Hai thanh kiếm gỗ của Mạnh Hạo đồng thời đâm xuyên qua thân thể hắn, khiến máu tươi văng tung tóe, lúc này ngọn lửa sinh mệnh của Mạnh Hạo cũng yếu ớt đi rất nhiều, nhưng theo đó lực hút trong cơ thể hắn đã đạt tới mức độ trước nay chưa từng có, dường như ngay cả trời đất trước mặt này đều sẽ bị hắn hút đi, dường như mặc kệ mọi trở ngại, mặc kệ mọi nguy nan, tất cả đều không thể ngăn được con đường cường giả của cuộc đời hắn.
Lực hút này dường như lây nhiễm sang thần trí mà giờ phút này sắp lâm vào hôn mê của Mạnh Hạo, hào hùng trước nay chưa từng có, đã trở thành cực hạn.
- Đây mới là cướp đoạt tạo hóa của trời đất!
Kháo Sơn lão tổ nhìn Mạnh Hạo, thì thào.
Đúng như lời Kháo Sơn lão tổ nói, lúc này ý nghĩ muốn trở nên mạnh mẽ và tu vi của Mạnh Hạo như hòa hợp, thể hiện ra sự khăng khăng cố chấp thuộc về Ngưng Khí tầng mười ba, có thể đoạt tạo hóa thiên địa, nghịch thiên cải mệnh kia.
Tiếng nổ vang vọng, toàn bộ linh khí từ bảy ngọn đèn đầu lúc này đều rót vào Mạnh Hạo, tất cả đều tràn vào trong thân thể hắn, trở thành lực trùng kích để Mạnh Hạo đột phá màng ngăn của tầng kia.
Đây là sáu tu sĩ Kết Đan và một tu sĩ Nguyên Anh dốc toàn lực xuất chiêu, nhưng linh khí của bọn họ chỉ là một bộ phận chứ không phải trọng điểm để đột phá tới Ngưng Khí tầng mười ba.
Trọng điểm chính là ý niệm muốn trở nên mạnh mẽ của Mạnh Hạo, ý niệm này cùng loại ý niệm bị thiên địa bài xích của Ngưng Khí tầng mười ba ăn khớp, dường như bị thiên địa viễn cổ đã tiêu tan kia tán thành, thế mới khiến Mạnh Hạo đạt tới Ngưng Khí tầng mười ba!
Trong tiếng nổ vang, tấm màng ngăn cách với Ngưng Khí tầng mười ba trực tiếp vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc ấy, Mạnh Hạo đắm chìm trong lượng linh khí vô cùng vô tận.
Tu vi của hắn đột nhiên tăng lên, từ Ngưng Khí tầng mười hai trực tiếp bước vào Ngưng Khí tầng mười ba, trở thành người đầu tiên đạt tới Ngưng Khí viên mãn sau thời viễn cổ!
Trong chớp mắt khi hắn trở thành tu sĩ Ngưng Khí viên mãn, tư chất vô hình có thể khiến người ta tu hành trong cơ thể Mạnh Hạo cũng thay đổi, sự thay đổi này diễn ra lặng lẽ, ngay cả Mạnh Hạo cũng chỉ có thể mơ hồ phát hiện ra.
Nhưng nếu lúc này có người ngoài ở đây mà tra xét tư chất của Mạnh Hạo, nhất định sẽ phát hiện hắn đã không còn là kẻ tầm thường như năm đó nữa, tuy không đạt tới mức thiên kiêu, nhưng cũng tăng lên được một mảng lớn!
Từ xưa đến nay, sau thời viễn cổ, chưa có ai có thể thay đổi được tư chất một con người, cho dù thiên tài địa bảo cũng không làm được điều đó, đây chính là sửa thiên ý hoán mệnh.
Nhưng hôm nay trên người Mạnh Hạo lại xuất hiện sự thay đổi!
Hắn là kẻ đầu tiên chân chính đạt tới Ngưng Khí viên mãn sau thời viễn cổ, cũng là người đầu tiên thay đổi được tư chất của mình!
Đây mới chỉ là khởi đầu cho con đường cường giả!
Tư chất thay đổi, đạt tới Ngưng Khí viên mãn khiến toàn bộ vết thương trên người Mạnh Hạo lập tức bình phục, cả người tắm trong linh khí như vừa được sinh ra.
Cũng có thể nói, với Mạnh Hạo thì đây chính là một cuộc đời mới.
Một nén nhang sau, Mạnh Hạo mở mắt ra, ngay lúc hắn nhắm mắt mở mắt, linh khí xung quanh hắn lại một lần nữa tràn xuống lòng đất.
