Phía trước có lão già Trúc Cơ của Phương Dạ Tông, đằng sau lại có tên nam tử Trúc Cơ của Phong Hàn Tông có sát tâm mãnh liệt với Mạnh Hạo. Hiện nay toàn bộ Triệu Quốc có ba vị tu sĩ Trúc Cơ của tam đại tông môn thì giờ đã có hai vị xuất hiện.
Mạnh Hạo biết chuyện ngày hôm nay đã trở thành tử cục, rất khó mà phá giải, trừ phi là dẫn những kẻ này vào động phủ nơi Kháo Sơn lão tổ bế quan. Nhưng muốn vào động phủ đó cần Kháo Sơn lão tổ ở bên trong phối hợp nữa.
Mà giữa hắn và Kháo Sơn lão tổ đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, phỏng chừng với tính cách của lão tổ, liệu có chìa tay ra giúp không thì khó nói. Huống chi lúc trước đã làm thế một lần, nếu làm lần thứ hai có khi kẻ mắc mưu sẽ chẳng còn mấy, nhưng vẫn phải thử một lần.
- Chưởng giáo và trưởng lão của tam đại tông môn chưa chết!
Gần như cùng lúc lão già Trúc Cơ của Phương Dạ Tông tới gần, vung tay phải lên, Mạnh Hạo đột nhiên nói.
Hắn vừa nói vậy, lão già kia lập tức ngừng lại, ngay cả tên nam tử Trúc Cơ của Phương Hàn Tông đang tiến đến kia cũng híp mắt lại nhìn.
- Bọn họ bị nhốt trong động phủ của Kháo Sơn lão tổ, động phủ đó chính là ở chỗ kia.
Mạnh Hạo nói, giơ tay chỉ vào Đông Phong của Kháo Sơn Tông.
Nam tử Trúc Cơ Phong Hàn Tông nhìn theo ngón tay Mạnh Hạo về phía đông Phong, mà đám tu sĩ Ngưng Khí của Phương Dạ Tông cũng sắc mặt biến đổi, cùng nhìn theo.
Duy chỉ có lão già Trúc Cơ của Phương Dạ Tông kia nghe vậy thì nở nụ cười, chỉ là nụ cười này có phần âm trầm, dường như còn mang theo cả châm chọc.
- Lão phu lại muốn biết ngươi làm thế nào mà biết được chưởng giáo và trưởng lão của tam đại tông môn chết.
Nghe lão ta nói như vậy, Mạnh Hạo giật mình, sắc mặt lại không hề biến đổi.
- Nhưng mà, cho dù ngươi có nói gì, cứ bắt ngươi lại là hỏi được hết.
Lão già đó nói vậy, rồi giơ tay phải lên, trảo tới phía Mạnh Hạo. Dưới trảo này, tu vi Trúc Cơ của lão ta ầm ầm bùng nổ, không ngờ một bàn tay to lớn bỗng dưng xuất hiện, mang theo những tiếng rít gió bắt lấy Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo không chút do dự nhanh chóng tránh né, nhưng lúc này tên nam tử Trúc Cơ của Phong Hàn Tông phía sau hắn cười khẩy một cái, rồi vung ống tay áo lên. Cuồng phong nổi lên, chạy thẳng tới phía Mạnh Hạo.
Hai tên tu sĩ Trúc Cơ này lại đồng thời ra tay, Mạnh Hạo cắn răng, vỗ túi trữ vật, lập tức lôi quang lóe lên, hóa thành một chiếc lôi kỳ!
Cờ này chính là do Mạnh Hạo lấy được từ chỗ Kháo Sơn lão tổ, có thể chống lại được công kích của tu sĩ Trúc Cơ. Lúc này lôi kỳ trực tiếp khuếch tán thành một đám sương mù, lôi quang lóe lên trong sương mù, bao phủ bốn phía Mạnh Hạo.
Tiếng ầm vang quanh quẩn, ở trong đám sương mù, Mạnh Hạo phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bỗng rụt lùi ra sau. Lão già Trúc Cơ ngạc nhiên, dừng tầm mắt trên đám sương mù đang bao phủ lấy Mạnh Hạo.
Tên nam tử Phong Hàn Tông kia cũng kinh ngạc ồ một tiếng.
