôn, xa xa có thể thấy được rặng mây đỏ, gió thu lành lạnh cuốn lấy lá lơ lửng trên không, cảnh tượng rất đẹp của đêm trước, nhưng hôm nay lại bị hai thân ảnh trượt nhanh qua, mang theo mũi nhọn xé rách khoảng không.

Mạnh Hạo ở phía trước trong mắt lóe lên ánh sao, tu vi sau khi đạt tới Ngưng Khí tầng bảy, thời gian hắn ở trên phi kiếm đã có thể duy trì đến hơn nửa nén nhang, cứ cho là như thế cũng không cách nào trốn khỏi Thượng Quan Tu được.

Thời gian vừa qua, hắn đều không thể hạ xuống mặt đất được, triển khai toàn lực chạy về phía trước, vả lại nếu muốn trượt cần đến giữa sườn núi mới có thể trượt tiếp được.

Thượng Quan Tu ở phía sau gắt gao truy đuổi, gã hạ quyết tâm không để đối phương đào tẩu thêm một lần nữa, nếu không thì Triệu Quốc dù không lớn nhưng nếu đối phương trốn được, bản thân muốn tìm cũng rất vất vả.

Vả lại gã có chí lớn, tới thời khắc mấu chốt, đối với những kiện bảo vật thần bí trên người Mạnh Hạo, mặc dù gã không biết công hiệu, nhưng gã tin vào phán đoán của mình, nhất định phải lấy bằng được.

- Mạnh Hạo, lần này ngươi trốn không thoát đâu! Lão phu chí tại Nam Vực, nếu không phải năm đó không cam lòng, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ kỳ. Ở trước mặt lão phu, con kiến như ngươi định sẵn là thứ để lão phu tích lũy trúc cơ.

Thượng Quan Tu tu vi Ngưng Khí tầng chín, thiếu chút nữa là đạt tới Trúc Cơ kỳ, dù như thế vẫn là kém so với tu sĩ Trúc Cơ chân chính. Cứ coi như gã là cùng một đại cảnh với Mạnh Hạo, nhưng cao hơn hai tầng tu vi, cũng khiến tốc độ của gã cực nhanh, hơn nữa gã còn là trưởng bối Kháo Sơn Tông, pháp bảo có được cao cấp hơn của Mạnh Hạo nhiều.

Ví như bùa chú này, trước khi đi vòng quanh gã có tiếng gió gào thét, khí thế không tầm thường, trong tay áo vung ra ngọc giản vỡ vụn hóa thành sương mù sắc xanh ngưng tụ thành một cái bình xanh cao hơn nửa người, tiến thẳng đến gần Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo hai mắt chợt lóe, tay phải vỗ vào túi trữ vật lập tức có mười thanh phi kiếm bay ra hướng về phía bình bảo vật, trong nháy mắt va chạm vào nhau, mười thanh phi kiếm lập tức nổ tung, mảnh kiếm vỡ vụn văng ra bốn phía, bình bảo vật kia cũng bị chấn động tiêu tán đi, nhưng tốc độ của Thượng Quan Tu nhanh như chớp tăng lên, phóng qua cái bình vỡ vụn, đã tiến gần đến Mạnh Hạo thêm một chút.

Vào lúc này, Mạnh Hạo mãnh liệt xoay người, hai tay bấm niệm thần chú chỉ về phía trước, Phong nhận xuất hiện tổng cộng có ba đạo, nhưng không hướng về phía Thượng Quan Tu mà là hướng ra bốn phía, khẽ quấn ngón tay Mạnh Hạo, ba đạo phong nhận mạnh mẽ xoay tròn hình thành một luồng hấp lực, khiến những mảnh vụn của phi kiếm phân tán bốn phía bị cuốn vào trong lốc xoáy.

Ầm một tiếng, âm thanh vang vọng nhưng Mạnh Hạo đi xa cũng không quay đầu lại, phía sau hắn, bốn phía Thượng Quan Tu đều xuất hiện lốc xoáy, thân thể gã mạnh mẽ bước ra, ánh mắt đầy căm giận, quần áo tả tơi không ít.

