Chương 101: Đậu xanh?
Còn có thao tác đó nữa
(1)Chương 101: Đậu xanh?
Còn có thao tác đó nữa
(1)
Lúc này, một cô bé đứng bên cạnh nhón chân cầm khăn ướt lạnh lẽo đưa tay lau mồ hôi cho cậu
"Anh ơi, anh nóng đến toát mồ hôi luôn rồi kìa, để em lau cho anh nha
Lâm Chu: "
Trong nháy mắt Lâm Chu giống như hiểu ra, tại sao sau khi kết hôn rất nhiều người đàn ông càng thích con gái hơn
Có đứa con gái thơm tho mềm mại, vừa ngoan vừa biết đau lòng người khác thì làm gì có ai không thích
Không phải là kẹo hồ lô thôi sao, cho con bé
Cả một tủ kính lận
Có cả đống
Vẻ mặt Lâm Chu cảm động nhận khăn ướt trong tay cô bé, cũng hỏi cô bé muốn kẹo hồ lô vị gì, chuẩn bị bán cho cô bé trước
Là học sinh tiểu học, đây vẫn là lần đầu tiên bọn nhóc trải qua chuyện bị trà xanh đâm lưng, cả đám đều phản ứng không kịp, ánh mắt nhìn Hồ Giai Di đều mang theo vẻ không thể tin tưởng
"Ba tệ một xâu, năm tệ hai xâu, mười tệ năm xâu, tùy tiện lựa chọn
Em nói cho anh biết muốn cái nào đi
Đậu xanh?
Còn có thao tác đó nữa
Cả đám trợn mắt há mồm nhìn
Mắt thấy Lâm Chu bán cho cô bé ấy, đám học sinh tiểu học tranh đoạt nửa ngày bên cạnh trố cả mắt
Chẳng lẽ đây là trà xanh trong lời của người lớn đó hả
Nếu không thì cũng xin lỗi cử động lau mồ hôi cho cậu của người ta quá
"Tổng cộng hai mươi xâu, 40 tệ
Vậy mà không ra bài theo lẽ thường
Hồ Giai Di mỉm cười ngại ngùng, cộp cộp điểm này điểm kia lên trên tủ kính, mỗi loại vị đều mua một xâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xong rồi cô bé hỏi bao nhiêu tiền
Đều là đến mua kẹo hồ lô mà, sao cậu còn ghê gớm thế
Sớm biết thế nhóc đã không gọi rồi
Mùa hè nhiều hoa quả, nhất là hôm nay cậu lại bùng nổ linh cảm, chủng loại so với hôm qua còn nhiều hơn một ít
Trần Phong nhìn rõ ràng là mình đến trước, kết quả phần kẹo hồ lô thứ nhất lại bán cho bạn ngồi cùng bàn của nhóc Hồ Giai Di, trên mặt mang theo vẻ bi phẫn sau khi bị phản bội
Lâm Chu đóng gói kẹo hồ lô kỹ càng và đưa cho cô bé, cười hiền cực kỳ
Học sinh tiểu học còn lại thấy bọn họ tranh đoạt nửa ngày, kết quả lại bị người khác giành trước
Tụi nhóc cũng đều biết đạo lý không thể để ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Em muốn bao nhiêu
Quả nhiên việc làm ăn vẫn không thể bị khách hàng khác mang chệch
Lâm Chu không ngờ đưa kẹo hồ lô cho cô bé hiểu chuyện trước còn có hiệu quả bất ngờ này
Bọn nhỏ có thể đi học tại trường tiểu học này, điều kiện gia đình cũng không tệ, không thiếu chút tiền tiêu vặt ấy
Phải đè ép đám học sinh này, nếu không tụi nhóc có thể làm ầm ï khiến cậu không buôn bán được
Chúng trở nên nghe lời cực kỳ, dựa theo yêu cầu của Lâm Chu bắt đầu xếp hàng, từ từ từng đứa một
Lâm Chu vẫn còn nhớ Trần Phong, thu tiền xong thì nhìn hướng Trần Phong hỏi
"Em muốn 70 tệ
70 tệ không phải số tiền lớn nhất Trân Phong có, mà trong túi nhóc chỉ có bằng ấy tiền mặt thôi
Đây là tiền nhóc kiếm được từ việc đầu cơ trục lợi kẹo hồ lô ngày hôm qua, tiền tiêu vặt hôm nay còn chưa dùng
Trần Phong quyết định trưa hôm nay ăn trưa bằng kẹo hồ lô, không ăn cơm, ăn một phát đến đủ luôn
Hơn nữa bây giờ tan học rồi, không cần phải gấp gáp, cứ ăn từ từ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhóc nhìn chằm chằm động tác bỏ hộp của Lâm Chu, thèm đến nước bọt chảy ròng ròng
70 tệ là 35 xâu kẹo hồ lô, Lâm Chu lấy theo thứ tự mỗi loại mấy xâu, sau đó đóng gói kỹ càng bỏ vào bịch cho Trần Phong
Sau đó tiếp đón bạn nhỏ kế tiếp
"Anh ơi, anh ơi, cho em một trăm tệ đi
Bạn nhỏ kế tiếp vừa lên đã đặt tờ tiền lớn trị giá một trăm tệ lên trên quầy hàng của Lâm Chu
Lâm Chu rất hoài nghi bạn nhỏ này có biết một trăm tệ mua được bao nhiêu xâu kẹo hồ lô hay không
"Một trăm tệ có thể mua 50 xâu kẹo hồ lô, bạn nhỏ ăn hết nổi không?”
Lâm Chu xem như là đã nhìn ra, tiền tiêu vặt của học sinh trong trường tiểu học này không hề thiếu
Nhưng cậu thật sự sợ tụi nhỏ mang theo một bao kẹo hồ lô trở vê sẽ bị mắng
"Năm mươi xâu thì năm mươi xâu
Không sao cả, em ăn được hết
Bạn nhỏ vỗ ngực đôm đốp bảo đảm, dáng vẻ kia rõ ràng đang nói chỉ là năm mươi xâu kẹo hồ lô thôi mà, chẳng lẽ không ăn hết nổi
Khóe miệng Lâm Chu giật giật, vẫn đóng gói cho cậu nhóc
"Của em đây
"Anh ơi anh ơi, em muốn vị que cay, cho em một xâu đó đi
Còn muốn táo gai nữa, nho cũng muốn, nho tím, nho xanh..
"Anh ơi anh ơi, em muốn..
Theo tiếng ríu rít chọn món của lũ trẻ, trong đầu Lâm Chu vẫn luôn quanh quẩn hai chữ anh ơi anh ơi, cậu sắp không nhận ra hai chữ này luôn rồi
Đâu cũng ong ong cả lên
Lần đầu cậu biết một đám con nít tụ chung một chỗ là ồn ào cỡ nào
..