Sương mù tản ra năm sáu trượng, mà ở bên trong, Mạnh Hạo sắc mặt tái nhợt, miệng tràn máu tươi, lục phủ ngũ tạng đau nhức, có máu tươi sắp trào ra nhưng bị Mạnh Hạo ngăn lại. Lá lôi kỳ này phải luyện hóa thì mới hoàn toàn thi triển được, nhưng từ lúc hắn đạt được tới lúc luyện hóa quá ngắn, nên vẫn chưa thể hoàn toàn triển khai, lúc này mới thi triển có một nửa mà thân thể đã vận chuyển bất ổn rồi.
- Bảo vật này không tệ, nhưng ngươi không thể vận chuyển được, mà xem ngươi có thể chịu được mấy lần thuật pháp Trúc Cơ của lão phu!
Lão già Phương Dạ Tông thản nhiên nói, cất bước đến thì giơ tay phải lên, ngay tức khắc một chiếc phất trần có bộ lông màu xanh xuất hiện, phất nó ra, lập tức ánh sáng lóe lên, hóa thành vô số tóc đen kéo thẳng tới sương mù xung quanh Mạnh Hạo.
Tiếng nổ ầm vang, lão già Trúc Cơ này đã tới gần sương mù, mỗi lần phất trần quét qua, sương mù lại nổ ầm vang và co lại.
Tên nam tử Phong Hàn Tông kia cười lạnh, giơ tay kháp quyết chỉ ra đằng trước, lập tức toàn bộ tay phải của y biến thành hàn băng, nhoáng cái những hàn băng này đều vỡ tan, nhưng lại lần nữa ngưng tụ trước ngón tay y, hóa thành một bàn tay hàn băng kéo thẳng tới phía Mạnh Hạo.
Giây lát va đụng, tiếng ầm vang truyền khắp bốn phương tám hướng. Tóc đen, hàn băng khiến sương mù xung quanh Mạnh Hạo nhanh chóng co cụm lại. Ở giữa sương mù, Mạnh Hạo liên tục hộc máu, thân thể đau nhức như sắp nứt toác ra, đầu óc ầm ầm, khiến sắc mặt hắn cắt không còn một hạt máu. Một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt bao phủ lấy thể xác và tinh thần Mạnh Hạo, hắn cảm nhận được rõ ràng rằng tia liên hệ giữa hắn và lôi kỳ kia có thể bị chém đứt bất cứ lúc nào.
Một khi lôi kỳ mất liên hệ với bản thân, cho dù tu vi Mạnh Hạo có đạt tới Ngưng Khí viên mãn thì hắn vẫn chỉ là Ngưng Khí, có khoảnh cách quá lớn với Trúc Cơ.
Trong thời điểm tràn ngập nguy cơ này, tròng mắt Mạnh Hạo đầy tơ máu, hắn bỗng vỗ vào túi trữ vật, ngay tức khắc một chiếc đèn dầu với hơi thở xa xưa xuất hiện trong tay hắn!
Đèn này vẫn còn cháy, mà bấc đèn là một Nguyên Anh đang khoanh chân ngồi, chính là Thiên Cơ thượng nhân.
Lấy Nguyên Anh làm dầu, lấy sinh mệnh làm lửa, hừng hực thiêu đốt, đó là biện pháp duy nhất mà Mạnh Hạo nghĩ tới để phá tử cục này. Ngọn lửa kia ánh lên khuôn mặt dữ tợn của hắn, lúc hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt toát lên sát khí mãnh liệt.
Hắn hít sâu một hơi, những tiếng bang bang truyền ra từ trong cơ thể, trong giây lát này tu vi Ngưng Khí viên mãn vận chuyển toàn bộ, Đan Hải trong cơ thể quay cuồng rít gào, linh lực trong kinh mạch nhanh chóng vận chuyển, để trong chớp mắt này đem tất cả tu vi hóa thành tu vi khí của Mạnh Hạo hắn.
Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài lớp sương mù.
Sương mù che phủ khiến đám người bên ngoài không nhìn thấy ngọn đèn trong tay Mạnh Hạo, mà ngọn đèn dầu này cũng kỳ dị, không hề tỏa ra chút khí tức nào.
Ầm một tiếng, sương mù xung quanh Mạnh Hạo lại co cụm lại, lúc thấy chỉ còn tầm một trượng thì mớ tóc đen trong tay lão già Trúc Cơ kia lập tức lan rộng ra.
- Mở ra cho ta!
Lão ta gầm lên, giơ tay trái chỉ vào sương mù chỗ Mạnh Hạo đứng. Lập tức, sương mù xung quanh Mạnh Hạo ầm vang, trực tiếp tan đi, lại một lần nữa hóa thành lôi kỳ bay sang một bên.
