Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngã Dục Phong Thiên

Chương 63: Nơi Đây Không Phải Thế Giới Của Nó




Một ngày, Mạnh Hạo đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa trong động phủ, đột nhiên vang lên tiếng nổ vang bốn phía.

Dã thú trong núi bỏ chạy tán loạn, một khối đá lớn bị sụp đổ xuống, đá vụn văng khắp nơi.

Mạnh Hạo theo đó bước ra ngoài động phủ.

Hắn mặc trên người một bộ trường sam như văn sĩ, mái tóc dài tung bay, ánh mắt như có điện.

Từ thân thể hắn tản ra một khí thế khó tả, ẩn hiện như có hương khí.

Khuôn mặt hắn mừng rỡ, đứng ở cửa động cười lớn một lúc lâu, tiếng cười quanh quẩn bốn phía làm đám dã thú lại càng tránh xa.

Ngưng Khí tầng tám.

Hơn hai tháng qua hắn bế quan ở chỗ này, không để ý tới thời gian, lượng linh thạch hắn dùng đã lên tới cả mười ngàn, đan dược cũng rất nhiều.

Hắn muốn mình trở nên mạnh mẽ, làm cho những người có thể uy hiếp tới hắn ngày một ít đi.

- Ta chỉ muốn trở thành cường giả, chỉ vậy thôi!

Mạnh Hạo hít vào một ngụm khí lớn, ánh mắt kiên định thầm nhủ.

Hắn xuất thân thư sinh, theo học nho giáo nhưng thời gian trôi qua, tâm cảnh của hắn đã biến đổi không hoàn toàn giống như trước kia nữa.

Trải qua bao khó khăn từ lúc thi rớt, gia nhập Kháo Sơn Tông, đối mặt với Vương Đằng Phi, hắn vẫn đứng vững.

Bây giờ hắn đã có sự chờ mong đối với tương lai của mình.

- Mọi chuyện tất phải dựa vào chính mình, tự bản thân không ngừng cố gắng, không cam lòng cúi đầu.

Mạnh Hạo ngẩng đầu.

Hắn nhớ tới Kháo Sơn Tông, nhớ tới những cường giả của Triệu Quốc, những người chỉ tùy ý vung tay là có thể diệt sát mình, lại nhớ tới Vương Đằng Phi, tới ánh mắt người trung niên đứng bên cạnh hắn.

- Cha mẹ ta đã mất tích từ nhỏ, nếu không kiên trì cố gắng đã không thể sống tới bây giờ. Ở Kháo Sơn Tông, nếu không cố gắng, ta cũng không thể trở thành đệ tử nội môn. Kiên trì cố gắng chính là con đường hướng tới tương lai của ta.

Mạnh Hạo thở dài, tay phải nâng ống tay áo, từ đó có một đạo hắc quang bay ra, hóa thành một cái đinh.

Cái đinh vừa xuất hiện đã tỏa sáng, hướng thẳng tới dãy núi ở xa xa.

Uỳnh!

Đất đá từ trên dãy núi đổ xuống ầm ầm, kéo theo cả hàn băng làm mặt đất ngàn ngập hàn khí.

Mạnh Hạo thấy thỏa mãn, tay phải khẽ vung, cây đinh màu đen lại bay về trong lòng bàn tay hắn.

Xung quanh cây đinh có ngũ quang lượn lờ.

Sau đó hắn phất tay, cây quạt tạo thành từ mười sáu cái lông chim bay ra, sau đó phân tán.

Mười sáu đạo ánh sáng bay qua bay lại như những thanh phi kiếm, mang theo kiếm ý lăng lệ.

Theo hành động của tay Mạnh Hạo, mười sáu chiếc lông này bay về xung quanh thân thể hắn, tốc độ cực nhanh, không tạo ra một khe hở nào.

Một lát sau, mười sáu cái lông chim này lại hóa thành cây quạt rơi vào trong tay Mạnh Hạo.

- Tiếc là ta không có đủ linh thạch!

Mảnh gương đồng kia tiêu tốn quá nhiều, để phục chế một viên Địa Linh Đan đã tốn mất một trăm khối linh thạch, muốn phục chế một viên Thiên Linh Đan lại cần tới năm trăm khối linh thạch, số lượng như vậy thật quá lớn!

