Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ngã Dục Phong Thiên

Chương 92: Phong Yêu Cổ Ngọc




Lão cả đời yêu tiền, cho nên cực kỳ keo kiệt, mà kẻ này lại tu hành, in dấu tận trong linh hồn, thế mới nói hóa làm đạo, ngộ là tâm, quan là bảo, như thế liền chém xuống đao thứ nhất của lão, dùng vật yêu quý cả đời để chém linh thân thứ nhất của mình.

Cho nên mới có cấm chế trong nơi bế quan này, vô số của cải cóp nhặt suốt cuộc đời lão, nơi này ngoài lão thấy hứng thú ra, phần lớn là lão lựa chọn.

Lúc này nhìn tài sản tích góp cả đời bị lấy đi, Kháo Sơn lão tổ bi phẫn không thôi.

Cũng chỉ hơn mười giây, ngọn núi linh thạch này đã hoàn toàn biến mất, thậm chí ngay cả một khối cổ ngọc chẳng rõ đặt ở nơi đâu cũng bị hút vào trong túi càn khôn.

- Đó là Như Ý ấn năm đó lão phu lấy được!

Chết tiệt, Mạnh Hạo ngươi để Như Ý ấn lại cho ta, ngươi…

Kháo Sơn lão tổ còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên mắt trợn tròn, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo hút đi hết linh thạch rồi lại xem xét khắp nơi, ánh mắt tỏa sáng kia làm cho Kháo Sơn lão tổ run rẩy.

Trong đầu lão dâng lên một ý niệm không ổn, dù thấy thế nào thì cũng cảm thấy ánh mắt của Mạnh Hạo như một tên trộm.

Mạnh Hạo quăng tầm mắt tới một dược viên, nơi đó có gieo trồng ít dược thảo, trong đó có không ít màu sắc, còn có ánh sáng mờ toát ra từ trong cấm chế bị vỡ đang khép lại, trông không hề tầm thường.

Thậm chí Mạnh Hạo còn nhận ra một số dược thảo ở nơi đây là vật cũng có trong túi trữ vật của Thượng Quan Tu.

Mạnh Hạo lập tức cất bước, không chút do dự kháp quyết giơ tay ra, lập tức hai thanh kiếm gỗ kia gào thét dựng thẳng lên, trực tiếp đâm vào quầng sáng cấm chế bên ngoài dược viên này, khiến cho khe nứt nơi đó vốn đang khép lại lại lớn ra gấp mấy lần.

- Mạnh Hạo, ngay cả bảo vật của lão tổ mà ngươi cũng dám lấy!

Dược viên kia ngươi không thể động tới, đó là năm đó lão tổ ra trả giá cực lớn mới có được Kháo Sơn lão tổ lại càng nóng nảy, tiếng nổ vang dưới nền đất vang lên, nhưng Mạnh Hạo mắt cũng không thèm chớp một cái, lòng lại càng thêm hả giận.

- Thần Linh thảo của ta.

Ngươi…

Ngươi…

Ngươi lại còn rút cả gốc rễ!!!

- Đó là Thiên Phương mộc của ta, ta trồng cả mấy trăm năm, khó khăn lắm mới mọc lên, ngươi không thể lấy đi.

Kháo Sơn lão tổ lửa giận ngút trời, hét lên những tiếng thê lương.

Mà trong lúc đó, Mạnh Hạo đã gần như thu hết chỗ dược thảo trong dược viên kia vào túi càn khôn như vào cạo ba thước đất, lúc tay cầm kiếm gỗ thì dược viên này như vừa bị gió lốc quét qua, bừa bộn vô cùng.

- Đủ rồi, đủ rồi, tiểu tổ tông ơi, hãy để lại cho lão tổ này một ít đi, chớ lấy.

Kháo Sơn Tông giờ là của hai ta rồi, đồ của ta sau này chẳng phải cũng là của ngươi sao.

