- Ngưng Khí tầng chín!
Thượng Quan Tu nhìn Mạnh Hạo, hít sâu một hơi.
Y bố trí đại trận ở đây hai tháng, kể cả người của Thiên Hà phường cũng không biết nguyên nhân cụ thể, lại càng không cho cường giả Thiên Hà phường tới đây, tất cả đều vì Mạnh Hạo.
Trải qua những ngày suy đoán và suy tính, y nắm chắc sáu thành là bắt được Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo ắt hẳn có một bảo vật nghịch thiên có thể phục chế vật phẩm vô hạn.
Nếu không đối phương lấy đâu ra nhiều đan dược như vậy, lấy đâu ra nhiều phi kiếm như thế.
Thậm chí ngày đó Mạnh Hạo với Vương Đằng Phi chiến một trận, thất lạc đi hơn mười thanh phi kiếm, trông có vẻ vỡ vụn, nhưng thực tế đã bị Thượng Quan Tu âm thầm lấy đi.
Y cẩn thận nghiên cứu thì phát hiện ra chất liệu của kiếm này lại như cùng một.
Mặc dù hình thức phi kiếm giống nhau, nhưng khi luyện chế sẽ có những chi tiết khác biệt, đó là điểm bất đồng trong quá trình luyện chế.
Nhưng phi kiếm của Mạnh Hạo thì ngay cả chi tiết đó đều giống nhau như đúc, khiến Thượng Quan Tu lập tức chần chừ.
Nhưng vẫn chưa dám xác định hoàn toàn, dù sao chuyện này quá mức không tưởng.
Nhưng hôm nay y dĩ nhiên đã xác định được sáu phần, giờ phút này thấy Mạnh Hạo lại đạt tới tu vi Ngưng Khí tầng chín, y đã khẳng định tới tám phần mười.
- Cho dù có đạt tới Ngưng Khí tầng chín, nhưng hiển nhiên ngươi vừa mới bước vào mà thôi.
Nay nếu ngươi bỏ trốn, lão phu lập tức bóp nát huyết cầu dưới chân núi kia, dân chúng ba huyện dưới Đại Thanh sơn này sẽ tan thành tro bụi ngay tức khắc!
Thượng Quan Tu lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, chậm rãi đe dọa.
Y thật sự sợ Mạnh Hạo bỏ chạy, thế mới chưa ra tay mà đã lập tức dùng cái này chặn dứt đường của Mạnh Hạo.
- Ngày hôm nay, ta sẽ không trốn!
Mạnh Hạo nhìn Thượng Quan Tu, trí nhớ gần năm năm nay hiện lên từng màn trong đầu óc hắn, tranh cãi với đối phương ở trong tông môn, đuổi giết ngoài tông môn.
Tất cả hiện lên rồi, sát khí lóe lên trong mắt Mạnh Hạo, hắn nhấc tay lên, lập tức một con hỏa xà to lớn hơn mười trượng lao ra.
Hỏa xà này khác với hỏa xà khi Mạnh Hạo còn là tu sĩ Ngưng Khí tầng tám, chẳng những to hơn, mà trên đầu còn mọc ra một cái sừng, lúc này hỏa diễm khuếch tán, mang theo nhiệt độ cực cao nhào thẳng tới Thượng Quan Tu.
Còn chưa tới gần, những cái đầu lâu bốn phía xung quanh Thượng Quan Tu lập tức da tróc thịt bong, tỏa ra mùi khét, dường như bị gió nóng đẩy mà vài cái đầu lăn về phía Thượng Quan Tu.
Thượng Quan Tu cười lạnh một tiếng, vung tay lên, lập tức một cây cờ phướn ngũ sắc bay ra từ trong túi trữ vật của y.
Cờ phướn này xuất hiện liền đón gió căn phồng lên, chớp mắt liền khổng lồ, lớp vải rung rung, lập tức sương mù ngũ sắc cuồn cuộn tuôn ra, hóa thành năm con quỷ vụ hồn cao tới vài trượng, dữ tợn nhắm thẳng tới hỏa xà.