- Lão phu nói hôm nay ngươi chết thì ngươi chắc chắn phải chết trong hôm nay!
Lão già kia ngạo nghễ nói, lại giơ tay phải lên, phất trần quét qua, đánh thẳng tới phía Mạnh Hạo.
Nhưng trong khoảnh khắc này khi sương mù tan hẳn, lão giả lập tức thấy Mạnh Hạo với sắc mặt tái nhợt, tay cầm một chiếc đèn dầu. Khi nhìn rõ đèn dầu kia, sắc mặt lão ta lập tức biến đổi.
- Đây là…
Sát khí mãnh liệt lóe lên trong đôi mắt Mạnh Hạo, không để cho đối phương cơ hội, hắn lập tức mở miệng, đem một hơi hắn nín từ nãy giờ phun thẳng ra.
Hơi này rơi hết lên ngọn lửa của chiếc đèn dầu, khiến ngọn lửa này lan ra, chỉ trong giây lát đã tràn ngập ra ngoài. Lão già Trúc Cơ kia hoảng sợ, định lui ra sau, nhưng tốc độ của ngọn lửa kia quá nhanh, chỉ chớp mắt đã lan đến gần người lão ta.
Tiếng kêu la rít gào kinh thiên động địa lập tức vang lên, toàn thân lão già Trúc Cơ kia như bị ngọn lửa không bao giờ tắt bao phủ, cây phất trần trong tay lão trực tiếp hóa thành tro bụi, y phục của lão, thân thể của lão cũng trở thành tro bụi ngay khi tiếng kêu la kia vẫn còn vang.
Cảnh tượng ấy xảy ra quá nhanh, nên người xung quanh chẳng kịp phản ứng chút nào. Tiếng kêu của lão già Trúc Cơ ấy vẫn còn vang vọng, mà lão ta thì đã bị đốt thành tro bụi, không còn sót lại chút gì, ngay cả túi trữ vật cũng bị đốt thành tro.
Mạnh Hạo sắc mặt tái nhợt, bàn tay cầm chiếc đèn kia thì khẽ run. Một hơi tu vi đó gần như là tất cả những gì hắn có, mà hắn lại càng kinh hãi vì sự khủng bố của ngọn lửa của chiếc đèn này.
Sự im lặng bao phủ lấy bốn phía Nơi lão già Trúc Cơ chết nay chỉ còn một ngọn lửa yêu dị cứ thế rực cháy giữa không trung, khiến cho bầu trời nơi đó cũng méo mó đi.
Tiếng kêu la thảm thiết của lão ta nay đã dần trở thành dư âm. Dần những tiếng hít thở truyền ra, tám chín tên tu sĩ Phương Dạ Tông ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, không thể nào tin tưởng nổi.
- Trần trưởng lão.
- Đây là loại lửa gì?
- Không thể nào, Trần trưởng lão là tu sĩ Trúc Cơ, sao ngài ấy có thể chết trong tay Mạnh Hạo được chứ.
Bọn họ không dám tin rằng đường đường cường giả Trúc Cơ lại bị một mồi lửa đốt cho chết, mà người phóng ra lửa đó lại chỉ là một tên tu sĩ Ngưng Khí. Trong ý thức của bọn họ, chuyện này làm gì có thể xảy ra được, tu sĩ Trúc Cơ tuyệt đối không thể bị tu sĩ Ngưng Khí giết như thế được.
Cho dù là tu sĩ Trúc Cơ yếu đến thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào chết trong tay tu sĩ Ngưng Khí được.
Nhưng hôm nay, tất cả những gì xảy ra trước mặt cũng đảo điên tinh thần bọn họ, khiến cho tám chín người này chấn động không thôi, lúc nhìn Mạnh Hạo thì đầy hoảng sợ.
Nhưng lúc này bọn họ lại không biết, kẻ càng hoảng sợ hơn chính là nam tử Trúc Cơ của Phong Hàn Tông kia. Y sắc mặt tái nhợt, tinh thần run run, mở to mắt ngây ngốc nhìn chỗ mà lão già Trúc Cơ kia đã chết, trong chớp mắt lòng đầy lạnh lẽo và sợ hãi.
Y sợ, thân là tu sĩ Trúc Cơ, ở Triệu Quốc này là kẻ cao cao tại thượng, y ít khi biết sợ là gì. Nhưng hôm nay y sợ, thậm chí chỉ sợ thì còn chưa đủ để hình dung, mà phải là hoảng sợ!
Nếu không phải từ đầu đến cuối y cách khá xa, thì lúc này đây kẻ chết không chỉ có lão già Phương Dạ Tông kia, tất nhiên còn có cả y nữa.