Mạnh Hạo ngươi hãy nghe lão ta nói đây, ngươi là vãn bối, phải khiêm tốn lễ phép, ngươi…

Kháo Sơn lão tổ trơ mắt nhìn tất cả, vội vã khuyên can.

- Từ bé Mạnh mỗ đã như thế rồi.

Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, nhại lại lời lúc trước của Kháo Sơn lão tổ.

Lúc này hắn đảo mắt nhìn bốn phía, chợt thấy ở một quầng chế cấm sáng đơn lẻ chỉ có một cây nhỏ trông có phần khô héo, có ba bốn chiếc lá nhỏ con con.

Chẳng qua ở bốn phía lá cây này có điện quang chạy dọc, khiến cho chiếc cây thoạt trông héo rũ này không hề tầm thường.

Mạnh Hạo chưa từng thấy thứ này bao giờ, nhưng trong nơi bế quan của Kháo Sơn lão tổ này những thứ được bao phủ trong cấm chế riêng lẻ thế này không nhiều, bởi vậy có thể thấy được cây héo này tất có giá trị rất lớn.

Nghĩ vậy, Mạnh Hạo bước thẳng tới bên cạnh cấm chế này, phất tay lên, hai thanh kiếm gỗ trực tiếp đâm vào vết nứt đang nhanh chóng khép lại trên cấm chế kia.

- Đó là Lôi Đằng diệp của ta, kia là dược thảo thuộc tính Lôi hiếm có khắp cả Nam Vực!

Kháo Sơn lão tổ lại lần nữa gầm lên, tiếng rống vang vọng khắp nơi.

Mạnh Hạo mặc kệ lão, cầm lấy túi càn khôn trực tiếp đặt lên cái khe kia.

Cây héo rũ kia lung lay dữ dội, ba chiếc lá nhỏ trên thân cây lập tức thoát ra, bay lên, nhưng lại hóa thành ba tia chớp lao thẳng vào trong túi càn khôn.

Càng làm cho Kháo Sơn lão tổ phẫn nộ là Mạnh Hạo lấy đi ba chiếc lá rồi mà không có ngừng lại, ngược lại còn làm cho cây héo rũ kia lung lay, cuối cùng bị nhổ tận gốc, bị hút vào trong túi càn khôn.

Thậm chí một cây cờ nhỏ màu tím cắm trong đất cũng bay lên, cùng với cây héo rũ kia bị Mạnh Hạo lấy đi.

- Ngươi ngươi ngươi còn ngươi còn nhổ tận gốc Lôi Đằng, lão tổ ta tức chết mất thôi!!

Mạnh Hạo, đồ oắt con khốn kiếp kia, còn lôi kỳ kia nữa, tuy là vật phẩm tiêu hao, mà uy lực rất yếu, chỉ chống được công kích của Trúc Cơ, nhưng vật ấy có thể hút lôi điện, là vật cần có để trồng Lôi Đằng diệp!!!

Kháo Sơn lão tổ lòng đau như muốn nhỏ máu, ở dưới lòng đất rống ầm lên.

- Mạnh mỗ tốt tính, ngài là lão tổ của Kháo Sơn Tông ta, toàn bộ Kháo Sơn Tông nay chỉ còn hai người chúng ta, vãn bối sẽ không giận ngài.

Hơn nữa người mắng vãn bối nhiều lắm, không sao, không sao.

Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nhại lại lời lúc trước của Kháo Sơn lão tổ để phản kích lão, sau đó lại ngắm nhìn bốn phía.

Hắn như vậy khiến Kháo Sơn lão tổ lo lắng, lại nhìn thấy Mạnh Hạo dừng mắt trên một chỗ gieo trồng dược thảo thì mới thở phào nhẹ nhóm, nhưng vẫn tiếc của như trước.

Nơi bế quan đây có thể nói là tích cóp cả đời của lão, có thể coi những thứ cất trong đây cũng phân chia tốt xấu.

- Chỉ cần không động tới bảo bối kia của ta là được, những cái khác chỉ là vật ngoài thân, sau này lão tổ ta khắc kiếm lại được.

