- Đạo hữu cần gì phải tức giận, chuyện của bọn tiểu bối này chúng ta chỉ cần nhìn là được rồi.
Thiên Cơ thượng nhân mỉm cười mở miệng.
Trong khi hai người đang nói chuyện, tiếng kêu thảm thiết của Lưu Đạo Vân lại truyền ra, máu tươi trên cánh tay trái của gã vương vãi khắp nơi, Mạnh Hạo tiến đến gần gã, xuất một kiếm chặt đứt tay trái đối thủ, sau đó từ trong túi trữ vật xuất ra vài chiếc phi kiếm, Mạnh Hạo sắc mặt không hề thay đổi, một kiếm lại một kiếm không ngừng đâm liên tiếp vào thân thể của đối phương, máu tươi tràn ngập, thân thể của Lưu Đạo Vân, trong nháy mắt, đã bị hơn mười thanh kiếm đâm vào.
- Ta đã nói hôm nay ngươi phải chết, thì hôm nay người nhất định phải chết.
Mạnh Hạo áp sát vào thân thể Lưu Đạo Vân, mở miệng, nói thầm.
Lưu Đạo Vân nghe được lời nói này, hai mắt tuyệt vọng trợn lên giận dữ, khóe miệng lại có máu tươi tràn ra.
Cảnh tượng này, tu sĩ ở xung quanh đều nhìn thấy rõ ràng, nhất là biểu cảm lạnh lùng tàn nhẫn của Mạnh Hạo, khiến cho tất cả tu sĩ Trúc Cơ đứng xung quanh đều bị chấn động.
- Đủ rồi!
Giờ phút này, một lão quái Kết Đan kỳ khác của Phong Hàn Tông sắc mặt cực kỳ khó coi, lời nói vừa dứt cũng là lúc tay phải nâng lên, hướng về phía dưới điểm một chỉ, lập tức linh lực thiên địa ở bốn phía mạnh mẽ đảo chuyển, trong chớp mắt hướng về phía Mạnh Hạo lao đến, quấn lấy thân thể hắn, nhưng không trói buộc linh lực của Mạnh Hạo mà chỉ là đẩy lùi thân thể hắn về phía sau, muốn tách hắn ra xa khỏi Lưu Đạo Vân.
Khi Mạnh Hạo bị đẩy lui ra, vốn Lưu Đạo Vân toàn thân đang tràn ngập máu tươi, trọng thương gần chết, trong ánh mắt ảm đạm lộ ra ánh sáng hi vọng.
- Bạo!
Trong mắt Mạnh Hạo lóe lên sát khí, thản nhiên mở miệng nói.
Gần như ngay khi hắn vừa mở miệng, mười thanh phi kiếm trên người Lưu Đạo Vân lập tức bùng nổ, ngay sau đó thân thể của Lưu Đạo Vân trong chớp mắt bị phá tan chia năm xẻ bảy, ngay cả đầu lâu cũng không còn đầy đủ nữa, thịt nát vương đầy đất, tiếng kêu thảm thiết vừa vang lên đột nhiên tắt lịm, chỉ còn âm thanh thê lương vang vọng luẩn quẩn trong không trung.
Đôi mắt của tu sĩ Trúc Cơ kỳ ở bốn phía tất cả đều co rút lại, nhìn máu tươi thịt nát đầy đất, sau đó lại nhìn khuôn mặt trước sau như một, không thay đổi chút nào của Mạnh Hạo, trong nội tâm, ngay từ một khắc này, tất cả mọi người đã ghi nhớ Mạnh Hạo.
Nhất là khi thấy Mạnh Hạo ra tay rất nhanh, rất quyết đoán, tất cả những điều này đều chứng tỏ người này tâm cơ không tầm thường, đem tất cả mọi người không thuộc Phong Hàn Tông thành trợ thủ của hắn, cuối cùng tàn nhẫn quyết đoán, lại càng hiển lộ ra tính cách kiên nghị.
Nếu đổi lại là một người khác, cho dù biết rõ phương pháp, nhưng cũng rất ít người có thể có đủ can đảm để làm, nhưng nay, bọn họ lại được tận mắt nhìn thấy, tận mắt chứng kiến cảnh Mạnh Hạo tàn sát!
