Bước đầu tiên hạ xuống, khí huyết trong thân thể ông ta bùng nổ, cả người từ trung niên đã trở thành thiếu niên, nhưng tốc độ đã tăng lên gấp ba lần.
Bước thứ hai hạ xuống, thân thể ông ta run lên, quần áo tróc ra, từ thiếu niên trực tiếp biến thành trẻ con, toàn thân trong suốt sáng bóng, có quang mang ba màu vờn quanh, tốc độ lại tăng lên gấp ba, trong phút chốc đã tiến gần tới cửa ra của động phủ.
Giờ phút này, bước thứ ba hạ xuống, thân thể trẻ con của ông ta trong nháy mắt héo rũ, nhưng lại biến thành một viên Kết Đan ba màu, tốc độ lại một lần nữa gia tăng lên gấp ba, lao vào vòng xoáy nơi cửa ra.
Ba người đều là những lão quái Kết Đan kỳ, tới nơi nguy hiểm như thế này sao có thể không có chuẩn bị, chẳng qua mấy người khác chết quá nhanh, thế cho nên chưa kịp thi triển mà thôi, ba người bọn hắn chiến tới bây giờ, giờ phút này cũng đồng thời ra tay, chỉ cần có một người chạy thoát, lập tức sẽ truyền đi tin tức, dẫn hàng loạt cường giả Nam Vực tới đây, giết chết Kháo Sơn lão tổ.
Nói thì chậm, làm thì nhanh, ba người kia trong khoảnh khắc đã sắp thoát khỏi đây, Thiên Cơ thượng nhân hai mắt chợt lóe, nhưng không lựa chọn bỏ chạy, mà nâng tay phải lên, bấm tay niệm pháp quyết, lập tức đồ án độc nhãn trên áo bào của lão trở nên rất sống động, bộc phát ra u quang tỏa ra bốn phía, giống như nhằm vào Kháo Sơn lão tổ, nhưng cũng giống như nhằm vào ba vị tu sĩ Kết Đan kỳ đang đào tẩu kia.
- Không biết tự lượng sức mình.
Kháo Sơn lão tổ mở miệng lạnh nhạt nói, chân phải dẫm lên trước một bước, nhất thời dưới chân xuất hiện một vòng sóng gợn quét ngang, vòng sóng gợn này trong nháy mắt khuếch tán ra toàn bộ bầu trời, một tiếng hét thảm bỗng nhiên vang lên, phát ra từ người đã bước vào hư vô được một nửa thân thể, chuẩn bị thoát khỏi nơi này, tu sĩ Phương Dạ Tông, theo tiếng kêu thảm thiết của vị kia, thân thể nhanh chóng héo rũ, trong chớp mắt, cả người liền héo rũ thành một viên Tạp Đan ba màu, bay thẳng xuống mặt đất, thắp lên ngọn đèn thứ tư.
Cùng lúc đó, Kháo Sơn lão tổ nâng tay phải lên, một trảo chộp xuống mặt đất, nhất thời cấm chế trên mặt đất đồng loạt sáng lên, một đạo hắc quang từ trong cấm chế bay ra, đó là một chiếc đầu lâu màu đen, khẽ đảo qua người Kháo Sơn lão tổ một vòng, sau đó lao thẳng đến tu sĩ đang muốn dùng ngọc giản truyền tống để thoát ra ngoài kia.
Thuận theo sóng gợn do ngọc giản truyền tống phát ra, đầu lâu màu đen phát ra tiếng cười khô khốc, lập tức biến mất.
Ngay sau đó, Kháo Sơn lão tổ lại nâng tay trái lên, hướng vê phía viên Kết Đan đang lao vào vòng xoáy nơi cửa ra kia điểm một chỉ, viên đan dược rõ ràng đã tiến vào lốc xoáy, bỗng run lên bần bật, một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền ra, viên đan dược nổ ầm một tiếng, vỡ tan tành, nhưng lực lượng không tản ra ngoài mà lại chảy về phía Kháo Sơn lão tổ.
Sau đó bị Kháo Sơn lão tổ nắm trong tay, đã trở thành một đoàn bạch mang, trong bạch mang đó mơ hồ có thể thấy được thân ảnh của tu sĩ kia đang giãy giụa, nhưng bây giờ đã bị Kháo Sơn lão tổ giam cầm, vuốt qua một cái, lập tức bạch mang ngưng tụ, một lần nữa hóa thành viên đan dược ba màu, rơi xuống đất mặt, châm lên ngọn đèn thứ năm.