Kháo Sơn lão tổ nghiến răng, nhưng cái cảm giác tiếc của lại càng mạnh, chỉ nói lời này thôi mà đã nghiến răng nghiến lợi.

Một lát sau, Mạnh Hạo lấy đi vài sân trồng dược thảo, lại đi xuống nơi khác.

Kháo Sơn lão tổ phẫn nộ lắm rồi, nhưng chẳng thể làm gì, chỉ có thể chửi ầm lên, đổi đủ mọi lời mà chẳng được đáp lại lấy nửa chữ.

Nhưng mắng thì cứ mắng, Mạnh Hạo lại khẽ ngân nga câu hát, rõ ràng là đầy vui mừng, rõ ràng là bài mà nãy Kháo Sơn lão tổ đã ngân nga.

Lúc này nghe thấy vậy, Kháo Sơn lão tổ tức tới như muốn hộc máu, loại cảm giác khó có thể hình dung này khiến cho lão cảm nhận được sâu sắc sự tức giận ban nãy của Mạnh Hạo.

- Tên khốn nhà ngươi thật quá ác độc, lão tổ ta chẳng phải chỉ là không giải độc cho ngươi, nhưng còn ban thưởng cho ngươi, một khối hạ phẩm linh thạch cũng là linh thạch nha.

Kháo Sơn lão tổ thấy Mạnh Hạo lượn lờ khắp nơi, mắt thấy tới gần một bức tường thấp bé thì lòng khẩn trương, vội tức giận nói.

Mạnh Hạo dạo bước trong nơi bế quan này, tìm kiếm những nơi cấm chế nứt ra, nhưng không phải tất cả các cấm chế đều có vết nứt.

Mà thời gian dần trôi, không ít cấm chế đã khép lại hoàn toàn.

Lúc này chạy một vòng đã không thấy được cấm chế nào bị nứt ra, đang đảo mắt nhìn bốn phía thì chợt nghe được Kháo Sơn lão tổ vốn không nói gì một lúc lâu nay bỗng mở miệng, Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng.

Hắn chỉ lấy đi có ba phần mười bảo vật nơi đây, mà phần lớn là thảo dược, lúc này vẫn chưa thấy hết giận nên lại nhanh chóng lượn quanh một vòng.

Lúc trở lại chỗ cũ, Mạnh Hạo nhíu mày, cảm thấy nơi này đúng là không có gì để lấy, liếc mắt nhìn thì thấy được một bức tường thấp, lập tức cất bước đi tới, rồi bất thình lình giọng nói của Kháo Sơn lão tổ lại truyền tới.

- Thôi thôi, Mạnh Hạo ngươi là đệ tử duy nhất của Kháo Sơn Tông ta, lão tổ giải độc cho ngươi, hãy chờ ta ba tháng, ta đi ra là sẽ giải cho ngươi, sau đó ngươi trả đồ lại cho ta, ngươi thấy có được không?

- Ngươi yên tâm, lão tổ nói là giữ lời, lần này lấy tông môn ra thề, tuyệt đối không lừa ngươi.

Kháo Sơn lão tổ thấy Mạnh Hạo đi tới cạnh bức tường kia thì lòng lại càng khẩn trương, nhưng giọng nói thì không lộ ra chút nào, giống như đang cảm khái vậy.

Mạnh Hạo khựng chân lại, cúi đầu nhìn xuống đất, mắt chớp chớp, không nói gì mà vừa đi vừa nghĩ, vậy mà tới gần bức tường thấp kia.

- Độc của ngươi đó, không phải lúc trước lão tổ không chịu giải cho ngươi, mà là giải loại độc này lão tổ ta phải hao phí rất nhiều tu vi, thậm chí tất cả những gì hấp thu lúc trước đều sẽ dùng hết, loại độc này khó giải lắm.

Kháo Sơn lão tổ thở dài, ngữ khí đầy tang thương, nhưng thực tế thì thấy Mạnh Hạo càng lúc càng đến gần bức tường kia, lòng đã vô cùng khẩn trương.