Hắn đã đạt tới Ngưng Khí viên mãn, cơ thể không còn xuất hiện lực hút nữa.
Kháo Sơn lão tổ tận mắt thấy quá trình lột xác của Mạnh Hạo, lúc này đã hoàn toàn choáng váng.
Nhưng điều khiến lão khiếp sợ hơn là Mạnh Hạo vừa mở mắt ra cái đã giơ tay phải lên thò vào trong bảy chiếc đèn dầu, cầm lấy chiếc đèn đầu có Nguyên Anh của Thiên Cơ thượng nhân, rồi nhanh chóng lùi ra sau, hóa thành một cây cầu vồng lao thẳng tới cửa ra của lốc xoáy ở giữa không trung.
- Ngươi… ngươi… ngươi… ngươi không sợ bị chết cháy sao!
Kháo Sơn lão tổ ngẩn ra, rồi lập tức mắng ầm lên, trơ mắt nhìn Mạnh Hạo nhanh chóng bước vào lốc xoáy, biến mất.
- A cái thằng oắt thối tha này, vô liêm sỉ, quá vô liêm sỉ!
Phong Yêu Tông các ngươi rặt một lũ khốn, rặt một lũ vô liêm sỉ!!
Kháo Sơn lão tổ phẫn nộ, đi tới đi lui trong lòng đất, không ngừng rít gào.
Mà giờ phút này, Mạnh Hạo bước vào lốc xoáy, lúc bước ra ngoài khiến cho động phủ không còn bị phong kín nữa, mà là để lộ ra một kẽ hở nhanh chóng khép lại, tràn ra khí tức tử vong.
Trong lãnh thổ Nam Vực, bên ngoài biên giới Triệu Quốc, có một quốc gia khác tồn tại ở khu vực mà dãy núi liên miên, quốc gia này có tên là Thiên Cơ Quốc, giáp ranh với Triệu Quốc, không có gì quá khác biệt, nhưng dân phong lại bưu hãn hơn không ít.
Dù sao Triệu Quốc thần phục Đông Thổ, mà người của Thiên Cơ Quốc lại không bái Đại Đường, chỉ bái thiên cơ.
Điều này cũng khiến cho tất cả các tông môn trong Thiên Cơ Quốc này đều là chi nhánh của Thiên Cơ Tông.
Nay ở phía đông của Thiên Cơ Quốc, có ba mạch núi như ba con rồng uốn lượn, núi non gấp khúc, đầu rồng quấn tới một ngọn núi cao.
Núi này là ngọn núi cao nhất Thiên Cơ Quốc, mây mù vần vũ, đỉnh núi có một chiếc chuông, cứ mỗi năm được gõ vang một lần, một lần vang vọng tới ba ngày.
Dưới chuông là lầu các san sát, điêu lan ngọc thế, nơi này chính là tông môn mạnh nhất Thiên Cơ Quốc, Thiên Cơ Tông!
Trên sơn môn Thiên Cơ Tông, một tu sĩ mặc thanh sam đang khoanh chân ngồi.
Tu sĩ này trông già nua, tiên phong đạo cốt.
Trong trí nhớ của đệ tử Thiên Cơ Tông, dường như rất lâu rồi, tu sĩ này đã khoanh chân ngồi dưới chuông, dẫu cho gió táp mưa sa, dẫu cho năm tháng vùn vụt trôi đi, lão cũng như một người đá vĩnh viễn ngồi ở nơi đây, vĩnh viễn bất động.
Trong đám đệ tử gần như không ai biết được người này là ai, nhưng có thể ngồi dưới Thiên Cơ chung, hiển nhiên người này là trưởng bối tông môn.
Chỉ có những tên cường giả của Thiên Cơ Tông, khi nhìn thấy lão giả áo xanh này, thì mới cung kính vô cùng.
Lúc này trong Thiên Cơ Tông vang lên những tiếng niệm kinh văn của đám đệ tử, những tiếng này nối liền nhau, dường như hóa thành một loại sức mạnh vô hình vờn quanh bốn phía, rồi dần ngưng tụ trên đỉnh núi, dường như nơi đây có một lốc xoáy mà không thể nhìn tới, có thể cắn nuốt lấy những tiếng niệm kinh kia.
Chỉ có người có tu vi nhất định mới có thể nhìn thấy, những tiếng niệm kinh của đám đệ tử Thiên Cơ Tông cuối cùng bị Thiên Cơ chung hấp thụ, thậm chí không chỉ hấp thu tiếng niệm kinh của tu sĩ, mà là của tất cả chúng sinh Thiên Cơ Quốc.
