Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngã Dục Phong Thiên

Chương 53: Thí Luyện Chi Sơn




- Tử Vận Tông là tông môn lớn ở Nam Vực, những đệ tử này dù chỉ là đệ tử ngoại môn, lúc vào tông môn cũng phải trải qua khảo nghiệm khó khăn khắc nghiệt. Khi đã gia nhập tông môn, mỗi người đều được ngâm mình trong linh tuyền một tháng một lần, thiên tài địa bảo dùng để tu luyện không thiếu.

- Tư chất của mỗi người, dù đứng ở tông môn nào cũng đều hiếm thấy. Ngọn núi nhỏ bé này của ngươi, đám đệ tử của ta chỉ lật tay là có thể san bằng, yêu thú của ngươi không đủ để bọn chúng thu thập. Đám yêu thú của ngươi chỉ đáng gọi là lũ tạp chủng mà thôi.

Hai mắt Ngô Đinh Thu trợn trừng nói với Tống lão quái, không để ý tới vẻ mặt ngượng ngùng của đám đệ tử đứng sau lưng.

Tống lão quái nghe vậy cũng hơi sửng sốt, tay áo hất lên, định nói gì đó thì Ngô Đinh Thu đã đứng vụt dậy, hướng đám đệ tử hét lớn.

- Đệ tử Tử Vận Tông nghe đây. Hôm nay, các ngươi lần đầu rời khỏi tông môn, sống chết ở núi này đều do số mệnh. Việc này cũng là một lần thí luyện để chọn đệ tử gia nhập nội môn.

- Người nào có thể lên tới đỉnh núi, hạ được lá cờ kia xuống lão phu sẽ thu làm đồ đệ, trực tiếp trở thành đệ tử nội môn, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, đi mau!

Lão vừa dứt lời, cả đám đệ tử thần sắc phấn chấn hẳn lên.

Đây là lần ra ngoài đầu tiên của bọn họ, nên người nào cũng để lộ ánh mắt đầy mong chờ, mơ tưởng mình sẽ trở thành đệ tử nội môn, lấy được bảo vật.

Ở tông môn bọn họ đã nghe đồn, trên ngọn núi này có giấu vô số bảo vật, lịch thạch lẫn đan dược.

Gần trăm thân ảnh lao thẳng tới ngọn núi, khí thế kinh người.

Ngọn núi này rất cao, bốn phía là những cánh rừng nhiệt đới bao phủ.

Muốn lên đỉnh núi, trước tiên phải vượt qua những cánh rừng này.

Chỉ trong một thời gian ngắn, từ cánh rừng vang lên rất nhiều tiếng sấm nổ, từng thân ảnh dã thú lượn qua lượn lại phá tan vẻ tĩnh lặng của màn đêm.

Một lúc lâu sau, từ trong rừng vang lên rất nhiều tiếng kêu thảm thiết.

Ở gần ngoài rìa cánh rừng, có một đám khoảng bảy, tám đệ tử Tử Vận Tông đang hớt hải chạy ra, phía sau họ vang lên tiếng gào rú rợn người.

Đuổi theo họ là ba con hung thú đầu rồng thân hổ.

Nó di chuyển tới đâu là khiến mặt đất gợn lên từng đợt sóng lớn, ba con yêu thú này uy vũ bất phàm, trên mình mang một bộ lông dày và mượt, khác hẳn những yêu thú thông thường khác.

Quanh thân chúng tỏa ra từng đợt khí hóa thành sương mù.

Đám đệ tử vừa mới ra khỏi tông môn của Tử Vận Tông nhìn thấy, có không ít người hoảng hốt, sắc mặt trắng bệch bỏ chạy.

Rất may, nếu bọn họ kịp chạy ra khỏi cánh rừng thì đám yêu thú đều không đuổi theo nữa, chúng chỉ nhìn chòng chọc vào bọn họ một lúc rồi quay người rời đi.

Trên chỗ đất bằng ở đỉnh núi, Tống lão quái đắc ý cười vang.

- Ngô Đinh Thu, ngươi thấy sao? Đứng trước đám linh thú của lão phu, mấy tên đệ tử của ngươi dù uống linh tuyền để lớn lên cũng thành vô dụng mà thôi. Chưa cần tới những linh thú mạnh mẽ trên đỉnh núi ra tay, đám linh thú vòng ngoài thôi đã ngăn cản không cho tên đệ tử nào của ngươi lên núi được rồi. Ha ha.

Ở bên cạnh, lão giả Ngô Đinh Thu cau mày, vẻ mặt khó coi.

Hắn hung hăng trợn mắt nhìn bảy, tám tên tu sĩ đệ tử kia, vẫn giữ giọng điệu ngạo nghễ lúc trước, lão bình tĩnh đáp.

- Đám đệ tử chạy ra chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng năm. Những đệ tử có thiên phú của lão phu đều đã vào sâu trong rừng, chẳng bao lâu nữa sẽ tiến lên ngọn núi, bọn chúng sẽ vét sạch bảo vật của ngươi.

Thời gian chầm chậm trôi qua, thêm một canh giờ nữa.