Cùng lúc đó, Kháo Sơn lão tổ vung tay trái lên, đánh ra phía trước, va chạm với u quang do đồ án độc nhãn trên áo bào của Thiên Cơ thượng nhân bắn ra.
Một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, khiến cho cấm chế trên mặt đất xuất hiện dày đặc vết nứt, khóe miệng Thiên Cơ thượng nhân tràn ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt, nhưng trong mắt không có chút bối rối nào, mà mang theo phong mang kỳ dị, thân mình lùi nhanh về phía sau.
Lượng lớn sinh cơ tuôn trào ra từ bốn phía, không ngừng chui vào trong cơ thể Kháo Sơn lão tổ, gương mặt Kháo Sơn lão tổ đã khôi phục hơn một nửa, giờ phút này đứng ở nơi đó, chắp tay sau lưng, đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía Thiên Cơ thượng nhân.
- Ngươi là Nguyên Anh phân thân của lão bất tử nào, trà trộn vào trong một đám tiểu bối Kết Đan kỳ, dám đến tính kế với lão phu sao!
- Không hổ là Kháo Sơn lão tổ, liếc mắt đã nhận ra khối phân thân này của lão phu, nhưng lão phu đây đến không phải là để tính kế ngươi, nếu không lão phu việc gì phải đi với cái đám Kết Đan, Trúc Cơ này, huống hồ lão phu còn có một thiên đại cơ duyên, muốn thương lượng với ngươi.
Thiên Cơ thượng nhân thanh âm khàn khàn, cười mở miệng, sau đó đôi môi khẽ nhúc nhích, truyền âm về phía Kháo Sơn lão tổ.
Kháo Sơn lão tổ nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư.
Lúc này, giữa không trung hắc quang chợt lóe, đầu lâu màu đen kia bay về, trong miệng đầu lâu rõ ràng đang ngậm một viên Kết Đan ba màu, lúc bay tới bên cạnh Kháo Sơn lão tổ thì bị Kháo Sơn lão tổ vung tay áo, sau đó hạ xuống châm lên ngọn đèn thứ sáu!
Một màn này dừng ở trong mắt Mạnh Hạo, làm cho tâm thần Mạnh Hạo lại chấn động, hắn nhìn Thiên Cơ thượng nhân, người này thế mà lại chỉ là một cỗ phân thân, hơn nữa còn là Nguyên Anh kỳ, vả lại nghe lão ta nói thì thấy dường như có mưu đồ gì đó!
- Ngay cả phân thân cũng là Nguyên Anh kỳ, vậy thì tu vi chân chính của người này…
Phải là cảnh giới gì!
Mạnh Hạo hít một ngụm lương khí, hắn nghĩ tới độc đan ba màu của đối phương, sắc mặt lập tức biến đổi.
- Sự tình là như vậy, Nam Vực nhất định sẽ loạn, Kháo Sơn lão tổ, ý của ngươi như thế nào?
Thiên Cơ thượng nhân mỉm cười, chậm rãi mở miệng.
- Cái chó má Lê Tiên, lão phu không lạ gì, nhưng nếu ngươi đã đến đây, một thân tu vi Nguyên Anh này, có thể giúp cho lão phu khôi phục phần lớn sức mạnh.
Hai mắt Kháo Sơn lão tổ chợt lóe, mở miệng nói, thân mình tiến về phía trước một bước, nâng tay phải lên hướng về phía Thiên Cơ thượng nhân cách không vỗ một chưởng.
- Kháo Sơn lão tổ ngươi nên hiểu cho rõ ràng, ngươi chỉ là tu sĩ Trảm Linh mà thôi, cũng dám kháng lại Lê Tiên chi lệnh?
Thiên Cơ thượng nhân biến sắc, lập tức nâng tay phải lên chỉ về phía trước, tiếng nổ vang quanh quẩn, một mảnh sương mù bàng bạc lập tức quay cuồng xuất hiện, bao phủ toàn bộ thân ảnh của lão ta, Kháo Sơn lão tổ hừ lạnh một tiếng, cất bước trực tiếp bước vào trong sương mù.
