Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngã Dục Phong Thiên

Chương 73: Đinh Tín Chết




Mạnh Hạo bay nhanh như tên bắn, tốc độ càng lúc càng nhanh, Đan Hải trong cơ thể tràn đầy, không bao lâu liền lờ mờ thấy được bầu trời bao la, trong phút chốc cả người hắn phát ra một tiếng vang lớn, nhấc lên một tảng sóng lớn, trực tiếp lao ra ngoài Bắc Hải.

Dường như vừa lúc Mạnh Hạo lao ra, hai đạo kiếm quang cũng gào thét, theo hướng mặt hồ Bắc Hải nhất tề bay ra, thẳng đến chỗ Mạnh Hạo, vờn quanh hắn, một thanh rơi xuống chân, còn một thanh kiếm lửng lơ ở giữa hư không.

Cùng lúc đó, hồ nước lại rung động, Đinh Tín chợt bay ra. Trong tích tắc, Đinh Tín liếc mắt nhìn thấy Mạnh Hạo, sắc mặt chợt biến đổi, y không thể nào tưởng tượng nổi, Mạnh Hạo vẫn còn sống.

- Điều đó là không thể, không đạt tới Trúc Cơ kỳ, không ai có thể chống lại ta, sau khi ta đã bỏ ra thọ nguyên cùng tu vi làm đại giới, thi triển tuyệt học tông môn Tử Khí Đông Lai.

Đinh Tín nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, y lùi về sau vài bước, không tin rằng Mạnh Hạo vẫn còn sống.

Hoặc là do y không muốn tin. Nhưng giờ phút này y không còn có tu vi Ngưng Khí tầng chín nữa rồi, thậm chí Ngưng Khí tầng tám cũng không xong, cùng với vết thương khó lành, linh khí tiêu tán, e là một hồi sau y sẽ yếu đi nhiều phần, chỉ còn Ngưng Khí tầng bảy.

Đinh Tín sắc mặt tái nhợt, nhưng dù sao y cũng không phải đám người Thiên Thủy Ngân. Y nhìn Mạnh Hạo mà chấn động, đảo mắt liên hồi như không còn tỉnh táo, rồi không chút do dự xoay mạnh người từng bước từng bước đi, trong chớp mắt dưới chân xuất hiện đại diệp, nâng thân thể y đi xa, nhưng lại không đánh mà bỏ chạy.

Y nhất định phải trốn đi, y dĩ nhiên nhìn ra thương tích của Mạnh Hạo đã hồi phục, hơn nữa tu vi còn mạnh hơn xưa, mà bản thân y giờ này thương tích đầy mình, há có thể không trốn đi sao.

Mạnh Hạo lạnh lùng nhìn Đinh Tín trốn đi, không lập tức truy kích, mà cúi đầu hướng xuống dưới Bắc Hải, lại một lần nữa chắp tay cúi đầu thật sâu.

- Đại ân này, suốt đời không quên.

Thanh âm của Mạnh Hạo như chém đinh chặt sắt, nói xong thì vung tay áo, lập tức phi kiếm dưới chân hóa thành cầu vồng, thắng đến hướng Đinh Tín bỏ chạy mà truy kích.

- Từ giờ trở đi, ngươi là con mồi của Mạnh mỗ.

Ánh mắt của Mạnh Hạo đằng đằng sát khí, sau khi ra khỏi Kháo Sơn Tông, ngoài Thượng Quan Tu ra, thì Đinh Tín này là người mà Mạnh Hạo muốn giết chết nhất, nỗi căm hận hóa thành tinh quang trong mắt. Hắn tu đạo đến nay, chưa bao giờ bị thương đến thế, thậm chí nó không còn được gọi là bị thương nữa, hắn xem như đã chết một lần!

Giờ phút này trong mắt hắn hào quang long lánh, Mạnh Hạo rất nhanh, nháy mắt đã rời khỏi Bắc Hải, sau một nén nhang, thì thấy Đinh Tín phía trước. Bởi vì tu vi giảm xuống tốc độ chậm đi nên hắn đang phải nuốt đan dược.

Mạnh Hạo không nói hai lời, tay phải bỗng nâng lên chỉ về phía trước, lập tức kiếm gỗ bay ra, thắng đến chỗ Đinh Tín, Đinh Tín sắc mặt đại biến, nhanh chóng xoay người, y biết rõ kiếm gỗ của Mạnh Hạo quỷ dị, không chút do dự vỗ túi trữ vật, trường cung màu đen cũng lập tức xuất hiện. Bị y nhanh chóng kéo căng, bất chấp linh khí tiêu tán mà bắn ra một mũi tên.

