Ngẫu Nhiên Bày Quầy Bán Hàng, Khách Hàng Đuổi Theo Tôi Suốt Mười Con Phố

Chương 281: Dưới lâu chui đâu ra quán mì lạnh thế?




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 281: Dưới lâu chui đâu ra quán mì lạnh thế
(1)Chương 281: Dưới lâu chui đâu ra quán mì lạnh thế
(1)
"Trên cơ bản là có thể dùng được rồi, chỉ có điều trang thiết bị có hơi đơn giản, anh nhìn xem có được không
Hoàng Chính Hạo vừa ngẩng đầu thì nhìn ông chủ mới đổi sang chiếc áo ngắn tay màu đen trơn cùng với quần jean, đi đôi giày lười, càng cảm thấy Lâm Chu nhỏ tuổi hơn nữa
Trông cũng chả khác sinh viên một tí nào cả
Suy đoán về thân phận của Lâm Chu trong đầu cũng trở nên càng mơ hồ lờ mờ hơn
"Đừng gọi tôi là anh anh thế nữa, cứ gọi ông chủ là được
Lâm Chu bày quầy lâu cũng quen nghe người ta gọi mình là ông chủ hơn, vẫn là cách gọi như thế càng tự tại hơn một ít
Lâm Chu đi tới phòng bếp, nhìn nơi nơi trống trải cũng thấy quen thuộc hơn rồi
Các nhân viên cũng đã rửa ráy sạch sẽ các dụng cụ nhà bếp như nồi niêu xoong chảo và đang lau chùi lại
Một nhân viên nam làm việc vặt thấy hành động đó của Lâm Chu thì tức khắc cảm thấy cơ hội của mình đến rồi, bèn chủ động mở miệng tự đề cử bản thân
Lâm Chu gật đầu, thấy đồ dùng làm bếp đầy đủ hết rồi thì không chậm trễ thêm chút nào nữa, bắt đầu lấy đồ làm mì lạnh
Hơn nữa nhìn động tác thuần thục như kia, tất cả mọi người ý thức được Lâm Chu thật sự biết nấu nướng
Thì ra ông chủ lái xe ba bánh đến thị sát cao ốc, thật sự vì muốn bày quây bán mì lạnh ở dưới lầu à
Thấy Lâm Chu thực sự tự bắt đầu ra tay nhào bột, một đám công nhân mới phục hồi tinh thần lại từ trong cơn khiếp SỢ
"Để tôi giúp anh đi ông chủ, tôi có giấy chứng nhận đầu bếp, có thể giúp đỡ anh
Nhìn thấy Lâm Chu qua đây, mọi người đều dừng việc trong tay và chào hỏi
Mì lạnh mì lạnh, sợi mì tốt hay xấu chiếm tỉ lệ rất lớn trong việc nấu ra mùi ngon
Ngay sau khi thu được thực đơn Lâm Chu đã mua ngay nguyên liệu để bày quầy cho ngày hôm sau
Thời gian có hạn, cũng chỉ chuẩn bị mì lạnh nguyên vị và mì lạnh gà xé thôi
"Nếu anh biết nấu ăn thì giúp tôi rửa sạch dưa chuột rồi thái sợi, giá đỗ chần với nước sôi, rong biển cũng thế
Đúng rồi đậu phộng cũng phải đập cho vỡ vụn, tỏi giã nhiều chút
Ức gà cũng luộc sôi lên để khử tanh rồi xé thành sợi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rau thơm cắt nhỏ
Người đàn ông làm việc vặt chỉ là một công nhân nho nhỏ trong công ty
Giữa một đám đồng sự có đủ giấy chứng nhận kỹ năng, giấy chứng nhận đầu bếp của anh chỉ phổ thông không có gì lạ cả
Bình thường chỉ có thể làm một ít công tác trợ lý tra tìm tài liệu gì gì đó
Các món ăn kèm còn lại không cần có kỹ thuật tốt mới làm được, có người hỗ trợ mới vừa thoải mái vừa tiết kiệm thời gian
"Vâng thưa ông chủ
Cho nên cậu định tự nhào bột để làm sợi mì
Không ngờ ông chủ mới lại thích làm cơm, đây không phải là cơ hội rớt xuống ngay trước mắt àI
Nhào bột là công việc tốn công tốn sức, phải có đầy đủ sức lực để nhào, nện, ném, kéo, làm như vậy nhiều lần
Nhào bột chính là việc chân tay
Lâm Chu không nhìn tình huống xung quanh mà tập trung tinh thần xoa một tô bột lớn
Có người chướng mắt hành động đó của anh, có người ghen ty, có người lại hối hận tại sao mình không nghĩ ra để cho người khác đoạt chiếm tiên cơ, bầu không khí phải nói là vi diệu cực kỳ
Loại mì dùng đến trong mì lạnh chính là loại nhẫn bóng lại hơi cứng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Để được như vậy cần phải cho ít nước trong lúc nhào bột, còn phải cho thêm baking soda vào để trung hòa tính chua dư thừa nữa
Trong lúc nhất thời công nhân ở đây đều quay sang nhìn người đàn ông, ánh mắt nói không rõ là có ý gì ở trong đó
Cuối cùng nhào thành một cục bột bóng loáng thì mới tính hoàn công
Lâm Chu nhìn kiệt tác của mình, hài lòng vỗ lên mặt bột và đắp vải bông lên cho nó nghỉ khoảng 30 phút
Trong lúc đợi Lâm Chu bắt đầu làm dầu ớt
Mì lạnh sao mà thiếu dầu ớt được
Vị lạnh lẽo như băng phối hợp gia vị tê cay chua chua sảng khoái, vừa kích thích vị giác lại ăn ngon, Lâm Chu chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy thèm rồi
"Ông chủ bận rộn đến bây giờ còn chưa ăn cơm tối, để tôi chuẩn bị đồ ăn cho anh nhé
Hoàng Chính Hạo đưa mắt nhìn thời gian mới phát hiện đã 9 giờ rồi, nghĩ đến ông chủ vừa tới đã mở họp, đến bây giờ còn chưa ăn cơm, nên anh nhanh chóng tiến lên hỏi
"Không cần, lát nữa tôi ăn mì lạnh là được
Đúng rồi, các anh hẳn là tan tầm rồi nhỉ
"Công ty vẫn có người trực ban, mới vừa chuyển công ty nên có hơi nhiều việc
Ông chủ không cần để ý đến chúng tôi đâu
Lâm Chu nghe Hoàng Chính Hạo cứ mở miệng là lại gọi anh, cũng không nhắc nhở gì nữa
Người hơi lớn tuổi chút cơ bản đều chú trọng sự đúng mực trong phương diện này, chắc là đã quen rồi
Thấy Lâm Chu không cần quá nhiều người hỗ trợ, Hoàng Chính Hạo mang theo những người còn lại rời khỏi phòng bếp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.