Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 114: Tưởng ông chủ chỉ không mê tiền thôi chứ, nào ngờ ông chủ chỉ vì sở thích




Chương 114: Tưởng ông chủ chỉ không mê tiền thôi chứ, nào ngờ ông chủ chỉ vì sở thích (2)Chương 114: Tưởng ông chủ chỉ không mê tiền thôi chứ, nào ngờ ông chủ chỉ vì sở thích (2)
Nhóm khách hàng mua bánh bao chờ cả buổi, cuối cùng cũng thấy Lâm Chu dọn hàng, vội điều chỉnh cảm xúc rồi tức tốc nhào lên ôm chặt đùi Lâm Chu, khóc lóc ỉ ôi
"Ông chủ ơi, cậu thật tàn nhẫn, vậy mà bỏ rơi chúng tôi
"Cậu có biết cảm giác chờ đợi từ hoàng hôn đến bình minh là thế nào không
Không, cậu không biết, cậu là đồ đàn ông bội bạc, cậu cướp mất trái tim của người khác, sau đó vứt bỏ người ta
"Ông chủ à-"
Khóc lóc kể lể còn rất trầm bổng nhịp nhàng, chẳng khác nào nghe hát
Khiến Lâm Chu choáng đầu hoa mắt
Không phải chứ, sao mọi người làm lố quá vậy
Đây là lần đầu tiên cậu gặp được những khách hàng của quầy hàng mở bán trước đó
Không ngờ những người này vẫn luôn chờ cậu sau khi cậu đổi chỗ bán
Cậu sợ hãi muốn rút chân mà không rút ra được, càng làm người đàn ông dang ôm đùi cậu ôm chặt hơn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời điểm cậu nghiên cứu bày hàng trước đó đều chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ
Song, có lẽ các khách hàng lại không cảm thấy thế
Chính cậu ngày ngày tự thưởng thức tay nghề của mình nên quen mồm, cảm thấy rất ngon nhưng không đến mức quá đáng như vậy
Lâm Chu cảm thấy cậu đã đánh giá thấp mức độ trâu bò của hệ thống nấu nướng
Mắt thấy khách hàng cũ tụ tập đông như vậy, Lâm Chu không mắc hội chứng khủng hoảng giao tiếp cũng khủng hoảng tại trận
Tâm trạng Lâm Chu rất phức tạp
"Đúng đúng đúng, ông chủ, tôi thích ăn bánh bao nhân thịt bò
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ông chủ, cậu có group gì không, add chúng tôi vào group đi, đến lúc đó cậu bày quầy hàng thì cho chúng tôi biết
"Ông chủ, cậu nói rõ muốn bồi thường cho bọn tôi như thế nào đi
Bán bánh bao một ngày được không
Dù có muốn thỏa mãn bọn họ..
Cậu cũng không làm được mà
Bọn họ cứ thế này, bảo cậu dám cho phương thức liên hệ à
Cậu bày quầy hàng chỉ vì làm nhiệm vụ thôi
Một đám người anh một câu tôi một câu, Lâm Chu không chen miệng vào được
"Thật xin lỗi, không thể cho mọi người phương thức liên hệ được, tôi bày quây hàng chỉ bày chơi thôi chứ không làm kinh doanh cố định
Chính là đam mê
Cảm ơn sự yêu thích của mọi người nhưng có thể tôi không làm được theo yêu cầu của mọi người đâu
"Hả
Đừng mà ông chủ, sao cậu có thể tàn nhẫn như thế chứ
Hơn nữa tài khoản của cậu đều là số cá nhân, khách hàng nhiều như vậy, phá lệ một lần sau này không ngừng lại được
Nghề tự do biến thành mất tự do
Cậu vốn không muốn bày quầy
Có nhiệm vụ hệ thống thì thôi đi, nếu còn phải bị mấy khách hàng mỗi ngày thúc giục đi làm thì rất đau khổ
Cậu cũng không thích cuộc sống cá nhân bị quấy rầy
Ở đây quá đông người, Lâm Chu lần nữa nhấn mạnh nguyên tắc của mình
"Thế chẳng phải nói bọn tôi không được ăn bánh bao nữa à
"Trời ơi, trái tim của tôi vỡ nát rồi
"Không có bánh bao của cậu, tôi sống thế nào đây hả ông chủ!"..
Một buổi trưa cứ như vậy trôi qua, Lâm Chu cũng không biết mình thoát khỏi sự bao vây của những người đó như thế nào
Chờ về đến nhà, quần áo của cậu đều ướt đẫm mồ hôi
Người cũng mệt như khổ sai, chẳng khác nào chạy mấy cây số
Lúc quản gia và các dì đến đón, trong ánh mắt lộ ra đau lòng
Bày quầy hàng vào mùa hè quả thật vất vả, xem mệt chết đứa nhỏ rồi nè
"Cậu Lâm đi lên tắm rửa trước đi, cơm trưa chuẩn bị xong rồi
Chờ ăn cơm xong rồi mau chóng nghỉ ngơi
Lâm Chu đờ đẫn gật đầu, đi vào buồng vệ sinh tắm rửa
Đầu óc giống như chết máy
Hôm nay thật sự là một ngày lên voi xuống chó
Tắm rửa xong đi ra, toàn thân Lâm Chu đều nhẹ nhàng khoan khoái
Lúc cậu vào phòng ăn, đồ ăn đã được dọn lên bàn
Ba món một canh, mỗi món không nhiều lắm, vừa đủ cho cậu ăn
Có cả món ngọt
Trình bày tinh tế, hình thức món ăn đa dạng còn phối hợp dinh dưỡng
Lâm Chu vừa lòng gật đầu cầm đũa lên, bắt đầu ăn
Cậu thật sự rất đói bụng
Lần sau có thể cân nhắc ăn cơm trưa xong rồi ra ngoài bày quầy hàng
Nhưng mà chắc không kịp thời gian mất
À khoan, ngày mai cậu có cần đổi nơi bày quầy hàng không nhỉ
Cứ cảm giác bị các khách hàng đuổi tới không an toàn lắm
..
Ngày hôm sau, thứ năm
Lại một ngày mới, Lâm Chu nghĩ đến việc bày quầy hàng liền thở dài
Hy vọng hôm nay mọi chuyện có thể thuận lợi
Theo mấy tuần làm nhiệm vụ liên tiếp, cậu xem như phát hiện nhiệm vụ hiện tại càng ngày càng không dễ làm
Không có khách hàng, ảnh hưởng việc hoàn thành nhiệm vụ
Khách hàng quá nhiều, bận thì không nói, nếu mua không giới hạn sẽ có vài người mua nhiều, có vài người không mua được, toàn bộ vây quanh trước quầy hàng của cậu, muốn dọn quán cũng không thể nhúc nhích
Càng không ngờ chính là khách hàng của quầy hàng cậu từng bày trước kia còn có thể tìm được cậu
Điều này không thể nghỉ ngờ là gia tăng độ khó cho cậu bày quầy hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.