- Vậy mà cũng đạt tới Ngưng Khí tầng bảy!

Thượng Quan Tu nhìn chằm chằm Mạnh Hạo ở phía xa, cất bước tiếp tục truy kích, nhưng có phần cẩn trọng hơn, biết Mạnh Hạo quỷ kế đa mưu, bản thân không thể khinh địch, cần phải dốc toàn sức.

Nghĩ đến vừa rồi Mạnh Hạo dùng thủ đoạn sử dụng những mảnh phi kiếm nhỏ, trong lòng Thượng Quan Tu chấn động. Nếu không phải là tu vi Mạnh Hạo không đủ, nếu như hắn có tu vi như mình, một chiêu vừa rồi cho dù là không thể giết được nhưng cũng sẽ khiến mình bị thương.

- Tuổi còn nhỏ mà đã nham hiểm như vậy, lúc trước khi phi kiếm nổ tung chỉ là hư chiêu, đáng chết!

Thượng Quan Tu đẩy nhanh tốc độ, hóa thành một dải cầu vồng truy kích Mạnh Hạo.

Hai người một trước một sau, hoàng hôn dần tắt đêm tối buông xuống, trăng trên cao phát ánh sáng cả mặt đất giống như đang dõi theo thân ảnh của hai người.

Mạnh Hạo sầm mặt lại, hắn thỉnh thoảng lấy yêu đan nuốt vào, nếu không phải là Bắc Hải chứng đạo đột phá bình cảnh bước vào Ngưng Khí tầng bảy, thì không chừng lành ít dữ nhiều. Cứ cho là Ngưng Khí tầng bảy nhưng nếu không có biện pháp thoát khỏi sự truy đuổi của Thượng Quan Tu thì cũng rất nguy hiểm.

- Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta nhất định phải tự tay đâm chết người này!

Mạnh Hạo nghĩ tới thù oán quái lạ giữa mình và đối phương, tất cả đều vì lòng tham của đối phương mà tạo ra, năm lần bảy lượt khiến hắn phiền lòng.

Mắt thấy Thượng Quan Tu ở phía sau không ngừng truy kích, Mạnh Hạo cắn răng, thời điểm tiêu tán phi kiếm, bản thân rơi thẳng xuống đất, đi về núi hoang phía xa, nơi đây không phải hướng Kháo Sơn Tông mà là phía đông Đại Thanh sơn, nơi đó núi non chập trùng, nối thẳng đến đồng bằng trung tâm, đô thành Triệu Quốc.

Nơi này núi nhiều, vượt ra khỏi chu vi núi hoang của Kháo Sơn Tông, đây chính là dãy núi quan trọng nhất của Triệu Quốc, được gọi là Hộ Quốc sơn, từ xa nhìn tới không thấy đâu là điểm giới hạn, dưới bầu trời đêm giống như một con rồng dài đang chìm vào giấc ngủ say, lưng núi nối tiếp nhau cao chót vót.

Mạnh Hạo cúi đầu, phút chốc đã bước vào trong dãy Hộ Quốc sơn, tiếp tục đi vào phía sâu. Trong ba năm nay Mạnh Hạo không phải là lần đầu tiên bị đuổi giết, năm đó một trận chiến ở Hắc sơn đã khiến Mạnh Hạo học được cách nắm bắt tình thế, lúc này liền bay nhanh tiến vào trong núi hoang.

Thượng Quan Tu tốc độ không giảm, mặc kệ Mạnh Hạo muốn trốn vào chỗ nào, gã cũng nhất định đuổi đến cùng. Trong lòng gã đã quyết định phải giết Mạnh Hạo đoạt bảo vật, nhưng gã cũng hiểu bản thân không có nhiều thời gian, cái gốc thảo dược gã che giấu đã đến lúc phải thu hoạch, nếu chậm trễ, dược thảo kia một khi héo khô đối với kế hoạch lớn trong tương lai của gã sẽ gặp phải đả kích mà hủy diệt.

