Chương 136: Gà rán gạch cua (1)Chương 136: Gà rán gạch cua (1)
Nhìn chú chó ngốc này mới hài hước làm sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Quá xá là ngon
Cao Gia Chí cảm nhận được mỹ vị trong miệng, cả người lâng lâng
Gà rán vị gạch cua có gạch cua thật nha
Vừa cắn một miếng gà rán, khắp trong miệng toàn là vị thơm ngon của gạch cua, đậm đà cứ như đang ăn cua lông kết hợp cùng thịt gà
Cảm giác hạt sàn sạn lúc nhai cực kỳ rõ ràng, có thể nhận ra ông chủ đã dùng rất nhiều gạch cua trong đó
Không có một chút vị đắng nào cho thấy cua lông vô cùng tươi mới
Gạch cua, thịt cua và thịt gà đậm vị hòa quyện trong miệng, không phân anh tôi cùng tiến vào dạ dày
Hương vị tươi ngon lưu lại khoang miệng nhắc nhở cậu ta rằng đây không phải giấc mơ
Thật sự có gà rán ăn ngon như vậy
Cao Gia Chí phấn khích gặm liên tiếp hai cái đùi gà, còn chưa đã thèm nhìn về phía đùi gà mà chú chó đang gặm
"Ngon đến rớt nước mắt luôn
Cậu ta chưa từng nếm được mỹ vị đáng giá thế này trước đây
Cắn vào là thấy thịt gà trắng nõn bên trong
Thịt gà tươi và gạch cua tươi hòa quyện, vừa ra lò, độ lửa vừa phải, không có mùi tanh, khắp miệng chỉ còn lại hương thơm tươi mới, ngon đến mức làm người ta không thể ngừng ăn
Gà rán gạch cua, vỏ ngoài đỏ cam sáng rỡ hút mắt, màu sắc hệt như vỏ của cua lông hấp chín
Mỹ vị mới mẻ chắc chắn sẽ đem lại kích thích cực lớn cho vị giác
"“Hu hu hul”
Cao Gia Chí ghét bỏ nhìn chó ngốc, lại quay đầu nhìn cánh gà rán nổ lốp bốp trong chảo, mua thêm hai cái nữa
Hai cái đùi gà, cắn vài miếng đã hết sạch
Không đã ghiền gì hết
Husky như cảm nhận được ánh mắt của chủ nhân, lặng lẽ quay người ôm lấy đùi gà của mình tự gặm cắn, còn không quên kéo xương gà chủ nhân vừa ăn xong vào lòng
Cao Gia Chí lắng lặng lấy điện thoại ra kiểm tra số dư
Cao Gia Chí: ”..
"Hết tiền rồi, cho mày ăn xương gài"
Husky nghe cậu ta gọi món, đang ăn ngon lành bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sáng rỡ bày tỏ mị cũng muốn
Bây giờ mới đầu tháng, không thể phung phí như vậy được, nếu không còn chưa lãnh lương mới đã phải cạp đất mà ăn mất
..
Nhưng cảm thấy thế thì khá là tự luyến, có khi do cậu nghĩ nhiều, người ta đang tán gẫu vui vẻ, có thể anh đang nhìn gà rán trong nồi xem có ngon không thôi
"Anh..
Khiến Lâm Chu khó có thể phớt lờ anh
Cậu thấy Phương Tuấn đứng một bên lúc thì liếc nhìn cậu, lúc lại cười hì hì gõ chữ chat chit trên điện thoại di động, thỉnh thoảng còn phát ra tràng cười hô hố
Lâm Chu vốn muốn hỏi anh đang nói chuyện gì, có phải đang nói vê cậu không
Lâm Chu đứng trước bếp chuyên tâm rán gà
Đúng, chính là vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chủ động hỏi người ta có phải đang nói vê mình với người khác không thì kỳ quái lắm
Phương Tuấn rất để ý trạng thái của Lâm Chu, thấy cậu định nói chuyện với anh thì lập tức cất điện thoại, lao tới hỏi
"Ông chủ Lâm, có chuyện gì thế
"Không có gì, anh vừa gõ chữ vừa nhìn tôi, là đang nói về tôi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Chu thật sự tò mò
Chủ yếu là trước đây cậu chưa từng gặp được khách quen
Phương Tuấn vẫn là người đầu tiên tìm tới cậu, cậu rất muốn biết chẳng lẽ có chuyện gì cậu không biết chăng
"Phải đấy, nhóm khách hàng chúng tôi có một nhóm riêng chuyên trao đổi tin tức để tìm cậu
"Tôi tình cờ gặp được cậu hai tuần liên tục nên bây giờ mọi người đòi nhường chức trưởng nhóm cho tôi, đúng là hết cách mà
Phương Tuấn thầm vui mừng nói
Lâm Chu: "1
Không phải chứ, mọi người vì ăn bánh bao mà liêu mạng đến vậy luôn
Khó trách có thể tìm thấy cậu
Cao Gia Chí bên cạnh nghe thấy còn có chuyện tốt như vậy, hai mắt phát sáng
"Anh trai, các anh tạo cả nhóm nữa hả
Có thể thêm tôi vào không
Tôi cũng là khách hàng trung thành của ông chủ đây
Lâm Chu nhìn Cao Gia Chí tham gia góp vui: ”..
Trách cậu suốt ngày bận bịu bày quầy bán hàng, quá tách mình ra khỏi đội ngũ thanh niên
Tại sao những khách hàng này ngày nào cũng có thể đem đến cho cậu bất ngờ lẫn e sợ thế nhỉ
"Đương nhiên là được
Tôi kéo cậu vào nhóm đây, chỉ cần cậu cũng thích món ngon do ông chủ Lâm làm thì chúng ta chính là người một nhà
Sau này nếu gặp được ông chủ Lâm bày quầy bán hàng ở đâu, nhất định phải trao đổi tin tức đấy-"
"Sao phải phiền phức như vậy, kéo thẳng ông chủ vào nhóm, muốn ăn cứ hỏi một câu là được mà
Cao Gia Chí thành công gia nhập nhóm nhưng vẫn khó hiểu nhìn Phương Tuấn
Nói đến đây, Phương Tuấn lại oán giận nhìn Lâm Chu
Lâm Chu nhìn đường cái, ngắm trời mây, nhìn chảo dầu, dứt khoát không nhìn hai người
"Cái này thì cậu hỏi ông chủ đi
Cao Gia Chí nghe vậy bèn nhìn Lâm Chu
"Ông chủ ông chủ, anh bày quầy bán ở đâu không nói được à
Lâm Chu: "..
Giới trẻ ngày nay thẳng thắn ghê
"Thế anh nói xem tôi bày quầy bán hàng là vì cái gì
Lâm Chu giả vờ nghiêm túc hỏi