Tiếng nổ vang lên, khí lãng tràn ra, thổi bay đất đá, lại khiến cây cối dây leo trên Đại Thanh sơn dập nát thành mảnh vụn, bị cuốn bay lên trời, trông nơi này thật mơ hồ.
Trong mảnh mơ hồ này, Mạnh Hạo bước lên trước, tốc độ cực nhanh, khoảnh khắc liền bước vào trong, nhấc lên những chiếc đầu ở xung quanh mà vẫn chưa vỡ vụn, quăng tới Thượng Quan Tu.
Thượng Quan Tu mắt lóe tinh quang, hai tay kháp quyết, đẩy về phía trước.
- Ngũ Sắc Sát!
Thượng Quan Tu vừa hét lên, lập tức có tiếng rít gào chói tai vang lên.
Mạnh Hạo vỗ túi trữ vật, tranh cuốn xuất hiện trong tay hắn, rung rung, lập tức có thú linh bên trong rít gào, sáu con bay ra.
Một khắc này, tiếng nổ ầm vang truyền khắp bốn phía, cùng lúc đó Mạnh Hạo đã tới sát Thượng Quan Tu.
Thượng Quan Tu mắt đầy lạnh lùng, khi Mạnh Hạo tiến lên thì cũng đồng thời bước lên trước, khi khoảng cách chỉ còn một bước, một cái đầu lâu nhanh chóng tan ra thành bãi nước loãng.
- Biết trước khi Kháo Sơn lão tổ ở Kháo Sơn Tông thì có tên gọi là gì không?
Nó có tên là Phong Yêu Tông!
Thượng Quan Tu thản nhiên nói, trong lúc nói liền giơ chân phải lên giẫm mạnh một cái xuống Đại Thanh sơn.
Dưới một đạp này, Đại Thanh sơn chấn động ầm ù, cùng lúc đó một luồng khí tức khó có thể hình dung bỗng nhiên ầm ầm phóng thích ra từ trong Đại Thanh sơn.
Mặc dù chỉ phóng ra một tia, nhưng một tia khí tức hỗn độn này lại mang theo lực lượng thiên địa không nói nên lời, dường như có một dao động sản sinh ra ý thức, trong chớp mắt này bị Thượng Quan Tu đưa tới, lao ra từ dưới chân Mạnh Hạo.
Mà khuôn mặt Thượng Quan Tu cũng nhanh chóng già yếu đi, trong phút chốc đã như già nua tới mấy chục năm, thoạt trông như vừa leo ra khỏi mộ.
Hiển nhiên loại thuật pháp này ngay cả y thi triển cũng cực kỳ gian nan, phải trả giá bằng thọ nguyên.
Vốn dĩ y không dùng tới, nhưng sau khi thấy được tu vi của Mạnh Hạo, y bèn quyết đoán thi triển để tốc chiến tốc thắng, bởi vì y biết nay toàn bộ tu sĩ trong Triệu Quốc đều đang tìm kiếm Mạnh Hạo.
Giao chiến ở nơi đây chắc chắn sẽ khiến người ta chú ý, nếu không tốc chiến tốc thắng thì sẽ không lấy được chí bảo.
- Phong Yêu Tông tìm tất cả đại yêu trong trời đất, hiểu phong yêu, thích yêu linh, mượn yêu lực bước lên trời cao!
Ngươi vừa bước vào Ngưng Khí tầng chín, lấy cái gì để chiến với lão phu.
Nếu lão phu muốn, năm mươi năm trước đã trúc cơ rồi!
Thượng Quan Tu nói lời này.
Mà Mạnh Hạo đã vung cuộn tranh lên, chống cự tia khí tức bộc phát ra từ dưới chân này.