- Người này đã chết, có thể buông ta ra được rồi chứ.
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng.
Giữa không trung, những lão quái Kết Đan kỳ đều chăm chú quan sát Mạnh Hạo, Mạnh Hạo sát phạt quyết đoán, ngay thời khắc này đã để lại ấn tượng rất sâu trong lòng bọn họ.
Nhất là Thiên Cơ thượng nhân, lại càng nhìn gắt gao Mạnh Hạo, cảnh tượng lúc trước, cho dù là lão cũng cảm nhận thấy sự độc ác, quyết đoán của Mạnh Hạo.
Vị lão tổ Kết Đan của Phong Hàn Tông đang ngăn cản Mạnh Hạo kia, giờ phút này sắc mặt âm trầm, Mạnh Hạo dám giết Lưu Đạo Vân ở ngay trước mặt lão, nhất là chính mình đã ra tay, nhưng kết quả vẫn không thay đổi, khiến cho thể diện của lão bị tổn hại, giờ phút này chỉ cần một ý niệm của lão, cũng có thể khiến cho kẻ này thân thể cũng chia năm xẻ bảy như Lưu Đạo Vân, nhưng dưới ánh mắt nhìn chăm chăm của tu sĩ xung quanh, khiến lão không thể làm như thế được.
Hừ lạnh một tiếng, lão vung tay áo, nhất thời, sự trói buộc trên người Mạnh Hạo tiêu tán, nhưng lại hóa thành một đòn ám kích, làm cho Mạnh Hạo phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt lập tức tái nhợt, ngẩng đầu lên, hắn nhìn vị lão tổ Kết Đan của Phong Hàn Tông kia, ánh mắt âm trầm.
- Trên đường Lưu Đạo Vân nhiều lần châm chọc, tuyên bố giết ta, vãn bối chỉ có thể ra tay trước.
- Kính xin chư vị tiền bối chủ trì công đạo, vãn bối đã đắc tội Phong Hàn Tông, sợ là giải độc đan này sẽ không được phát, mạng treo sợi chỉ, kính xin Phong Hàn Tông xuất ra giải độc đan, để cho vãn bối có thể an tâm, nguyện vì chư vị tiền bối mà toàn tâm toàn ý mở ra động phủ của Kháo Sơn lão tổ.
Mạnh Hạo nhìn chằm chằm vị lão quái Kết Đan kỳ của Phong Hàn Tông vừa đả thương mình, chậm rãi mở miệng.
Hắn vừa dứt lời, tu sĩ Trúc Cơ kỳ bốn phía ánh mắt lóe lên, lập tức đã có người hiểu được hành động của Mạnh Hạo, bọn họ hai mắt tỏa sáng, thầm nghĩ Mạnh Hạo thật ngoan độc, xảo trá.
Về phần những lão quái Kết Đan kỳ, vốn đã sống qua rất nhiều năm, tâm tư trong câu nói của Mạnh Hạo, bọn họ lập tức hiểu ngay, nhìn xuống Mạnh Hạo, tất cả đều nhíu mày, sau đó lại nhìn sang hai người của Phong Hàn Tông.
Trên mặt hai cái lão quái Kết Đan kỳ của Phong Hàn Tông nổi lên một tầng sương lạnh.
- Tâm cơ như thế, ở lại Triệu Quốc thật đáng tiếc, lão phu vốn đang thiếu một đồng tử, Mạnh Hạo ngươi có muốn đi theo lão phu không?
Thiên Cơ thượng nhân hai mắt chớp động, nhìn Mạnh Hạo, bỗng nhiên cười nói, nhưng nụ cười kia phối với nét âm u trong ánh mắt cùng độc nhãn trong tứ giác trận pháp trên áo bào của lão, khiến cho người ta có cảm giác âm trầm.
Lão giả mặt hồng của Phong Hàn Tông hừ lạnh một tiếng, tam đại tông môn vốn đã không hòa hợp, giờ phút này lão tất nhiên đã nhận ra tia sáng trong ánh mắt của những tu sĩ đồng cấp của hai đại tông môn còn lại cho nên lão không muốn phức tạp thêm, nhưng trong nội tâm đã xem Mạnh Hạo như người chết, không nói lời nào, tay phải vung lên, lập tức một viên đan dược màu trắng rơi xuống trước mặt Mạnh Hạo.