Lúc này đây, lão già mặc thanh sam vẫn luôn khoanh chân ngồi dưới Thiên Cơ chung, dường như vĩnh viễn cũng không động đậy đột nhiên run rẩy, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.
Trong khoảnh khắc khi lão ta hộc máu, chiếc Thiên Cơ chung kia tự vang, tiếng coong coong ngân nga truyền khắp Thiên Cơ Tông, truyền khắp Thiên Cơ Quốc.
Phần đông đám đệ tử Thiên Cơ Tông chấn động tâm thần, mà đám cường giả thế hệ trước bừng tỉnh lại từ trong đả tọa, đồng loạt hóa thành cầu vồng bay vọt tới chỗ Thiên Cơ chung.
Bọn họ đến nơi thì thấy lão già mặc thanh sam đang khoanh chân ngồi đó đang từ từ mở mắt ra.
- Bái kiến lão tổ!
- Lão tổ an khang!
Tiếng hô tiếng chúc vang vọng bốn phía, hơn mười tu sĩ đồng loạt chắp tay cúi đầu.
Lão già thanh sam mở mắt, như có tia chớp vụt lóe bên trong, khiến đồng tử mắt trái của lão như ánh mặt trời gay gắt, phát ra tia sáng mãnh liệt, nhưng mắt phải lại âm trầm, đồng tử như trăng rằm.
Hai mắt hoàn toàn khác nhau khiến người nào lần đầu tiên gặp lão già này đều sẽ khó có thể quên được.
Nhất là khi đôi mắt lão mở ra, mi tâm của lão xuất hiện một cái khe dường như trong đó cũng có một con mắt, chỉ là người ngoài nhìn không rõ, chỉ có thể thấy huyết quang dày đặc, phong vân biến sắc, cuồng phong gào thét.
- Kháo Sơn lão tổ, ngươi hủy phân thân của lão phu, lại từ chối ý tốt của lão phu chuyện này ta sẽ không để yên cho ngươi!
Lão phu rất tò mò, ngươi rốt cuộc là dựa vào cái gì, chỉ là Trảm Linh mà dám từ chối lời mời của Lê Tiên!
Lão già sắc mặt âm trầm, giơ tay phải lên vỗ xuống mặt đất, lập tức đỉnh núi này ầm ầm rung chuyển, sóng gợn lan tỏa ra bốn phía.
Đám tu sĩ hoảng sợ vội lùi ra sau.
Cùng lúc đó, theo sự rung chuyển của ngọn núi, chiếc Thiên Cơ chung trên đỉnh núi đang tự gõ vang thì dừng lại.
Xung quanh chiếc Thiên Cơ chung này có vô số ký hiệu, chúng nhảy múa xoay tròn, phát ra ánh sáng xanh lục, ánh sáng kia chói mắt, truyền khắp Thiên Cơ Quốc.
- Yêu thiên hàng chí, chuyện này năm đó sư tổ không thể tính sai, đại kiếp nạn thiên địa này sẽ là lúc cho Thiên Cơ mạch ta quật khởi!
Lão phu phải đi lấy lại phân thân Nguyên Anh, để xem tên Kháo Sơn này rốt cuộc dựa vào gì mà kiêu ngạo như vậy!
Lão già áo xanh này chính là Thiên Cơ thượng nhân, phân thân của lão bị Kháo Sơn lão tổ cắn nuốt, mà kẻ ở nơi đây chính là bản tôn.
Lúc nói, lão đứng lên, cất bước đi lên bầu trời, giơ tay nâng cả Thiên Cơ chung khổng lồ kia lên, hóa thành một cây cầu vồng to lớn mang theo sát khí bay thẳng tới Triệu Quốc.
Lúc này trong lãnh thổ Triệu Quốc, trong từ đường mà Phong Hàn Tông xây dựng có tiếng ầm ầm truyền ra.
Đệ tử canh giữ từ đường sắc mặt đại biến, đẩy cửa từ đường ra thì thấy được một cảnh tượng khiến gã rùng mình, sắc mặt hoảng sợ tới cực điểm, thậm chí kinh hoàng.
Trong từ đường có bày mệnh giản của tu sĩ tông môn, mà mệnh giản tượng trưng cho chưởng giáo và thái thượng trưởng lão Kết Đan lại nứt ra, vỡ tung!
Điều này có nghĩa là chưởng giáo và các vị thái thượng trưởng lão đều đã bỏ mình!