Nhưng ngay khi tranh cuộn đụng độ với khí tức, tiếng nổ vang lên, tranh cuốn lập tức xuất hiện vết rách, dường như bị xé ra, bay ngược ra sau, khiến cho tia khí tức kia nhắm thẳng Mạnh Hạo.
Thịch một tiếng, Mạnh Hạo hộc máu tươi, tại tích tắc này hắn lấy bảo phiến lông vũ ngăn cản.
Lông vũ nổ tung, vỡ vụn, nhưng đã tranh thủ được cơ hội cho Mạnh Hạo né tránh.
Nhưng cái giá của cơ hội này là thân thể hắn liên tục ngã lộn ra sau, hộc ra ba ngụm máu tươi.
Vừa giao thủ một cái mà Mạnh Hạo đã bị thương, có thể thấy Thượng Quan Tu này sâu không lường được như thế nào.
Thượng Quan Tu cười lạnh, một kích này đã hao phí thọ nguyên của y, mặc dù không có trực tiếp giết chết Mạnh Hạo, nhưng ngày hôm nay y nhất định phải làm được.
Lúc này y bước lên trước, lướt qua bãi máu thịt lẫn lộn do cái đầu kia tan ra, đang định tới gần.
Đúng lúc này, Mạnh Hạo khóe miệng đầy máu tươi mà sắc mặt lại đầy lệ khí, gần như trong nháy mắt khi Thượng Quan Tu bước ra một bước, tay phải hắn bỗng nhiên giơ ra, chỉ tới bãi huyết nhục mà Thượng Quan Tu đang định bước qua kia.
Dưới ngón tay này, bên trong bãi máu thịt kia xuất hiện một tia hắc khí, trong khoảnh khắc tia hắc khí kia liền biến thành một con bọ cạp màu đen, với tốc độ cực nhanh, làm cho Thượng Quan Tu căn bản là không kịp thu bước chân lại, không kịp né tránh, trực tiếp đâm vào gan bàn chân của Thượng Quan Tu.
Theo cái đâm này, con bọ cạp kia hóa một tia đen sì chui vào bên trong.
Thượng Quan Tu biến đổi sắc mặt, chiêu này quá đột ngột làm y không hề đoán trước.
Đó là pháp đan, là pháp đan hiếm có trao đổi với hai tên họ Thiên và họ Lã của Tử Vận Tông, trong đó có ẩn chứa một con bọ cạp có kịch độc!
Hắc khí kia chui vào gan bàn chân Thượng Quan Tu, trực tiếp thẩm thấu vào trong kinh mạch, trong khoảnh khắc đã lan ra toàn thân.
Sắc mặt y lập tức tối đen, phun ra một ngụm máu tươi, máu đó đều đen sì, mang theo mùi tanh hôi.
- Đây là độc gì?
Thượng Quan Tu sắc mặt đại biến, không chút do dự nhanh chóng lùi ra sau, cảm giác suy yếu như thủy triều xuất hiện trong cơ thể.
Y không kịp nghĩ gì nhiều, giơ tay phải vỗ túi trữ vật, lập tức lấy một viên đan dược ra định nuốt xuống.
Nhưng Mạnh Hạo tính toán đã lâu, đúng là chờ giờ khắc này, thậm chí vì thế mà phun ra ba ngụm máu tươi, há có thể để Thượng Quan Tu như nguyện ý được.
Gần như trong khoảnh khắc khi đối phương lùi ra sau lấy đan, Mạnh Hạo bỗng nhiên lao lên, giơ tay phải vỗ túi trữ vật, lập tức một cái lưới lớn màu đen bay ra, bao phủ lấy Thượng Quan Tu.
Nói thì chậm, nhưng lại rất nhanh.
Sắc mặt Thượng Quan Tu liên tục thay đổi, tay phải giơ đan dược lên nuốt vào, tay trái kháp quyết thì chiếc lưới kia trực tiếp phủ xuống.