Nhưng Thượng Quan Tu tự nghĩ bản thân giết chết Mạnh Hạo nhiều nhất cũng một hai ngày, như vậy sẽ không bỏ lỡ thời gian quá nhiều, nên lúc này không chút do dự, phút chốc đã đuổi vào trong núi hoang.

Đồng thời lúc Mạnh Hạo cùng Thượng Quan Tu bước vào Hộ Quốc sơn của Triệu Quốc, thì cách chỗ hai người khoảng mấy ngàn dặm bên trong Hộ Quốc sơn, có một đỉnh núi cao vút trong mây.

Đỉnh núi này dường như chạm đến trời, xa xa có thể thấy được giữa sườn núi hướng lên phía trên, còn nhìn thấy tuyết trắng phau phau. Ngọn núi này to lớn hơn những ngọn núi bình thường rất nhiều đặc biệt là ở đỉnh núi, có những luồng hào quang mỏng tản ra, giống như toàn bộ đỉnh núi được bao quanh bởi lưu thủy bàn.

Bên phải đỉnh núi này có một tòa núi cao, đỉnh núi như bị gọt bằng thành một quảng trường hình tròn, lúc này trên quảng trường có gần một trăm tu sĩ mặc trường sam màu trắng.

Những người này phần lớn là trẻ tuổi, nhỏ nhất mới mười một mười hai tuổi, lớn nhất cũng chỉ mười bảy mười tám, có cả nam lẫn nữ, thần sắc đều tỏ ra khẩn trương và chờ mong, còn mang theo một chút vẻ kiêu ngạo của người có tu vi.

Trong đó không thiếu những người tu vi Ngưng Khí tầng bảy, Ngưng Khí tầng tám, thậm chí có cả Ngưng Khí tầng chín, còn lại yếu nhất cũng có tu vi Ngưng Khí tầng sáu. Đám đệ tử trẻ tuổi này phóng mắt nhìn bất kỳ một cái tông môn nào trong cả Triệu Quốc cũng khó mà có khả năng có được. Tông môn có thể có sẵn những đệ tử như vậy, ắt hẳn là cái đại tông có chút lớn ở Nam Vực.

Trang phục của đám tu sĩ đều cùng một loại, từ thân mỗi người đều tản mát ra khí thế khó tả thành lời.

Tư chất mỗi người đều cao ngất, một số người không thẹn với danh xưng thiên tài yêu nghiệt.

Lần này lão phu mang tới một bộ phận đệ tử ngoại môn, Tống lão quái ngươi nhìn xem.

Tiếng cười đắc ý truyền tới.

Âm thanh phát ra từ một trong hai lão giả đang khoanh chân ngồi gần bình đài, trước mặt bày một bàn cờ.

Người vừa cất tiếng cười mặc áo bào màu trắng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt chẳng khác nào tiên nhân.

Hai ánh mắt người này như có điện mang, thần sắc vui vẻ, đắc ý.

Ngồi đối diện người này chính là người được gọi là Tống lão quái.

Lão mặc một bộ trường bào màu đen, mái tóc dài màu xám hơi rối, khuôn mặt thâm trầm lúc này cũng đang mỉm cười.

- Không tệ, không tệ. Tử Vận Tông của ngươi không hổ là một trong năm đại tông môn ở Nam Vực. Đám đệ tử ngoại môn mà Ngô Đinh Thu ngươi mang tới có rất nhiều hạt giống tốt.

Tống lão quái cười tươi đáp lời, từ người lão tỏa ra một làn hơi lạnh khiến tinh thần đám đệ tử chấn động.

- Đã như vậy, ta và ngươi sao không cá cược một phen.

Ánh mắt lão giả mặc áo trắng lóe sáng, khóe miệng nhếch lên, tay phải nắm vào trong hư không.