Ngay sau đó, sương mù gia tốc quay cuồng, trong đó tiếng nổ vang xen lẫn tiếng rống giận của Thiên Cơ thượng nhân lần lượt thay đổi, khiến cho toàn bộ động phủ này bắt đầu sụp xuống, cấm chế mọi nơi bắt đầu vỡ vụn, nhưng sau đó lại tự tu bổ chữa trị.
Mạnh Hạo sắc mặt biến hóa, thân mình nhoáng lên một cái, rời xa khỏi cấm chế vừa tan vỡ vừa tự tu bổ kia, nhìn hướng lên bầu trời, trong sương mù, tiếng Thiên Cơ thượng nhân kêu thảm thiết bỗng nhiên truyền ra, sương mù cũng co rút lại, thân thể Thiên Cơ thượng nhân trực tiếp lao ra, giờ phút này cả người đầy máu tươi, ánh mắt lộ ra vẻ oán độc.
- Yêu thuật, Lang Yên!
Đúng lúc này, trong sương mù, truyền ra âm thanh âm trầm của Kháo Sơn lão tổ, theo thanh âm xuất hiện, sương mù hút mạnh, lại một lần nữa bao phủ lên Thiên Cơ thượng nhân, trong sương mù rõ ràng xuất hiện hào quang vạn trượng, hiển lộ phong hỏa lang yên, nhưng không thể nhìn rõ được, trong đó lại có tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền ra.
- Kháo Sơn lão tổ, lão phu cùng lắm thì hi sinh cỗ phân thân này, nhưng nếu ngươi nghĩ có thể cắn nuốt thuận lợi thì sai lầm nghiêm trọng rồi!
Màn giao chiến này, vô luận là ở phương diện thị giác hay cảm nhận, đều để lại ấn tượng sâu sắc cho Mạnh Hạo, một trận chiến này đã không thể dùng thuật pháp để hình dung, nhưng Mạnh Hạo không thể nghĩ ra từ ngữ nào, hắn không nhìn được tới bên trong sương mù, nhưng theo thanh âm của Kháo Sơn lão tổ cùng với sự rống giận của Thiên Cơ thượng nhân ở bên trong, cảm nhận được trận chiến này đã vượt ra khỏi Kết Đan kỳ rất nhiều, lại càng vượt ra khỏi trí tưởng tượng của hắn.
Làm cho Mạnh Hạo nhìn bầu trời đến ngơ ngẩn, đầu óc quay cuồng, dường như một cánh cửa thế giới khác đã được khai mở, làm cho hắn hiểu được, đây mới là tu sĩ, đây mới là những người làm chủ thiên địa, nghịch thiên mà đi, oai phong một cõi!
Không lâu sau, một tiếng nổ vang quanh quẩn lan trên bầu trời, sương mù đang quay cuồng bỗng nhiên co rút lại, ngay sau đó thân ảnh của Kháo Sơn lão tổ liền từ trong màn sương mù đang co rút lại kia cất bước đi ra, nhưng cẩn thận quan sát, lại làm cho Mạnh Hạo sửng sốt, bởi vì giờ khắc này Kháo Sơn lão tổ bộ dáng lại có chút bất đồng, không ngờ lại giống vài phần so với Thiên Cơ thượng nhân.
Giống như thân thể này vốn thuộc về Thiên Cơ thượng nhân, mà nay lại bị Kháo Sơn lão tổ chiếm cứ, hấp thu hòa tan, sau khi hoàn toàn biến thành bộ dáng nguyên bản chứng tỏ lão đã cắn nuốt toàn bộ khối phân thân Thiên Cơ thượng nhân này.
Trên người lão có rất nhiều ấn ký màu đen đang trồi lơ lửng cách thân thể ba tấc, vờn quanh toàn thân, khiến cho thân ảnh lão đứng giữa bầu trời toát ra cảm giác cực kỳ quỷ dị.
Ở trong tay lão, rõ ràng đang nắm một tiểu nhân, tiểu nhân này gương mặt dữ tợn, nhưng hai mắt nhắm nghiền, nhìn bộ dáng thì thấy giống hệt…
Thiên Cơ thượng nhân.
Đây chính là Nguyên Anh của Thiên Cơ thượng nhân!