Mạnh Hạo nghĩ tới đã thấy hoảng sợ, nhíu mày, linh thạch trên người hắn không còn nhiều.

Trong hai tháng vừa rồi, để đột phá từ Ngưng Khí tầng bảy lên Ngưng Khí tầng tám, hắn đã tiêu tốn mất hơn tám mươi viên Địa Linh Đan, gần như ngày nào cũng nuốt vào từ một đến hai viên.

- Sau này, việc tu hành sẽ cần nhiều linh lực hơn.

Mạnh Hạo thì thầm, nhìn thoáng qua túi trữ vật bên người.

Hiện giờ trong đó còn lại năm viên Thiên Linh Đan.

Lúc trước hắn đã thử nuốt vào một viên, hắn dự tính để tiến vào Ngưng Khí tầng chín, ít nhất cũng cần phải có một trăm năm mươi viên mới được.

- Ngoài trừ cần nhiều linh lực hơn, dường như thân thể ta đang dần bài xích đối với đan dược rồi sao?

Mạnh Hạo chần chừ nghĩ, nhưng không có cách nào khẳng định.

Dựa theo tính toán của hắn, nếu không có Thiên Linh Đan, những đan dược khác dù có nhiều hơn cũng vô dụng.

- Một trăm năm mươi viên Thiên Linh Đan, tương đương với hơn bảy mươi ngàn linh thạch! Nếu không dùng đan dược, với tư chất tầm thường của ta, chỉ sợ sẽ tiêu tốn mất không biết bao nhiêu thời gian.

Mạnh Hạo than thở.

Trong túi trữ vật của hắn còn ba khối lớn linh thạch, hắn không dám mang ra dùng.

Sau một thời gian dài tu hành, hắn phát hiện ra việc năm đó mình phục chế thanh phi kiếm bằng gỗ thật quá lãng phí.

Khối linh thạch lớn này rất không tầm thường, nếu không cũng không thể phục chế Trảm Ngọc huyết tinh được.

- Không phải việc bất đắc dĩ, nhất định không thể dùng tới mấy khối linh thạch này, có thể về sau sẽ có tác dụng lớn hơn.

Mạnh Hạo hạ quyết tâm, sau đó thân thể hóa thành một đạo hồng quang, bảo phiến dưới chân lượn lờ, bay về hướng xa.

Hắn suy nghĩ, sau đó linh lực trong cơ thể biến đổi, hào quang bao quanh bảo phiến dưới chân liền tiêu tán, sau đó hắn mới yên tâm phóng vút đi.

- Qua mấy tháng rồi, đám đệ tử Tử Vận Tông đó cũng nên rời đi mới phải.

Mạnh Hạo cẩn thận suy xét.

Hắn đưa mắt nhìn về nơi xa, sau một hồi tính toán, đồ rằng nơi hắn đang xuất hiện đã gần đô thành Triệu Quốc.

Đó là nơi gần với Đông Thổ Đại Đường, nơi mà hắn vẫn luôn mơ ước được đi đến.

Hồi tưởng lại khoảng thời gian ba năm miệt mài kinh sử rồi thi rớt, hiện giờ hắn đã không còn là một thư sinh nữa, mà trở thành tu sĩ.

Mọi việc biến đổi thật không ngờ.

Sắp tới gần đô thành Triệu Quốc, Mạnh Hạo đi trên quan đạo, tóc dài buộc cao, trường bào bên ngoài làm hắn không khác gì văn sĩ bình thường, chỉ có thân thể trở nên thon dài hơn, làn da ngăm ngăm, khí chất hoạt bát hơn nhiều.

Theo bước chân hắn, từng bông tuyết bay bay.

Mặt đất như được bao phủ bởi một tầng tuyết trắng.

Không gian xung quanh yên tĩnh.

Càng gần tới đô thành, xe ngực xuất hiện càng nhiều.

Mạnh Hạo đang đi trên đường, từ sau lưng hắn xuất hiện một cỗ xe chạy với tốc độ rất nhanh như sắp bỏ lỡ điều gì đó.

Lúc đi ngang qua người Mạnh Hạo, màn che bị gió thổi tung lên làm lộ ra ở bên trong có một thư sinh đang chăm chú đọc sách.

Mạnh Hạo liếc nhìn người thư sinh, ánh mắt bình tĩnh như đang nhìn bản thân mình mấy năm trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.