Đây là lần đầu tiên suốt từ khi hai người đuổi nhau hắn mới mở miệng.
Hai mắt Thượng Quan Tu lóe sáng.
Trong lúc Mạnh Hạo lầm bầm thì hắn nâng hai tay lên vỗ mạnh, Mạnh Hạo liền cảm thấy đau đớn.
Âm thanh truyền tới như một thanh lợi kiếm xé oang lồng ngực hắn, đâm vào trong trái tim làm mặt hắn biến sắc, thân thể lảo đảo phun ra một ngụm máu lớn.
- Oắt con, cuối cùng ngươi cũng mở miệng. Đây chính là thuật pháp Thương Tâm Mạch gia truyền của ta, ngươi còn không mắc mưu!
Thượng Quan Tu nhe răng cười, tốc độ tăng lên trong nháy mắt.
Tay phải hắn lại nâng lên, giữa không trung xuất hiện một hạt châu năm màu rồi rơi vào trong tay hắn.
Hắn vung về phía trước, hạt châu này hướng về phía Mạnh Hạo thẳng tiến, chưa tới gần đã tự nổ tung hóa thành màn sương mù ngũ sắc, trong đám sương vang lên từng tiếng gào rú của đám lệ quỷ đang dần hình thành.
Mạnh Hạo quay đầu, ánh mắt càng trở nên âm trầm.
Hắn không kịp lau máu tươi trên khóe miệng, hai tay bấm pháp quyết, thân thể tức tốc lui về phía sau.
Lúc đám sương mù đánh tới, tay trái Mạnh Hạo ngưng tụ ra một khối thủy cầu cỡ to đầu người, tay phải hình thành một đoàn hỏa xà gào rú.
Khối thủy cầu bay vút đi, sau đó nổ tung thành vô số mũi tên.
Tiếp sau đó, hỏa xà cũng bay theo, đang còn trong không trung đã nổ tung tỏa ra sức nóng lan truyền khắp bốn phía, biến những giọt nước từ khối thủy cầu hóa thành hơi sương.
Trong đêm tối, Mạnh Hạo dựa vào đám sương mù này để che giấu khí tức, vừa làm nhiễu loạn đám sương ngũ sắc của Thượng Quan Tu.
Trong nhất thời, Thượng Quan Tu cũng bị đám sương mù kia che khuất tầm mắt.
Trong lòng hắn cả kinh.
Chiêu này của Mạnh Hạo đã vượt ngoài dự liệu của hắn.
Đúng lúc đó, có hai vệt sáng lạnh lẽo vô thanh vô tức phóng thẳng về phía Thượng Quan Tu.
Giữa tiếng sấm quanh quẩn, Mạnh Hạo nhẹ than rồi quay người, dùng tốc độ nhanh nhất tiến về phía trước.
Hắn không ngừng lấy yêu đan nuốt vào trong người để chữa thương và hồi phục nguyên khí.
Đám sương mù do hắn tạo ra phía sau đã bị khuếch tán ra bốn phía.
Thượng Quan Tu mang vẻ mặt tàn khốc xuất hiện, từ hai ống ay áo của hắn chảy ra máu tươi.
Nhớ lại tình cảnh vừa rồi, Thượng Quan Tu không khỏi giật mình, đồng tử co rụt lại.
Nếu hắn không phản ứng nhanh, kịp thời ngăn cản hai thanh phi kiếm làm bằng gỗ kia thì hắn đã mất đi cánh tay phải.
Hiện giờ cánh tay bị một vết thương rất sâu làm hắn nhìn vào cũng phải kinh hãi, linh khí trong cơ thể lưu động tới vị trí vết thương để chữa trị nhưng tốc độ khôi phục rất chậm.
Tạm thời hắn có thể cầm máu lại nhưng vẫn không thể ngăn cản linh khí đang từ vết thương trào ra ngoài.
- Tiểu súc sinh này quá giảo hoạt!
Hắn chỉ dùng một ít thuật pháp và bảo vật cấp thấp nhưng không ngừng tiêu hao rồi lại bổ sung, thật sự là khó đối phó.
Thượng Quan Tu nhíu mày nghĩ thầm trong lòng nhưng vẫn không ngừng truy kích.
Hai người cứ thế một chạy một đuổi tiến về phía trước.
Thời gian chậm rãi trôi qua, màn đêm đã bị thay thế bởi ánh sáng của buổi bình minh.
Đuổi giết cả đêm, chạy trốn cả đêm làm hai người Thượng Quan Tu và Mạnh Hạo đều thấy mỏi mệt.
Bản thân Mạnh Hạo dù sao cũng từng săn giết yêu thú ở núi hoang, rồi trốn chạy trên đỉnh Hắc sơn nên có phần thuận lợi hơn.
Đáng tiếc, dãy núi hoang này lại không thấy được yêu thú.
Nếu không, hắn đối phó với Thượng Quan Tu cũng không đến nỗi vất vả như vậy.
- Mới đạt tới Ngưng Khí tầng bảy mà đã khó chơi như vậy rồi, chờ khi tu vi của hắn cao hơn, đối phó với hắn còn khó tới mức nào?
Thượng Quan Tu cắn răng, lấy ra một viên đan dược rồi nuốt vào người, sau đó tiếp tục truy kích.
Tu vi của hắn cao hơn Mạnh Hạo hai tiểu cảnh giới, luận tốc độ hay cường độ linh khí đều chiếm ưu thế, vậy mà vẫn không cách nào đuổi kịp Mạnh Hạo.
Hắn không biết, Mạnh Hạo tuy chỉ đạt tới Ngưng Khí tầng bảy nhưng hắn tu luyện chính là công pháp Thái Linh Kinh trong Ngưng Khí quyển, có thể tu thành Vô Hạ Trúc Cơ.
Về cơ bản, không thể đánh đồng hắn với đám tu sĩ cùng tu vi bình thường được.
Hơn nữa khối yêu đan trong Đan Hải của hắn có tác dụng phi thường, trong thời gian ngắn, Thượng Quan Tu không cách nào theo kịp.
Cho tới buổi sáng, hai người đã đi được mấy chục ngàn dặm.
Phía trước Mạnh Hạo xuất hiện một ngọn núi cao vút, đỉnh núi xuyên phá mây xanh.
Giữa sườn núi có tuyết trắng mênh mang bao phủ, liếc nhìn qua đã biết nó không tầm thường.