Đan dược phát ra hương khí ngào ngạt, Mạnh Hạo thông qua cổ ngọc đã biết được không ít đan dược, giờ phút này ánh mắt đảo qua, lập tức liền nhận ra viên đan dược này đúng thật là để giải độc cho Thi Hàn Đan.
Cầm viên đan dược này, Mạnh Hạo không trực tiếp ăn vào, mà bỏ vào trong túi trữ vật, sau đó mới hít sâu một hơi, cất bước, hướng về phía trước đi đến.
Trên bầu trời, tất cả cường giả của tam đại tông môn Triệu Quốc đều ngưng thần theo dõi, nếu Mạnh Hạo dám có hành động gì khác thường, bọn họ sẽ lập tức ra tay, Thiên Cơ thượng nhân cũng đứng ở giữa không trung, ánh mắt chớp động, nhìn chằm chằm Đông Phong.
Mạnh Hạo không trực tiếp bay lên, những lão quái trên bầu trời kia nếu đã đến đây, thì cần phải kiên nhẫn, Mạnh Hạo đi lên sơn đạo ở Đông Phong, cho đến khi đi qua động phủ của Vương Đằng Phi, thấy động phủ của sư huynh Trần Phàm và sư tỷ Hứa Thanh, những ký ức trước đây lướt qua trong lòng, hóa thành một tiếng thở dài.
Cuối cùng, khi đến bên ngoài động phủ trước kia của mình, Mạnh Hạo yên lặng nhìn thoáng qua, rồi cất bước đi qua, cho đến khi bước lên đỉnh Đông Phong, đứng ở bên ngoài đại điện Kháo Sơn Tông.
Đại điện này, dưới ánh sáng hoàng hôn toát lên khí thế trang nghiêm, Mạnh Hạo trầm mặc cất bước, đi vào trong đại điện, liếc nhìn những pho tượng sừng sững trong đại điện, ánh mắt đảo qua, cho đến khi dừng lại ở pho tượng Kháo Sơn lão tổ.
Sau khi Kháo Sơn lão tổ khiến cho tu sĩ bát phương sợ hãi tháo chạy, trước khi lâm vào trạng thái ngủ say một lần nữa, đã cho Mạnh Hạo biết phương pháp và nói cho hắn biết làm sao để có thể từ bên ngoài mà mở ra động phủ, kỳ hạn là một năm sau.
Nay thời hạn đó đã đến, Mạnh Hạo trầm mặc đi tới gần pho tượng Kháo Sơn lão tổ, phía sau hắn, bên ngoài đại điện, cường giả Triệu Quốc đứng giữa không trung, ánh mắt như điện, tất cả đều chăm chú nhìn về hướng này.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, tay phải nâng lên, kết thủ ấn, cách mấy hơi thở đều vỗ lên pho tượng một lần, liên tiếp nhiều lần như thế, ước chừng có một trăm bảy mươi chín đạo thủ ấn được đánh ra, lập tức toàn bộ đại điện ầm ầm chấn động, các pho tượng bốn phía dưới cơn địa chấn này đều vỡ vụn ra, thậm chí ngay cả đại điện cũng bắt đầu sụp xuống.
Nhưng khi đá vụn còn chưa xuống, thình lình, một cỗ lực lượng vô hình từ trong pho tượng Kháo Sơn lão tổ xuất hiện, lan tỏa ra bốn phía, quét sạch, cuốn bay toàn bộ đá vụn xung quanh, khiến cho lúc này, trên đỉnh Đông Phong, chỉ duy nhất pho tượng Kháo Sơn lão tổ đứng sừng sững đơn độc.
Ở dưới pho tượng là một tòa thạch đài, cảnh tượng này đọng lại trong mắt tất cả tu sĩ xung quanh, nhất thời làm cho hô hấp của bọn họ trở nên dồn dập, thần sắc lộ vẻ kích động, chờ mong.
Pho tượng của Kháo Sơn lão tổ đang tán phát ra một cỗ oai nghiêm mơ hồ, đôi mắt của pho tượng lại càng hữu thần trông rất sống động, điều này khiến cho mọi người tuy rằng kích động, nhưng không một ai dám tiến lại gần.
