Hắn thở nhẹ, muốn bước đi tiếp thì chiếc xe ngựa chợt dừng lại, đợi Mạnh Hạo tới gần.
Thư sinh từ trên xe đi xuống, cúi đầu thi lễ với Mạnh Hạo.
- Huynh đài cũng tới đô thành Triệu Quốc tham gia khoa cử sao?
- Lúc trước tại hạ có ôm mộng đỗ đạt, nhưng bây giờ đã không còn nữa rồi.
Mạnh Hạo vội hoàn lễ, rồi đáp.
- Đáng tiếc! Huynh đài có khí vũ không tầm thường, sao lại sớm buông xuôi như vậy?
Thư sinh này nhìn Mạnh Hạo tuổi tác không cách xa mình lắm, tiếc nuối.
Mạnh Hạo chỉ lắc đầu, không đáp.
- Mà thôi, tuyết đã phủ dày, đường sá không dễ đi. Nếu sợ không kịp vào thành, hay là huynh đài cùng đi với tại hạ, may ra còn kịp.
Người thư sinh này mỉm cười nói với Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo ngẩng nhìn sắc trời, lại nhìn thư sinh trước mặt, ôm quyền tạ ơn rồi bước lên xe ngựa cùng đối phương.
Trong xe có một đồng lô đang đỏ lửa, hơi nóng xua đi khí lạnh bên ngoài.
Từ đó có thể thấy được gia cảnh thư sinh này không thấp, lão giả lái xe cũng là người biết công phu.
- Tiểu sinh là Trịnh Dung, huynh đài không cần câu nệ. Chúng ta đều là văn nhân, ra ngoài cũng nên giúp đỡ lẫn nhau.
Trịnh Dung khoát tay, mỉm cười nói với Mạnh Hạo.
- Tại hạ là Mạnh Hạo, đa tạ Trịnh huynh!
Mạnh Hạo cũng mỉm cười đáp lại.
Hắn nhìn vào quyển sách trên tay Trịnh Dung, từ chữ viết và mùi hương tản ra có thể thấy đây nhất định là một cuốn sách cổ.
- Huynh đài họ Mạnh?
Trịnh Dung nghe xong liền nghiêm mặt, không gian chật chội trong xe làm hắn rất muốn cúi đầu thi lễ nhưng không được.
- Thì ra huynh đài cũng là thế gia vọng tộc, thứ cho Trịnh mỗ đã thất lễ.
- Trịnh huynh cần gì như thế, chỉ là tên họ mà thôi, dù tổ tiên huy hoàng, tại hạ lại là tử tôn, nhiều lần thi rớt, tự thấy hổ thẹn trong lòng.
Mạnh Hạo ôm quyền trả lễ.
- Mạnh huynh nói vậy chưa đúng rồi. Tuy đời trước không còn, đời sau lại không đỗ thành khoa cử nhưng chỉ cần trong lòng còn giữ nhân lễ, tất là đại nho sinh.
Trịnh Dung nghiêm túc nói.
- Trịnh huynh, thế nào là nho?
Mạnh Hạo trầm mặc, một lát sau mới ngẩng đầu nhìn Trịnh Dung hỏi.
- Lễ nhạc, nhân nghĩa, trung dung chính là nho.
Trịnh Dung không cần nghĩ, lập tức đáp.
Mạnh Hạo không trả lời ngay, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết bay bay, sau một hồi mới nói.
- Vậy còn nhân sinh?
- Nhân sinh?
Trịnh Dung hơi khựng lại, không đáp lời ngay.
Không gian trong xe trở nên yên tĩnh, gió tuyết phiêu tán bên ngoài cửa xe.
Mạnh Hạo nâng tay lên, đưa ra ngoài cửa sổ, đón lấy từng bông tuyết rơi vào lòng bàn tay mình.
- Tuyết này chỉ mùa đông mới có, lại cần tiết trời giá lạnh, cho nên, giá buốt chính là nhân sinh của nó.
Mạnh Hạo khẽ nói.
- Tuyết chỉ có thể tồn tại vào mùa đông, tới gần lửa sẽ không còn nữa, mùa hè cũng không thể có tuyết. Bông tuyết trong lòng bàn tay ta đã tan ra, bởi vì đó không phải là thế giới của nó.
Mạnh Hạo vung tay, những giọt nước vung ra, rơi xuống mặt đất.
Trịnh Dung ngẩn người, thần sắc hơi mờ mịt.
Tới lúc xe ngựa tiến vào cửa thành, Mạnh Hạo bình thản nói.
- Đa tạ Trịnh huynh đã giúp đỡ, Mạnh mỗ cáo từ.
Mạnh Hạo ôm quyền, cúi đầu cảm tạ rồi xuống xe, bước đi trên nền đường phủ đầy tuyết trắng.
Trịnh Dung nhìn theo bóng lưng Mạnh Hạo, miệng vẫn còn lẩm bẩm mấy câu, ‘nhân sinh của tuyết chính là như vậy sao’, sau đó ôm quyền, cúi đầu thật sâu hướng về phía Mạnh Hạo.
Trong gió lạnh, thân thể hắn dần bị bông tuyết bao phủ.
Hắn dường như đã ngộ ra điều gì đó.
Sau khi vào xe ngựa, những bông tuyết trên người hắn tan biến.
Câu chuyện của ngày hôm nay hắn sẽ mãi không quên.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành một đại nho sĩ của Triệu Quốc, hắn vẫn nhớ tới màn gió tuyết hôm nay, nhớ tới một người thư sinh tên là Mạnh Hạo.