Mạnh Hạo im lặng, cũng tính thời gian, hắn đột nhiên nói.

- Vì sao ta đi tới gần bức tường này là lão tổ ngài liền nói, thậm chí còn chủ động nhắc tới chuyện giải độc, hay là nơi này có giấu thứ gì mà ngài để ý?

Mạnh Hạo vừa nói thế, Kháo Sơn lão tổ dưới lòng đất liền trừng mắt, biết mình lúc nãy mất chừng mực, nhưng lại thầm mắng tên Mạnh Hạo này sao lại giảo hoạt tới vậy.

- Lão tổ ta có ý tốt, tên nhóc nhà ngươi…

Kháo Sơn lão tổ hừ lạnh một tiếng, giả bộ không vui.

Nhưng không đợi lão nói xong, Mạnh Hạo đã nhanh chóng bước qua bức tường thấp bé kia.

Cảnh này khiến Kháo Sơn lão tổ sợ hết hồn hết vía, đang định nói thì giật mình, sắc mặt đại biến.

Lúc này Mạnh Hạo phóng qua bức tường kia thì cúi người xuống, hắn liếc mắt liền thấy sau bức tường này lại có quầng sáng cấm chế.

Quầng sáng này trông chẳng có vẻ đặc biệt gì, trong đó phong ấn một ngọc giản.

Quầng sáng này không nguyên vẹn, mà có một vết nứt đang nhanh chóng khép lại.

Mạnh Hạo tuy không biết ngọc giản đó là cái gì, nhưng lúc này hắn lập tức vung tay áo lên, hai thanh kiếm gỗ đâm thẳng vào khe kia, mở rộng vết nứt.

Mạnh Hạo lấy túi càn khôn ra, lập tức thu ngọc giản kia vào trong.

Gần như trong khoảnh khắc khi ngọc giản bị Mạnh Hạo lấy đi, Kháo Sơn lão tổ gào lên đầy thê lương, mặt đất rung chuyển như muốn sập xuống.

Chấn động này mạnh hơn lúc trước rất nhiều, lúc nãy Mạnh Hạo lấy bất cứ thứ gì, Kháo Sơn lão tổ tuy cũng có nói muốn đánh vỡ cấm chế, nhưng lại không mãnh liệt tới mức này.

- Mạnh Hạo, không thể lấy ngọc giản kia đi!

Lão tổ ta cũng không dám tới gần, lại đáp ứng cố nhân để vật ấy lại cho người hữu duyên.

Tư chất của ngươi không đủ, không phải người hữu duyên, không được mang vật ấy đi!

Mạnh Hạo mặc kệ, phi kiếm xuất hiện dưới chân, mang theo hắn bay thẳng tới cửa ra của lốc xoáy trên bầu trời.

Cùng lúc đó hắn vỗ túi càn khôn, nhất thời chiếc ngọc giản kia xuất hiện trong tay Mạnh Hạo.

Hắn đặt lên mi tâm, vừa động linh lực thì Mạnh Hạo biến sắc mặt.

Trong đầu của hắn ngay tại tích tắc này hiện lên ba chữ cực to, yêu dị tới cực điểm.

Phong Yêu Tông!

- Mạnh Hạo tên nhóc khốn nhà ngươi mau xuống dưới cho ta.

Nếu ngươi mang nó đi, chờ lão tổ phá vỡ phong ấn rồi, ngươi không xong với ta đâu!

Kháo Sơn lão tổ rống ầm lên.

Nhưng ngay khi lão thét lên như vậy, Mạnh Hạo chợt dừng lại, không có bỏ đi, mà đứng giữa cửa ra lốc xoáy trên không trung, cúi đầu nhìn xuống mặt đất.

Kháo Sơn lão tổ thấy ánh mắt kia rồi thì tâm hoảng hốt, chợt cảm thấy không ổn, lão nhìn ánh mắt này thế nào cũng thấy đó là ánh mắt trộm cướp trắng trợn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.