- Đệ tử Mạnh Hạo quấy rầy giấc ngủ của lão tổ, kính xin lão tổ mở ra đại môn của động phủ.
Mạnh Hạo lui về phía sau vài bước, ôm quyền cúi đầu thật sâu, lúc ngẩng đầu lên thì hai mắt lóe sáng, đưa lưng về phía những cường giả Triệu Quốc đang ở giữa không trung, đôi môi khẽ nhúc nhích, từ trong miệng phun một dải âm điệu phức tạp.
- Thấu!
Khi chữ này vừa thoát ra khỏi miệng hắn, trong chớp mắt, pho tượng Kháo Sơn lão tổ bỗng nhiên chấn động, hai mắt của pho tượng trong phút chốc tỏa ánh sáng, tia sáng này tản ra, khiến cho thiên địa biến sắc, phong vân cuốn động, làm cho cả đám cường giả Triệu Quốc sắc mặt biến đổi.
Cùng lúc đó, trên pho tượng xuất hiện từng đạo vết nứt, những vết nứt này càng ngày càng nhiều, chỉ trong thời gian mấy cái hô hấp, ầm vang một tiếng, sụp đổ, hóa thành vô số đá vụn rơi xuống, làm lộ ra thạch đài dưới chân nó.
Trên thạch đài liền xuất hiện một vùng quang mang chói mắt.
Kia là một trận pháp, dường như trận pháp đang được khởi động, tán phát ra cường quang, cường giả Triệu Quốc ở bốn phía, hô hấp trở nên dồn dập hơn, có người tinh thông trận pháp, chỉ liếc mắt đã nhận ra đây là trận pháp phong ấn cấm chế nào đó, hiện tại đang được mở ra.
Đúng lúc này, một tiếng nổ vang lên, một đạo cường quang bỗng nhiên từ trên trận pháp này đâm thẳng lên thiên không, hóa thành một cột sáng to lớn nối liền thiên địa, lại đúng vào thời khắc này, cột sáng kia chấn động, xoay chuyển, đầu đuôi nối lại với nhau, hình thành nên một vòng tròn cực lớn giữa không trung.
Bên trong vòng tròn, cảnh tượng mơ hồ không rõ, tạo thành một vòng xoáy, dường như là một thông đạo nối liền đến nơi nào đó.
Gần như ngay khi vòng tròn vừa xuất hiện trong chớp mắt, thân mình Mạnh Hạo từ trên mặt đất lập tức nhảy lên, dùng tốc độ cực nhanh lao vào trong vòng tròn, biến mất không thấy đâu nữa.
Ở phía sau hắn, những cường giả Triệu Quốc kia, cả đám sắc mặt biến hóa, nhưng lại chần chừ, do dự.
- Đệ tử Trúc Cơ kỳ tiến lên trước!
Thiên Cơ thượng nhân lập tức mở miệng, nhất thời cả sáu lão quái Kết Đan kỳ đều đồng ý, dần dần tất cả hơn mười tu sĩ Trúc Cơ kỳ, cắn răng, bay lên, hướng đến phía vòng xoáy mà đi, sau đó trong nháy mắt biến mất vào bên trong.
Sáu lão quái Kết Đan kỳ cùng với Thiên Cơ thượng nhân chờ đợi khoảng mười nhịp hô hấp, sau đó liếc nhìn nhau, tam đại tông môn, mỗi phương đều đưa ra một người, tiến vào vòng xoáy, gần như ngay khi bọn hắn vừa bước vào vòng xoáy, các lão quái còn lại của tam đại tông môn và Thiên Cơ thượng nhân cũng theo sát phía sau, bước vào bên trong vòng xoáy.
Gần như khi bọn hắn vừa bước vào vòng xoáy, lập tức đầu óc bị chấn động, choáng váng, hô hấp lập tức trở nên dồn dập, bọn họ liếc mắt nhìn phiến thiên địa này, ở bên trong có một khối bia đá cực lớn đứng sừng sững, trên tấm bia đá có khắc chữ viết màu vàng lóng lánh, nhất là hai chữ đầu tiên, ánh sáng từ nó phát ra khiến cho đôi mắt bọn họ như bị châm chích.
- Thái Linh Kinh!
