Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 102: Đậu xanh?! Còn có thao tác đó nữa?




Chương 102: Đậu xanh?
Còn có thao tác đó nữa
(2)Chương 102: Đậu xanh?
Còn có thao tác đó nữa
(2)
Mắt thấy trước quầy kẹo hồ lô có nhiều người xếp hàng như vậy, phụ huynh học sinh tan học đi ngang qua đều phải †ò mò ngó nghiêng
Sau đó bọn nhỏ đều không đi nổi nữa, lôi kéo phụ huynh đi đến cuối đội ngũ xếp hàng
Cũng có phụ huynh đứng chờ con mình ở bên kia đường, chờ nửa ngày mà chẳng thấy con mình qua đây nên chạy đến cổng trường học xem sao
Vốn tưởng là giáo viên dạy quá giờ, không ngờ lại nhìn thấy con mình đứng xếp hàng trước quầy ăn vặt
Phụ huynh hết sức tức giận
Con với chả cái, thật đúng là một ngày không ăn đánh là nhảy lên mái nhà lật ngói
Giữa trưa, người trong nhà còn đang chờ ăn cơm, cái đứa này thì xếp hàng mua kẹo hồ lôi..
Bên lề đường cách đó không xa, Trương Minh Viễn và Lục Thiển ngồi trong xe, thấy trước quầy hàng của Lâm Chu vây đầy các bạn nhỏ thì lâm vào do dự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn tưởng Lâm Chu không bán cháo ở núi Tân Hoàng, cô sẽ hết được ăn thức ăn ngon như vậy
Có phải quá hạc giữa bầy gà rồi không
"Em đi giày cao gót cũng đừng xuống xe làm gì, cổng trường nhiều xe nhiều người dễ chen lấn, để anh mua cho em
Trương Minh Viễn thì hơi do dự, nhưng nhìn thấy ánh mắt muốn ăn của Lục Thiển vẫn quyết định xuống xe đi mua cho cô
Cứ cảm thấy mình sẽ bị đám học sinh tiểu học vây xem
Lục Thiển cười tủm tỉm gật đầu, rất chỉ là chờ mong
Bây giờ bọn họ xuống xe chẳng phải là cần xếp hàng cùng các học sinh tiểu học à
Còn tưởng bán cháo ở đỉnh núi lúc sáng sớm đã kỳ quái lắm rồi
Lục Thiển thật sự rất bất ngờ
Không thể tưởng tượng, thật đúng là không tưởng tượng nổi
Không ngờ chỉ cách một ngày đã nghe thấy Trương Minh Viễn nói Lâm Chu bán kẹo hồ lô ở cổng trường học
Thấy rõ Lâm Chu mặc một bộ đồ hàng hiệu rất thời thượng, nhưng mặc vậy đi bày quây bán hàng ở ven đường quả thật là rất vi diệu
Cô không tránh khỏi dâng lên sự tò mò nồng đậm với Lâm Chu
Lục Thiển nhìn theo bóng dáng Trương Minh Viễn đi vê phía quầy hàng của Lâm Chu
Kết quả còn đến cổng trường học bán kẹo hồ lô
Tuy cậu đeo khẩu trang nhưng phong thái xuất chúng và rất hiền hòa, cực kỳ có sức sống, đứng giữa đám người vẫn vô cùng chói mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến phiên Trương Minh Viễn, anh nhìn kẹo hồ lô ớt như bị bỏ thừa lại thì rất khó hiểu
Lúc bị hỏi vê thời gian và địa chỉ bày quầy bán hàng thì cậu cũng đoán rằng Trương Minh Viễn sẽ đến ủng hộ việc làm ăn của mình
Không ngờ bây giờ anh tới thật
Lâm Chu cũng chú ý tới Trương Minh Viễn
Học sinh tiểu học còn lại trong đội ngũ đều nhìn anh với ánh mắt tò mò
Chỉ chốc lát sau, kẹo hồ lô trong tủ kính đã bị bán đi một nửa, từ một chồng lớn biến thành một chồng nhỏ
Ánh mắt cô dời tới phía Trương Minh Viễn, anh đang nghiêm trang đứng trong đội ngũ một đám học sinh tiểu học, có vẻ vô cùng không hòa hợp
Bây giờ kẹo hồ lô đã phát triển đến trình độ này rồi à
"Đây là kẹo hồ lô ớt à
Trương Minh Viễn nhìn ớt xanh và ớt đỏ
Ngụ ý là hỏi có phải đó là kẹo hồ lô làm từ nguyên liệu khác rồi tạo thành hình quả ớt không
Lâm Chu thấy cuối cùng cũng có người hỏi kẹo hồ lô ớt bèn nhiệt tình giới thiệu
"Đúng vậy, mùi vị không tệ đâu, thuộc khẩu vị ngọt cay
Quả ớt tươi ngon bọc với nước đường, vừa ngọt vừa cay, rất có hương vị riêng
Trương Minh Viễn: "..
Trương Minh Viễn không hiểu, lại còn rất chỉ là khiếp sợ
Thấy Lâm Chu đề cử có vẻ rất chi là nhiệt tình, Trương Minh Viễn tin tưởng vững chắc kỹ năng nấu ăn của cậu, quyết định lấy mỗi loại ớt một hộp
Cả các khẩu vị kẹo hồ lô còn lại cũng lấy mỗi loại một hộp
Tổng cộng hai mươi loại, một hộp 10 tệ là 200 tệ
Hàng tồn của Lâm Chu lập tức vơi xuống còn một trăm xâu, mấy học sinh tiểu học xếp hàng phía sau thấy người lớn như Trương Minh Viễn mua nhiều kẹo hồ lô đến thế cũng sợ đến phiên mình thì hết mất
Trẻ con nào biết che giấu cảm xúc
Chúng nó nghĩ cái gì đều biểu hiện hết lên trên mặt
Lâm Chu nhìn ra được, Trương Minh Viễn là một người làm ăn, đương nhiên càng nhìn là hiểu được ngay
Lần đầu Lâm Chu thấy vẻ xấu hổ hiện lên trên gương mặt luôn lạnh tanh của anh, làm cậu không nhịn được cười rộ lên
"Lần sau anh muốn ăn mà không ở nhà cứ bảo chú Trương tới lấy là được
Không cần tự mình đến đây mua đâu
Lâm Chu nhìn ra anh xấu hổ, cười nói
Mấy xâu kẹo hồ lô có đáng bao nhiêu tiền đâu
Giá trị kém xa lá trà mà ông bác Trương tặng, chẳng qua là do tự tay cậu làm, hương vị khác biệt thôi
"Không sao
Lần trước cậu đưa kẹo hồ lô, ba tôi ăn hết một mình, giờ đang đau răng nằm viện để giảm viêm chuẩn bị chữa răng, sợ là không ăn nổi nữa
Có thể nghe ra ý cười trong giọng của Trương Minh Viễn khi nhắc tới chuyện này, rõ ràng có chút vui sướng khi người gặp họa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.