Cùng lúc đó Mạnh Hạo bước nhanh lên, trong tay xuất hiện một cây cung màu đen, hắn kéo căng dây cung, một mũi tên sắc bén bắn thẳng tới Thượng Quan Tu.
Thượng Quan Tu nhanh chóng lùi ra sau, nhưng một là nuốt đan hoặc kháp quyết, lưới và tên, y chỉ có thể lựa chọn một trong hai.
Một tiếng ầm vang lên, Thượng Quan Tu nuốt đan vào, y bỏ qua kháp quyết, tránh được chiếc lưới đen kia, nhưng không cách nào tránh được mũi tên mà Mạnh Hạo bắn tới.
Mũi tên này trực tiếp xuyên thẳng qua bả vai phải của y, mang theo xương cốt vỡ và máu đen.
Đau nhức truyền tới, Thượng Quan Tu thét lên một tiếng.
Mà Mạnh Hạo ra tay không chút tạm dừng, mũi tên thứ hai lập tức bắn tới, rồi mũi tên thứ ba, thứ tư.
Mạnh Hạo không ngừng bước lên, tay nhanh chóng kéo cung, cứ bước ra một bước là bắn một mũi tên.
Tổng cộng bước được bảy bước, bắn được bảy mũi tên.
Bảy mũi tên kinh động thanh sơn, gào thét phóng đi, mang theo sát cơ!
Thượng Quan Tu lùi từng bước, lùi từng bước, nhất định phải áp chế tia hắc khí trong cơ thể, cũng nhất định phải tránh những mũi tên này.
Nhưng y chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng chín, cho dù Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là đạt tới Trúc Cơ kỳ, nhưng y chưa phải là tu sĩ Trúc Cơ!
Không phải Trúc Cơ không phải cường giả, Trúc Cơ với Ngưng Khí có chênh lệch một trời một vực, y với Mạnh Hạo giống nhau, đều là Ngưng Khí!
Như vậy y chẳng cách nào giải quyết một cách hoàn mỹ được.
Lúc này tiếng ầm ầm vang vọng, bảy mũi tên toàn bộ xuyên thủng người y.
Tay phải của y trực tiếp dập nát.
Đây là điều duy nhất Thượng Quan Tu có thể làm, hi sinh cánh tay, rốt cuộc áp chế được độc tố trong cơ thể.
Nhưng đó chỉ là áp chế, không thể để lâu dài.
Giờ phút này mũi tên thứ tám, thứ chín, thứ mười của Mạnh Hạo liên tục phóng tới, Thượng Quan Tu ngửa mặt lên trời gầm lên đầy giận dữ.
Từ khi y bắt đầu tu đạo tới nay, chưa bao giờ lại thảm hại như ngày hôm nay, lại mất đi một cánh tay.
Cái giá này, cơn đau này, cảm giác này khiến cho Thượng Quan Tu lại càng muốn giết Mạnh Hạo, cực kỳ mãnh liệt muốn giết Mạnh Hạo.
- Thiên Hà Hải!
Thượng Quan Tu mắt đỏ ngầu, độc tố trong cơ thể tuy bị y áp chế, nhưng không thể dễ dàng hóa giải được loại độc này, thậm chí chính y còn cảm nhận được là càng áp chế thì nó lại càng mạnh.
Loại độc này tu sĩ Ngưng Khí kỳ không thể nào luyện hóa được, chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có khả năng làm được.
Gần như trong tích tắc khi y gầm lên, Thượng Quan Tu tóc tai bù xù cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi.
Mà từ trong máu tươi này, một hạt châu màu tím bay thẳng ra.
Trong hạt châu này hỗn độn vô cùng, xuất hiện rồi lập tức khiến cuồng phong gào thét bốn phía, khiến cho ba mũi tên kia của Mạnh Hạo bị cuốn động, bùm bùm, vỡ nát hết thảy.