Ngoài ra ngọc giản của trưởng lão Trúc Cơ cũng lập tức vỡ vụn, cảnh này xảy ra khiến đệ tử Phong Hàn Tông canh giữ từ đường kia run lẩy bẩy, không dám tin tưởng.
Cũng may chưởng giáo Kết Đan của Phong Hàn Tông khi dẫn người đi thì có để lại một vị trưởng lão Trúc Cơ canh giữ tông môn, khi trưởng lão Trúc Cơ này biết tin, sắc mặt ông ta tái xám, lập tức hạ lệnh nghiêm cấm truyền việc này ra ngoài.
Ông ta hiểu rõ là đối với một tông môn, khi cường giả Kết Đan tử vong sẽ là một trận đại kiếp nạn, thể hiện rằng tông môn sẽ suy sụp.
Tu sĩ Trúc Cơ toàn bộ bị diệt lại khiến cho tốc độ suy sụp đó diễn ra nhanh hơn, đại kiếp nạn đến cũng nhanh hơn.
- Rốt cuộc nơi Kháo Sơn lão tổ bế quan đã xảy ra chuyện gì!
Vị trưởng lão Trúc Cơ của Phong Hàn Tông này lập tức phái ra nhiều đệ tử Ngưng Khí tới Kháo Sơn Tông.
Ngay sau đó ông ta cố đè nén sự run sợ trong lòng xuống, cắn răng thổi lên chiếc kèn lệnh đã mấy trăm năm qua chưa sử dụng tới.
Kèn lệnh kia có tên là đạo giác!
Thổi đạo giác này là có thể đánh thức đạo uẩn của tông môn!
Bất kỳ một gia tộc và tông môn nào đều truyền thừa lại đạo uẩn.
Đối với ba đại tông môn mà nói, đạo uẩn của bọn họ là do lão tổ từng trùng kích Nguyên Anh thất bại, nhưng đưa Giả Anh vào trạng thái ngủ say để trì hoãn tử vong.
Cũng chỉ có bọn họ mới có thể trấn áp nỗi khủng hoảng của tràng kiếp nạn lần này.
Trong Phong Hàn Tông, tiếng kèn lệnh vang lên, ở sau núi của tông môn, trong một động phủ tuyệt mật có một lão già toàn thân nhăn nheo đang ngồi đó.
Lão già này như là đã chết, thân thể khô rũ như hài cốt, nhưng ngay khi tiếng kèn kia truyền ra, mi mắt lão ta giật giật.
Cùng lúc đó, một linh thức khổng lồ lập tức bùng lên, trong chớp mắt liền bao phủ khắp Phong Hàn Tông, thậm chí còn chui vào trong cơ thể vị tu sĩ Trúc Cơ đã thổi kèn lệnh kia.
Tu sĩ Trúc Cơ này toàn thân run rẩy, sắc mặt đầy vẻ đau đớn.
Ông ta rõ ràng cảm nhận được linh thức giống như ý niệm khổng lồ này dường như sắp giết chết mình, đang lật giở ký ức của mình lên để xem.
Hồi lâu, linh thức kia mới rời đi, tu sĩ Trúc Cơ cả người ngã lăn xuống đất, thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch.
Ông ta hiểu rằng nếu mình không phải là tu sĩ Trúc Cơ, mà vừa rồi bị lục soát ký ức như vậy thì chắc chắn là đã chết rồi.
- Hãy cầm lấy hàn ngọc của lão phu, lập tức phong ấn sơn mạch nơi Kháo Sơn Tông ở, không cho phép bất cứ kẻ nào đi ra.
Lão phu cần mấy canh giờ nữa mới hoàn toàn thức tỉnh, bọn ngươi đi trước tìm kiếm tất cả các dấu vết đi.
Giọng nói tang thương vang khắp Phong Hàn Tông, tu sĩ Trúc Cơ kia vội đứng dậy, ôm quyền cúi đầu một cái thật sâu.
Một miếng băng ngọc màu lam chớp mắt bay ra từ sau núi Phong Hàn Tông, rơi thẳng vào trong tay tu sĩ này.
Cảnh tượng tương tượng như vậy cũng xảy ra ở Khúc Thủy Tông, Phương Dạ Tông, bọn họ đều phát hiện ra mệnh giản của chưởng giáo và trưởng lão vỡ vụn, hoảng sợ gọi ra đạo uẩn của tông môn!
Giờ khắc này, tu chân giới của Triệu Quốc dấy lên phong ba.