Một tiếng nổ vang trời, mũi tên nhọn va chạm với kiếm gỗ ở giữa không trung, khi tiếng động khuếch tán nổ vang thì mũi tên nhỏ tan vỡ, cũng đánh sâu vào làm kiếm gỗ của Mạnh Hạo dừng lại.

Mạnh Hạo mặt không biến sắc, lúc truy kích, tay nâng lên nhất chỉ, thanh kiếm gỗ lại lập tức lao ra, Đinh Tín sắc mặt tái nhợt, lại phải bắn ra một mũi tên.

Tiếng nổ vang trời, kiếm gỗ lại lao đến.

Trong ánh mắt của Đinh Tín lộ ra tơ máu, y nào có thể không rõ, Mạnh Hạo đang trả thù y, giờ phút này mục đích của Mạnh Hạo là hao mòn tu vi của y, muốn làm cho y kiệt sức mà chết.

Nhưng sau khi tu vi của y hạ xuống từ Ngưng Khí tầng chín, lại bị thương, giờ đây vốn đã yếu thế, lại kinh hãi trước thanh kiếm gỗ oai vệ kia, chỉ có thể đối phó bằng mũi tên nhọn, nhưng tu vi ngày càng suy yếu, ngay cả mũi tên nhọn cũng đã yếu đi nhiều, không được oai phong như xưa nữa rồi. Hơn nữa, Đinh Tín bắn ra mũi tên thứ sáu, cơ thể y chấn động mạnh, sắc mặt trắng bệch, tu vi trong nháy mắt giảm từ Ngưng Khí tầng tám xuống Ngưng Khí tầng bảy.

Tu vi bị kiềm hãm, kiếm gỗ chợt bay đến, xuyên qua ngực của Đinh Tín. Mặc dù không đâm vào điểm gây chết người, nhưng máu tươi vẫn như trước trào ra, Đinh Tín kêu lên một tiếng thảm thiết, hốt hoảng lùi lại.

Thân mình y run run, rõ ràng cảm thấy linh khí trong cơ thể y đã đồng loạt tiêu tán theo vết thương mà thanh kiếm đã tạo ra kia, tu vi vốn là lung lay sắp đổ, từ Ngưng Khí tầng tám rơi thẳng xuống Ngưng Khí tầng bảy.

Đó không phải là tu vi Thực sự giảm xuống, mà là trong cơ thể sự khôi phục linh khí không được có quan hệ trực tiếp đến tiêu hao. Trong khoảnh khắc vì không ngừng tiêu hao, linh khí ngày càng ít, cho nên tu vi mới tương đương với Ngưng Khí tầng bày mà thôi.

Vả lại Đinh Tín cho dù nuốt vào đan dược, nhưng hai vết thương do kiếm gây ra, chắc chắn sẽ làm giảm công hiệu, khiến cho y khó có thể khôi phục trong thời gian ngắn được.

- Ta là đệ tử nội môn của Tử Vận Tông, ngươi định giết ta, Tử Vận Tông sẽ đuổi giết ngươi trăm năm, không chết không ngừng!

Đinh Tín gào thét thê lương, giờ phút này y chật vật đến cực điểm, lúc rên nhẹ lúc kêu thảm thiết, lại bị kiếm gỗ của Mạnh Hạo đảo qua thân thể, tuy không xuyên thấu, nhưng lại tạo nên một vệt máu, khiến linh khí của y tiêu tan nhanh hơn.

- Mạnh mỗ đã chết qua một lần.

Mạnh Hạo thản nhiên nói, ánh mắt lạnh lùng, tay phải nâng kiếm lên.

Thời gian dần dần trôi qua, thoáng cái đã được nửa canh giờ, trong nửa canh giờ này, Đinh Tín không ngừng kêu rên thàm thiết, trên người y giờ đây có trăm ngàn vết kiếm, máu tươi lênh láng, tuy những vết thương không phải là điểm chết người, nhưng máu cứ chảy ra thế này, không sớm thì muộn sẽ tử vong mà thôi.

Đinh Tín cho dù là tu sĩ, giờ đây cũng hoa mắt choáng váng, nhưng sự hoảng sợ trong y, còn lớn hơn gấp bội. Cái mà y kinh hãi là cơ thể mình, dường như đã trở thành một cái sàng, trong cơ thể hắn linh lực đang nhanh chóng tiêu tán.