Tới lúc này vẫn chưa có tên đệ tử nào tới được đỉnh núi, tiếng gào thét của yêu thú và tiếng kêu thảm thiết của đám tu sĩ Tử Vận Tông vẫn vang lên đều đều.

Một lúc, tại rìa mảnh rừng chạy ra hơn mười tên đệ tử, sắc mặt hoảng sợ, người nào cũng bị thương.

Theo sau bọn họ là năm con yêu thú đang rượt đuổi.

Trong số yêu thú này có một con mãnh hổ màu đen, còn có một con khổng tước cực lớn cao tới hai trượng, ba con yêu thú còn lại, mỗi con đều mang một hình hài khác nhau, khí tức bất phàm.

Trên đỉnh núi, Tống lão quái được thể càng cười vang đắc ý, thần sắc phấn chấn.

Lão đảo mắt nhìn Ngô Đinh Thu ở bên cạnh, vẻ mặt đang âm trầm.

- Ngô Đinh Thu, bọn chúng chính là đám đệ tử thiên tài mà ngươi nói đó hả? Bọn chúng lớn lên trong linh tuyền, hằng ngày ăn thiên tài địa bảo cũng thành vô dụng cả. Trên ngọn bảo sơn của ta có rất nhiều kỳ bảo mà lão phu phải mất nhiều thời gian và tâm huyết mới tìm thấy và đưa tới được. Thêm vài năm nữa, bọn chúng lớn lên thì nơi này sẽ có thêm một sơn yêu nữa rồi. Ha ha.

Vẻ mặt Ngô Đinh Thu lúc này đã tím lại, tinh thần âm trầm như núi lửa chỉ chờ lúc bột phát.

- Chỉ là phá núi mà thôi, có gì đáng để khoác lác? Lão phu phất tay là có thể san bằng nó. Đám vừa chạy ra chỉ là mấy tên yếu ớt, những đệ tử ưu tú của lão phu còn đang…

Ngô Đinh Thu đang nói bỗng hai mắt trợn chừng.

Lão nhìn thấy gần bìa rừng có một đám đệ tử đang chuẩn bị trốn ra.

Lão lập tức đứng dậy, hướng về phía ấy mà hét lớn.

- Tất cả nghe cho rõ, ai dám tự tiện quay lại lão phu sẽ trục xuất khỏi sư môn.

Âm thanh của lão vang lên như sấm nổ, quanh quẩn suốt phương viên trăm dặm khiến đám tu sĩ đang chạy ra tái mặt, run rẩy không dám tiếp tục chạy nữa.

Mấy người cắn răng quay lại, cũng may, đám yêu thú bị tiếng lão dọa nên không dám tiếp tục truy kích.

Bên ngoài khu rừng, vẻ mặt hơn hai mươi người đã ra khỏi đó trở nên tái mét, chần chừ không biết là nên tiến vào hay tiếp tục ở lại bên ngoài.

- Không chỉ có đệ tử của Tử Vận Tông các ngươi mà trong bảy ngày này, bất cứ đệ tử nào đủ tiêu chuẩn dưới Trúc Cơ kỳ đều có thể tiến vào. Nơi này cất giấu tài phú hơn nửa đời người của lão phu, ai có thể lấy được, lão phu nhất định không ngăn cản. Đặc biệt là phía dưới ngọn cờ cắm trên đỉnh núi kia, lão phu đã để túi càn khôn có thể cất cả núi sông vào trong ở đó.

Tống lão quái đắc ý cười ha hả.

Tiếng cười rơi vào tai Ngô Đinh Thu làm sắc mặt hắn càng khó coi, thầm trách lão quái vật này sao lại tai quái như vậy, bảo vật cỡ ấy mà cũng mang lên núi.

Lão phất tay áo, tính rời khỏi nơi khiến hắn chịu không ít xấu hổ từ lúc bắt đầu tới giờ thì Tống lão quái liền ngăn lại.

- Ngô đạo hữu, chúng ta chẳng phải đã nói rồi sao? Bàn cờ này chưa hạ xuống, thì không ai có thể rời đi. Ngươi là trưởng lão của một tông môn lớn tại Nam Vực, chẳng lẽ nói rồi lại nuốt lời?

Tống lão quái cười cười, vênh mặt lên cao vẻ đắc ý, biểu thị thái độ nhất định sẽ không để cho đối phương được như ý.

Cùng lúc đó, ở vài ngàn dặm bên ngoài dãy núi, Mạnh Hạo đang dùng tốc độ cực nhanh luồn lách trong rừng.

Phía sau hắn, Thượng Quan Tu đuổi sát không ngừng, trong mắt hằn lên sát ý.

- Tòa Hộ Quốc sơn mạch này liên miên bất tận, càng vào sâu chướng khí càng nhiều. Ngươi chọn chỗ này là đã chọn đường chết cho mình rồi.

Âm thanh của Thượng Quan Tu vang dội khắp xung quanh.

- Thật ồn ào!

Mạnh Hạo nhíu mày.

Hắn lầm bầm mấy câu trong lúc tiếp tục chạy trốn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.