Thịt ba chỉ mang theo mùi thịt nướng, trong lúc xào cho thêm bột ngọt, hương vị phong phú, thơm ngon vừa miệng còn mang theo một chút vị ngọt, mỗi một miếng đều mang theo niềm vui bất ngờ
Thấy bọn họ vừa ăn vừa thảo luận, khách hàng xếp hàng phía sau còn chưa mua được sắp trông mòn con mắt
"Ông chủ, bánh bao còn nhiều không
Trai xinh gái đẹp phía trước mua ít một chút, chừa cho người phía sau với nhé
Đôi mắt Tiểu Vương tha thiết nhìn một chồng lồng hấp cao cao dần dần thấp xuống, gấp đến muốn chen ngang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không sợ bị đánh, anh thật muốn chen ngang
"Phía sau có thể không cần xếp nữa
Bánh bao không còn bao nhiêu
Lâm Chu rất rõ ràng số lượng bánh bao, mỗi ngày bán hai trăm cái, bánh bao còn lại không đến ba mươi cái, phía sau còn không ít người đang xếp hàng, khẳng định không đủ bán
Thấy có người mở miệng, cậu thuận thế khuyên các khách hàng ngừng xếp hàng
Những người xếp hàng trừ vừa tới, người đứng thời gian dài đều không nỡ đi
Đã chờ cả nửa ngày, hiện tại đi, lỡ như đến lượt mình bánh bao còn chưa bán hết thì sao
Vậy chẳng phải xếp hàng uổng phí à
Vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn tiếp tục chờ
Tất cả mọi người đều không cảm thấy bản thân là tên xui xẻo đó, khẳng định có thể mua được
Kết quả có một tên không phải người, một mình mua hai mươi cái, Lâm Chu gói hết, vừa vặn hai mươi cái
Tương đương bánh bao còn lại bị một mình hắn mua hết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khách hàng đứng ở phía sau hắn nhìn lồng hấp rỗng tuếch ánh mắt đều trừng to
"Đm, người anh em, anh làm như vậy coi được à, tôi chờ cả nửa ngày, cậu không để cho tôi cái nào
Lúc này, lần đầu anh cảm nhận được cảm giác đau lòng
Trơ mắt nhìn hàng mình xếp cả nửa ngày, vất vả lắm mới đến lượt anh thì bánh bao bị người phía trước mua hết rồi
Kích thích này không phải là người bình thường có thể chấp nhận được
Khách hàng ôm ngực, vẻ mặt không thể tin
Vừa nghe bánh bao bán hết rồi, Tiểu Vương cũng thay đổi sắc mặt, một mình nhanh chân vượt qua phía trước, đi đến trước quầy hàng của Lâm Chu, cũng nhìn thấy lồng hấp rỗng tuếch, ánh mắt cũng đỏ lên
"A
Bánh bao của tôi
Tiểu Vương phát ra một tiếng thét bi thảm chói tai, quay đầu nhìn về phía khách hàng xách theo hai túi bánh bao còn chưa kịp đi
Nhất thời biết bánh bao hết rồi, ánh mắt của khách hàng xếp hàng lãng phí nửa ngày đều nhìn về phía cậu thanh niên này
Cậu thanh niên cũng biết mình chọc tức nhiều người, ôm bánh bao vào trong ngực vẻ mặt cảnh giác nhìn những người này, sợ bọn họ đi lên cướp
"Làm gì, cũng đâu nói không thể một lần mua hai mươi cái, tôi ăn được cũng không được sao
Cậu thanh niên nói xong, từng bước lui về phía sau, một dáng vẻ thề sống chết bảo vệ bánh bao, thấy mọi người chưa có hành vi kích thích gì, trực tiếp quay đầu bỏ chạy
Một đám khách hàng:..
Sợ như vậy, sao dám một lần mua hai mươi cái bánh bao
Khách hàng không mua được thấy cậu thanh niên chạy, đều lần lượt bao vây trước quầy hàng của Lâm Chu
Ai cũng túm xe ba bánh, không cho cậu đi, miệng khóc lóc kể lể nói
"Ông chủ, hết rồi sao
"Ông chủ, không thể làm thêm chút bánh bao sao
Thời gian còn sớm mà
"Đúng đó, đúng đó, bọn tôi có thể chờ
"Ông chủ, anh thương xót cho tôi đi, không ăn được bánh bao anh làm, tôi sẽ đói chết
"Đúng đúng đúng, tôi chưa ăn cơm tối đó, ông chủ, tôi muốn ăn bánh bao -"
Lâm Chu:..
..
Ngày hôm sau, Lâm Chu mua xong đồ ăn trở về, đã sốt ruột vội vàng đi đến phía sau núi của biệt thự, chỉ thấy ông bác đã chờ ở chỗ chân núi
Nhìn thấy cậu qua thì nhiệt tình chào hỏi
"Tới rồi à, nhân lúc mặt trời còn chưa lên hẳn, chúng ta lên núi đi
Sắc mặt Lâm Chu đau khổ
Nếu không phải cậu muốn làm người giữ chữ tín thì hôm nay cậu thật sự không muốn đến
Hôm qua về đến nhà, cậu suýt chút nữa nhũn chân không đi đường được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng may ngủ một giấc đã tốt hơn nhiều, bằng không buổi tối bày quầy hàng sẽ có ảnh hưởng
Nhưng chuyện đã đồng ý thì không thể thất hứa
Vả lại, cậu cũng muốn leo núi rèn luyện thân thể
"Okie
Hai người không nói nhiều lắm, cứ như vậy cùng nhau trèo lên núi
Ông bác hiển nhiên thường xuyên rèn luyện thân thể, đi hơn mười phút, Lâm Chu đã bắt đầu thở hổn hển, ông lại không có chút phản ứng
Một chàng trai trẻ tuổi như cậu, làm sao cũng không thể thua một ông bác đã hơn sáu mươi tuổi chứ
Tuy rằng đã không bằng nhưng không thể quá chênh lệch, bằng không tôn nghiêm của đàn ông để ở đâu
Không biết có phải có tâm thái so bì như vậy hay không hay là có người cùng nhau leo núi
Đi tới giữa sườn núi, Lâm Chu phát hiện so với ngày hôm qua, hôm nay đến đây, cậu vẫn còn sức lực
Vì thế cực kỳ phấn chấn đi theo ông bác tiếp tục trèo lên trên
"Kiên trì một chút nữa, phong cảnh trên núi đẹp hơn giữa sườn núi nhiều."