Lúc này tinh thần run rẩy, sắc mặt tái nhợt, y nhìn chiếc đèn dầu trong tay Mạnh Hạo mà lòng càng thêm sợ, đám đệ tử Ngưng Khí không nhìn ra đó là lửa gì, nhưng y vẫn nhìn ra manh mối.
- Nguyên Anh chi hỏa, đây là Nguyên Anh của một người đốt sinh mệnh mà hình thành Nguyên Anh chi hỏa! Ngọn lửa này chẳng những có thể thiêu chết tu sĩ Trúc Cơ, ngay cả tu sĩ Kết Đan mà gặp phải thì cũng chết chắc!
Nam tử Trúc Cơ của Phong Hàn Tông lúc này hô hấp dồn dập, nhận thấy Mạnh Hạo quay sang nhìn mình thì da dầu tê ran, lập tức lùi ra sau vài bước, không dám tới gần, lúc này y đã chẳng còn để tâm tới cái gọi là thể diện của tu sĩ Trúc Cơ nữa.
Mạnh Hạo tay cầm đèn, chân đạp trên phi kiếm, tay trái giơ lên, lập tức lôi kỳ kia bị hắn thu vào trong túi trữ vật. Hắn lại vừa vận chuyển tu vi, vừa lạnh lùng nhìn nam tử Trúc Cơ mà sắc mặt đang tái nhợt kia.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài Kháo Sơn Tông vang lên tiếng ầm ầm, có ba cây cầu vồng to lớn hơn mười trượng mang theo vô số sóng gợn, mang theo vẻ kinh thiên lập tức kéo đến.
Trong ba câu cầy vồng này có ba lão già dường như là vừa bước ra từ phần mộ, kẻ nào kẻ này cũng mặt mày nhăn nheo, người nồng đậm tử khí. Nhưng trong tử khí đó cũng có khí tức tu vi hùng mạnh tỏa ra. Khí tức này mạnh, tuy chưa đạt tới Nguyên Anh, nhưng cũng đã là Kết Đan viên mãn.
Mạnh Hạo lòng trầm xuống, nắm chặt lấy ngọn đèn trong tay. Lúc này tu vi hắn đã hao đi tám chín phần mười, một hơi đều dùng hết vào ban nãy, giờ khắc này chỉ dựa vào ngọn đèn này.
Bọn họ bay với tốc độ cực nhanh, chốc lát liền tới gần. Nam tử Trúc Cơ của Phong Hàn Tông kia thoắt cái vui mừng, nhưng đột nhiên bầu trời tối sầm lại, một luồng khí tức với cảnh giới hơn xa ba lão già kia trong giây lát này bao phủ lấy toàn bộ Triệu Quốc, bao phủ hết bầu trời và mặt đất nơi này.
Một chiếc chuông thật lớn xuất hiện trên bầu trời Kháo Sơn Tông, rồi một giọng nói âm trầm mang theo uy áp truyền khắp bốn phương tám hướng.
- Kháo Sơn lão tổ, ngươi lăn ra đây cho lão phu!
Giọng nói ấy cuồn cuộn như sấm, với khí thế ngập trời, ầm vang lên, khiến cho quầng sáng tuyết bay bốn phía lập tức vỡ tan. Tám tên đệ tử Ngưng Khí của Phương Dạ Tông lập tức hộc máu, thân thể toàn bộ nổ tung, hoàn toàn không thể chịu được mà chết.
Mạnh Hạo thì cũng thân hình nhoáng lên, khóe miệng trào ra máu tươi, lúc ngẩng đầu lên thì hắn khiếp sợ.
Nam tử Phong Hàn Tông kia cũng biến sắc mặt, còn ba lão tổ tam tông vừa tới ở giữa không trung kia cũng hoảng sợ, không dám phi hành nữa mà ôm quyền cúi đầu với chiếc chuông kia, nay có một lão già mặc thanh sam đứng trên đó.
Lão già thanh sam đứng trên chuông, gió thổi tung y phục của lão ta lên, sau lưng lão phong vân biến sắc, đôi mắt lão với đồng tử mắt trái như nắng gắt, tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, mà mắt phải âm trầm, đồng tử như trăng rằm, mi tâm lão có một cái khe bên trong dường như cũng có một con mắt khác, chỉ là người ngoài không thể nhìn rõ được, chỉ có thể thấy một mảng huyết quang vô cùng đậm.
Thiên Cơ thượng nhân!