Nơi đây rơi vào yên tĩnh, sương mù tiêu tán, cấm chế trên mặt đất không hề vỡ vụn, đang khép lại rất nhanh, dường như không bao lâu sau là có thể khôi phục như trước, Kháo Sơn lão tổ vung tay phải lên, lập tức Nguyên Anh của Thiên Cơ thượng nhân trong tay rơi thẳng xuống mặt đất, rơi vào cái đế đèn duy nhất còn lại chưa được thắp sáng, lấy Nguyên Anh làm tim, dùng sinh cơ của Nguyên Anh làm hỏa, hừng hực thiêu đốt.
Giờ này khắc này, bảy ngọn đèn dầu tỏa ra u hỏa chiếu rọi toàn bộ động phủ, khiến cho nơi đây lúc sáng lúc tối, tràn ngập một cỗ âm trầm khủng bố nói không nên lời.
Ánh mắt Kháo Sơn lão tổ quét qua mắt đất, nhìn thấy Mạnh Hạo, khẽ gật đầu, xoay người muốn đi đến vết nứt.
Mạnh Hạo quýnh lên, vội vàng đi nhanh vài bước, ôm quyền cúi đầu, lớn tiếng mở miệng.
- Lão tổ, đệ tử vì dẫn bọn họ tới đây nên đã nuốt độc đan của bọn họ, kính xin lão tổ giải độc giúp.
- Tiểu độc mà thôi, lão tổ ta chỉ cần một hơi là có thể giải trừ, ngươi cứ chờ đó đi, chờ ta hoàn toàn luyện hóa xong thân thể Nguyên Anh tiểu oa nhi này, cắn nuốt thần hồn của nó, sau đó sẽ giải độc cho ngươi, thôi thôi, ngươi rất không tồi, lão tổ có thưởng, vật này cho ngươi, xem như ban thưởng.
Kháo Sơn lão tổ cũng không quay đầu lại, tay phải vung lên, lập tức một khối hạ phẩm linh thạch rơi xuống trước mặt Mạnh Hạo, về phần Kháo Sơn lão tổ, nay đã hạ xuống mặt đất, đang muốn bước vào trong vết nứt kia.
Mạnh Hạo nhìn chằm chằm cái khối nhìn thế nào cũng ra hạ phẩm linh thạch ở trước mặt kia, cắn răng mở miệng.
- Được ban thưởng một khối hạ phẩm linh thạch?
- Hạ phẩm linh thạch?
Đúng vậy, đây thật là một khối hạ phẩm linh thạch, nhưng ngươi nhìn kỹ xem, nó thật sự chỉ là một khối hạ phẩm linh thạch sao?
Kháo Sơn lão tổ thản nhiên mở miệng, thân mình không dừng lại chút nào, tiến vào vết nứt.
Mạnh Hạo giật mình một cái, lại nhìn khối linh thạch trong tay, trong lúc chần chừ, mắt thấy Kháo Sơn lão tổ sắp biến mất, lập tức mở miệng một lần nữa.
- Lão tổ độc của đệ tử, phải đợi bao lâu?
- Cũng không lâu đâu, rất nhanh thôi, cũng chỉ ba đến năm trăm năm là cùng, được rồi, lão tổ ta muốn bế quan.
Kháo Sơn lão tổ vội ho một tiếng, thầm nghĩ độc trên người tiểu tử này không dễ giải, tu vi của chính mình nay còn chưa khôi phục, nếu thật sự ra tay giải độc thì những gì vừa cắn nuốt được lại trở thành công cốc sao, cực kỳ không có lời, huống chi mình còn có đại kế muốn tiến hành, về phần viên linh thạch kia, đó đúng là một khối hạ phẩm linh thạch bình thường, giờ phút này lão cũng không cảm thấy xấu hổ khi lừa gạt tiểu bối, loại chuyện này năm đó lão lam nhiều rồi, đừng nói là đệ tử tông môn, cho dù là tu sĩ của Phong Yêu Tông năm đó cũng không ít người bị lão gài bẫy, giờ phút này lão chẳng qua chỉ ho khan vài tiếng để che dấu, vội cúi đầu, thân mình nhoáng lên một cái, biến mất ở trong vết nứt, sau khi lão biến mất, vết nứt kia nhanh chóng khép lại.