Một khối đá to bằng đầu người bỗng nhiên xuất hiện rơi xuống bên cạnh hắn.

Tảng đá này màu đen, bên trong lóe ra hắc mang, bên ngoài lập lòe rất nhiều đốm sáng như được tạo thành từ rất nhiều bảo thạch hợp lại.

- Đây là tiền đặc cược của ta, một khối Thiên Tinh thạch.

Lão giả áo trắng vừa nói vừa nhìn về phía Tống lão quái.

- Không thành vấn đề.

Tống lão quái nhấc tay lên, một khối sắc to bằng đầu nắm tay liền xuất hiện.

Khối sắt phát ra ánh sáng màu đen như muốn thôn phệ bốn phía, biểu hiện quả thực bất phàm.

- Ngươi nhìn thấy là cờ trên đỉnh núi kia chứ, nếu đệ tử của ngươi có thể mang lá cờ ấy thả xuống thì ngươi sẽ thắng, nhưng nếu những đệ tử của Tử Vận Tông không lên được ngọn núi này thì khối Thiên Tinh thạch kia sẽ là của lão phu.

Tống lão quái cười ha hả, đắc ý nói.

- Ngươi yên tâm, Tử Vận Tông ta lần này mang những đệ tử này tới, nhất định sẽ lấy được lá cờ kia, có khi còn lấy mất tòa bảo sơn này, tới lúc đó, những yêu thú ngươi nuôi có bị chết thì ngươi cũng đừng có mà nuốt lời đó.

Lão giả áo trắng tự tin nói, giọng điệu có chút giễu cợt.

- Tống mỗ đã rong ruổi trên thế gian hơn bốn trăm năm rồi, chưa bao giờ nuốt lời.

Ngọn núi này ẩn giấu nhiều bảo vật, lão phu cũng cải tạo lại để nuôi nhiều yêu thú.

Bình thường núi này đều đóng cửa, nhưng đã mở ra thì trong vòng bảy ngày, không chỉ có đệ tử của Tử Vận Tông ngươi mà tất cả đệ tử của tông môn khác, chỉ cần tu vi từ Trúc Cơ trở xuống thì đều có thể tiến lên.

Tống lão quái rất tự tin, cười lạnh đáp.

- Ai có bản lĩnh sẽ lấy được bảo vật. Nếu quả có ai đó lấy hết được bảo vật trên ngọn núi này lão phu cũng không nhăn nửa đôi mày. Nếu nuốt lời, từ nay về sau lão phu không còn mang họ Tống nữa.

Tống lão quái ngẩng đầu, ngạo nghễ nói tiếp, thanh âm như chém đinh chặt sắt, vô cùng quả quyết.

- Tuy nhiên, nếu không có thực lực mà xông lên trên núi, trở thành đồ ăn cho những linh thú của ta thì cũng đừng oán trách lão phu.

Nói xong, ánh mắt Tống lão quái lóe lên một tia trào phúng.

- Đệ tử của Tử Vận Tông ta có ai không phải là nhân tài kiệt xuất? Dọn sạch ngọn núi này của ngươi dễ như trở bàn tay mà thôi.

Lão giả áo trắng tên Ngô Đinh Thu trừng mắt, trầm giọng nói.

- Bảo sơn của lão phu, khuôn viên trăm dặm đều có linh thú tung hoành, mặt đất cũng bị lão phu lấy bùn đất dưới tận đáy Đông Hải, vạn năm không được ánh mặt trời chiếu tới đưa đến đây. Lão phu luyện hóa làm chúng dung nhập vào sơn mạch, hoàn toàn tự nhiên. Linh thú ở nơi này con nào cũng là tuyệt phẩm, hung ác dị thường.

- Lão phu sưu tập khắp thiên hạ, tốn rất nhiều công sức mới có được. Ngươi chỉ mang chưa tới một trăm tên đệ tử tới đây, chẳng đủ làm thức ăn cho chúng.

Hai mắt Tống lão quái trừng lên, vuốt vuốt chòm râu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.