Ngưng Khí tầng sáu, Ngưng Khí tầng năm, Ngưng Khí tầng bốn…

Phịch một tiếng, cơ thể của Đinh Tín rơi thẳng xuống đất, y phun ra máu tươi, liều mạng mà chạy về phía trước, y đã không còn sức để bay nữa rồi, tu vi đã giảm xuống Ngưng Khí tầng ba.

- Mạnh Hạo, nếu ngươi dám giết ta, thì ngày sau ngươi chết không có chỗ chôn! Ta chính là đệ tử nội môn của Tử Vận Tông, ta mà chết đi, thì toàn bộ Triệu Quốc sẽ bị liên lụy, ngươi dám giết ta xem!

Đinh Tín run run, cố nén sợ hãi, lại phun ra máu tươi.

Mạnh Hạo một tay nhấc Đinh Tín lên đại diệp phi hành kia, không nói nửa lời, tay phải nhất chỉ, kiếm gỗ lại bay ra đâm thẳng vào người Đinh Tín.

Một nén nhang sau, Đinh Tín ngã vào trong rừng, giờ phút này không thể nhìn thấy phong tư đệ tử đại tông trên người y nữa. Y chết mà mắt trợn ngược nhìn Mạnh Hạo, ánh mắt lỗ ra ý oán độc mãnh liệt, nhưng cũng chứa một bồ hối hận, y hối hận lúc trước khi truy kích không nên nảy ra những ý nghĩ muốn nhìn đối phương bị yêu hóa, mà là toàn lực ra tay không tiếc bất cứ giá nào giết chết Mạnh Hạo.

- Ta đáng nhẽ đã phải giết ngươi từ trước!

Đinh Tín nghiến răng nghiến lợi, ngực y phập phồng, giờ phút này dường như đã không còn thở được nhiều nữa.

- Chính ngươi đã dạy ta điều này.

Mạnh Hạo tiếp tục chuyện báo thù, tay nâng kiếm, đầu Đinh Tín bay lên, máu tươi văng khắp nơi, đầu Đinh Tín dừng lại ở cách đó không xa, lăn qua lăn lại, tựa vào dưới một gốc cây đại thụ.

Y vẫn mở mắt như trước, y không cảm lòng, bởi vì y là đệ tử Ngưng Khí tầng chín của Tử Vận Tông, bởi vì y là thiên kiêu, bởi vì y nhất định có thể đạt tới Trúc Cơ kỳ, một khi trúc cơ thành công, thì y có thể trở thành một trong những thiên kiêu Tử Vận Tông, danh chấn Nam Vực.

Nhưng hôm nay, y chết tại Triệu Quốc hẻo lánh, chết dưới tay một tu sĩ mà lúc trước y coi như con kiến, Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo nhắm nghiền hai mắt, hồi lâu mới mở ra, đây không phải là lần đầu tiên hắn giết người, cũng không còn cảm giác sợ sệt khi giết người nữa, hắn đã chết một lần rồi.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Nghiêm Tử Quốc, hắn liền biết phải giết người này, những người có liên quan đến gã đều phải diệt khẩu.

Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra vẻ quyết đoán, hắn tìm được căn nguyên rồi, giờ đây có nên quyết đoán hay không.

- Ta không nghĩ sẽ lại chết lần thứ hai.

Tay phải Mạnh Hạo nâng lên một trảo, lập tức túi trữ vật trong người Đinh Tín bay lên, bị hắn cầm trong tay, nhất thời hỏa xà xuất hiện bao phủ đầu cùng thi thể Đinh Tín, rất nhanh biến thành tro bụi.

Mạnh Hạo xoay người cất bước đi.

Bây giờ đang là hoàng hôn, theo Mạnh Hạo đi xa, bầu trời rơi xuống vài bông tuyết, bông tuyết bao trùm dấu chân hắn, che đi mùi máu tanh ở nơi này. Mạnh Hạo càng chạy càng xa.

- Ta là tuyết trong trời đông giá rét, không được cận kề mùa hè, bởi vì mùa hè tuyết sẽ hòa tan, đây không là thế giới của nó, cũng không phải là thế giới của ta.

Bóng dáng Mạnh Hạo, một vẻ thư sinh, chỉ là dưới dáng vẻ trầm lắng kia, đã hóa thánh băng giá.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.